- Ngày mai mới kết hôn, ngươi gấp cái gì! Hiếm khi có đại sư phó đến địa phương nhỏ chúng ta, ngươi cố gắng đi theo mở mang tầm mắt!
Ngô Tuấn móc ra một hạt bạc nát đặt ở một bên, cười nói:
- Lệnh lang ngày mai liền sẽ thành thân, chỉ là lễ mọn, xem như tiên mừng
Tiểu Mị Ma ánh mắt sáng lên, nhảy dựng lên ôm lấy đùi Ngô Tuấn:
- Ngô Tuấn, ta cũng muốn thành thân, ngươi cũng cho ta tiền mừng!
Ngô Tuấn: "..."
- Ha ha hai
Lão hán bị tiểu Mị Ma chọc cười ha ha, thu hồi bạc, nói với Ngô Tuấn:
- Đại sư phó, ngày mai nhớ đến ăn cưới đấy!
Ngô Tuấn cười đáp ứng, móc ra mấy thứ đồ vật từ bên trong túi bách bảo, sau đó nhặt ra mấy khối sắt, đi đến bên cạnh lò bắt đầu rèn
- Hỏa Lân kiếm dễ làm, bỏ vào một chút lân phiến Hỏa Lân thú là được rồi... Tuyệt Thế Hảo kiếm, ách, thêm chút băng linh thạch, tạo hình ngầu ngâầu là được!
Rất nhanh, hai thanh bảo kiếm liên xuất hiện ở trong thùng nước, Đại Cát nhìn chằm chằm vào những thanh kiếm nóng và lạnh tỏa ra khí chất sắc bén, đôi mắt gã gần như lồi ra ngoài
- Bảo kiếm thật là sắc bén...
Gã không kìm lòng được đi đến trước, dùng tóc thử lưỡi kiếm, tiếp đó câm Hỏa Lân kiếm vung một cái, một đạo hỏa diễm bỗng nhiên toát ra từ trong kiếm, dọa đến mức tay gã lắc một cái, Hỏa Lân kiếm loảng xoảng rơi xuống đất
Lão hán lấy lại tỉnh thần, vỗ vào ót Đại Cát một cái, lo lắng tiến tới nhặt lên Hỏa Lân kiếm xem xét tường tận, sờ kỹ càng thân kiếm, lộ vẻ sợ hãi than thở nói:
- Hảo kiếm, thật sự là hảo kiếm! Đây là thủ đoạn rèn đúc Phật binh? Ngô Tuấn nấu chảy một ít vàng đen bằng Phượng Hoàng Chân Hỏa, gia nhập vào bên trong Thiên Tội, đáp:
- Đại khái là vậy, tay nghề của ta là học từ một lão gia hỏa tên là lão Hứa, lão là Phật Môn
Lão hán lộ ra biểu lộ hiểu rõ, nói:
- Hoá ra ngươi là đúc binh sư sư thừa Phật Môn, khó trách kỹ nghệ cao siêu như vậy. Lão hán ta lúc còn trẻ cũng đã gặp một vị đúc binh sư, thủ đoạn tài năng như thần, còn có thể phong ấn pháp lực ở bên trong thần binh Ngô Tuấn nghe vậy, đột nhiên linh quang lóe lên, quay mặt lại, ánh mắt cực nóng nhìn về phía Cửu Anh một bên:
- Ta chợt nhớ tới, bên trong Yêu Đao của Họa Thiên phong ấn tàn hồn một đầu thượng cổ hung thú, nếu như ta nhớ không lầm, ngươi giống như cũng là hung thú đúng không?
Cửu Anh chợt rùng mình, cảm thấy sống lưng ớn lạnh, lắp bắp nói:
- Không, không, không... ta tuyệt đối không phải hung thú gì! Ta, ta chỉ là một con chim nhỏ bình thường, chẳng qua dáng dấp có vẻ hung dữ mà thôi
Nhìn thấy Cửu Anh bị dọa đến toàn thân run rẩy, Niệm Nô ở một bên tặc lưỡi hai tiếng
có thể doạ cho vị Thượng Cổ Yêu Hoàng này sợ đến như vậy, đây là sự tình mà ngay cả Độc Thánh trước đây cũng không làm được
Ngô Tuấn thở dài một tiếng, từ bỏ loại ý nghĩ không đáng tin cậy này, tiếp tục chế tạo những binh khí khác
một canh giờ sau, bảy bộ thần binh cắm ngay ngắn trên mặt đất, tản ra quang mang đủ mọi màu sắc, bộ dáng vô cùng dọa người
Ngô Tuấn hài lòng nhìn kiệt tác của mình, tiếp đó nói với tiểu Mị Ma:
- Lần này vì cứu Thần Long, ta bỏ ra hơn ba ngàn lượng bạc, đến thời điểm đó ngươi nhớ kỹ tìm lão tính tiền
tiểu Mị Ma nghiêm túc gật đầu, cam đoan nói:
- Yên tâm, nếu không đòi được bạc, về sau ta theo họ ngươi!
Ngô Tuấn sững sờ:
- Ngươi học cái này từ ai? Tống Thái liếc mắt nhìn tiểu MỊ Ma, không nhịn được phàn nàn:
- Ngươi vốn là họ Ngô. Sư phụ ngươi còn không biết rõ sao, nàng đặt cho mình một cái tên tại thư viện, gọi là Ngô Mứt Quả
Ngô Tuấn giật giật khóe mắt, vô lực phàn nàn:
- Đây là tên kiểu gì vậy, còn không bằng gọi Ngô Phát Tài
Tống Thái kinh ngạc trợn tròn tròng mắt, bỗng nhiên cảm giác cái danh tự Ngô mứt quả này, cũng không phải không thể tiếp nhận
Kỹ năng rèn đáng kinh ngạc của Ngô Tuấn, khiến cho Vương Đại Cát mở rộng tầm mắt, công lực đặt tên, cũng tương tự khiến cho gã mở rộng tầm mắt
Đại Cát vuốt ve Anh Hùng kiếm giống như bảo bối, nói:
- Hỏa Lân kiếm có thể phun lửa, chuôi Anh Hùng kiếm này chỗ chỗ thần dị nào không?
Ngô Tuấn nói:
- Đương nhiên là có, phàm là người đeo nó, đều sẽ bị ta gọi là anh hùng!
Đại Cát lập tức có chút choáng váng:
- Cái này... cái này không phải là tác dụng gì cũng không có sao?
Ngô Tuấn ngang tàng gật đầu một cái:
- Đúng, không có tác dụng gì, chỉ để làm cảnh mà thôi!
Tiểu Mi Ma hai mắt tỏa sáng, nói:
- Liền giống như Nguyệt nhi tỷ tỷ, tuy đầu có não, nhưng không có tác dụng, chỉ để làm cảnh mà thôi!
Tần Nguyệt Nhi duỗi một tay xách nàng lên, mặt lạnh nói: - Ba ngày không đánh, ngươi muốn phản thiên