Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 510: Tuyệt thế thân binh



Chương 510: Tuyệt thế thân binh

Chương 510: Tuyệt thế thần binh

Cả người toát mồ hôi lạnh, Cửu Anh hao hết lực lượng chín trâu hai hổ, rốt cục giải thích rõ chính mình không phải bánh bao thành tỉnh, ở bên trong tiếng thở dài tiếc nuối của Tần Nguyệt Nhi, cùng đi đến hải cảng

nhìn mặt biển bình tĩnh, Ngô Tuấn hơi kinh ngạc nói:

- Hải thú đã rút lui?

Tân Nguyệt Nhi ân nói:

- Ừm, những hải thú kia mấy ngày trước đột nhiên liền lui về sau, hiện nay phần đông chiếm cứ tại Bông Lai Đảo, không biết rõ muốn làm gì

Hắc Dương có chút kích động nói:

- Ta cảm thấy khí tức của phụ thân, phụ thân ta liền ở trên Bồng Lai Đảo!

Ngô Tuấn cau mày nói:

- Trước tiên đừng kích động, bây giờ có thể khẳng định Thần Long tuyệt đối đã xảy ra chuyện, mạo muội tiến đến, e rằng chúng ta đều sẽ rơi vào trong đây. Cao thủ đến đây tìm tiên duyên cũng đã đến không sai biệt lắm, trước tập kết nhân thủ rồi lại nói

Bảo Bất Bình có chút hoài nghỉ nói:

- Những người này là năm bè bảy mảng, bọn hắn sẽ giúp chúng ta sao?

Ngô Tuấn tự tin nói:

- Yên tâm, chỉ cần ta phóng ra tiếng gió, phàm là người giúp chúng ta, đều có thể thu hoạch được một lần cơ hội ta tự mình chẩn bệnh, bọn hắn nhất định chạy theo như vịt...

- Chạy được xa bao nhiêu liền chạy bấy nhiêu Bảo Bất Bình hơi giật gương mặt nói, làm ra biểu lộ ngươi đừng đùa

Biểu lộ của Ngô Tuấn cứng đờ, sau đó chậm rãi nắm lại nắm đấm, nheo mắt lại nói:

- Nguyệt nhi, ta nhớ được ngươi rất ưa thích đánh bất bình!

Bảo Bất Bình cảm giác mình không trêu ai không chọc ai, chẳng biết tại sao liền bị đối xử khác biệt, bữa trưa người khác được ăn lẩu, y lại chỉ được phân một bát canh hải sản, chỉ có thể ở một bên u oán nhìn đám người ăn uống Ngô Tuấn có điều suy nghĩ liếc y một cái, nói với mọi người đang vây quanh:

- Vừa rồi ta cẩn thận suy nghĩ, danh tiếng thần y của ta không được thiên hạ biết đến, chỉ cấp cho bọn hắn miễn phí chẩn bệnh, e rằng không đủ để khiến cho những cao thủ đến tìm tiên duyên kia động tâm

- Ta chuẩn bị xuất ra bảy chuôi tuyệt thế thần binh trong truyền thuyết, chỉ cần bọn hắn đồng ý giúp đỡ, thân binh liền đưa cho bọn hắn, các ngươi cảm thấy như thế nào?

Tống Thái hơi giật khóe miệng nói:

- Sự phụ, thần binh ngươi nói, sẽ không phải là vòi nước gì đó chứ...

Ngô Tuấn liếc mắt một cái:

- Làm sao có thể, loại đồ vật kia cũng chỉ trêu chọc Họa Thiên, làm sao có thể lừa dối... khặc, làm sao có thể giấu giếm được những cao thủ kiến thức rộng rãi này

lần này ta xuất ra thế nhưng là tuyệt thế thần binh hàng thật giá thật, theo thứ tự là Tuyệt Thế Hảo kiếm, Kinh Tịch đao, Hỏa Lân kiếm, Anh Hùng kiếm, Tham Lang, Thiên Nhận song kiếm, còn có Thiên Tội

Hắc Dương nghe Ngô Tuấn đọc ra danh tự thần binh, trong lòng không hiểu gì chỉ biết rất lợi hại, cảm kích nói:

- Thúc phụ cao thượng! Có bảy chuôi thần binh này, tính mệnh của cha ta không cần lo lắng!

Ngô Tuấn gật đầu, tiếp tục nói:

- Các ngươi đi tung tin tức ra ngoài đi, đại khái lúc chạng vạng tối, ta liền có thể chế tạo những thần binh này

Sự cảm động của Hắc Dương trong nháy mắt biến mất không còn tãm tích, không dám tin trừng nhãn châu:

Tuyệt thế thần binh gì mà một buổi chiều liền có thể chế tạo ra, hơn nữa còn là bảy chuôi?

Còn nói ngươi không phải lừa dối!

Một lát sau, Hắc Dương lòng tràn đầy rối rắm đi theo Bảo Bất Bình trở vê thành, Ngô Tuấn thì là mang theo những người còn lại trở về làng chài, tìm kiếm tiệm thợ rèn trong làng

thợ rèn trong thôn họ Vương, tuổi đã ngoài sáu mươi, thân thể vô cùng rắn chắc, thân trên trần trụi cường tráng, ở bên trong cửa tiệm định đinh đương đương gõ một khối sắt thép nung đỏ

làm cho Ngô Tuấn ngoài ý muốn chính là, thanh niên tên là Đại Cát kia cũng ở trong cửa tiệm, ngồi xổm ở một bên, hồng hộc thổi ống bễ

lỗ tai của Ngô Tuấn bị thanh âm gõ sắt chấn động đến ông ông tác hưởng, lớn tiếng hô:

- Lão nhân gia, ngươi ngừng lại điI

Lão hán vừa đánh khối sắt, vừa lớn tiếng trả lời:

- Không thể ngừng! Sắt này dừng lại liên phế điI

Ngô Tuấn đau răng nhặt lên một cây búa, đi lên kéo lão nhân ra, định định đang đang gõ một phen, rất gõ khối sắt thành một cái cuốc, để vào bên trong nước lạnh tôi một phen, thở một hơi ngẩng mặt:

- Hô, dạng này liên hoàn thành

Lão hán giật mình nhìn Ngô Tuấn:

- Tay nghề thật là lợi hại, thế nhưng mà... lão hán ta muốn tạo xẻng! - Ách...

Ngô Tuấn lộ ra biểu tình ngưng trọng, lập tức nghiêm nghị vỗ bàn:

- Chuyện này không trọng yếu! Lão nhân gia, ta muốn mượn cửa tiệm của ngươi dùng nửa ngày, cho bạc!

Lão hán cười cười, nói:

- Đều là cùng một tổ sư gia, đưa tiền liên khách khí, ngươi cứ việc dùng là được, ta để Đại Cát làm trợ thủ cho ngươi

Đại Cát không tình nguyện ngấng mặt:

- Cha, ta còn có việc...