một lát sau, Ngô Tuấn đeo phao cứu sinh vào, nhấc bổng tiểu Mị Ma cũng đang đeo phao cứu sinh ra khỏi mũi tàu, mắng:
- Đừng có chạy lung tung, ngã xuống biển ta cũng không xuống dưới vớt ngươi!
Tiêu Ngọc Tử giật giật khoé mắt nói:
- Không cần khẩn trương như vậy, cho dù các ngươi rơi xuống, ta cũng có thể lập tức cứu
Ngô Tuấn ừ một tiếng, tiếp lấy xoay mặt nhìn về phía Thiên Phong Quân:
- Điêu hoà không khí... khặc, Thiên Phong Quân, tốc độ gió lại lớn hơn một chút, tranh thủ buổi chiều đuổi tới Bồng Lai Đảo!
Thiên Phong Quân gật đầu một cái, giang hai tay ngang vai, sau một khắc, cuồng phong đột khởi, cổ động cánh buồm
cả chiếc thuyền lớn như là tên rời cung phá sóng mà đi, phi tốc chạy về phía Bồng Lai Đảo
Ở chính giữa Bồng Lai quần đảo, một đôi cự nhãn bên trong đáy biển bỗng nhiên mở ra, nhìn vê phía Thần Long bị giam cầm trong nội hải, phát ra âm thanh lạnh lùng nói:
- Có người tới cứu ngươi, còn có truyền nhân Hồng Nữ, nhân cơ hội này giết chết cả nàng
Thần Long đong đưa thân thể ngâm ở trong nước một cái, lộ ra ánh mắt phức tạp nói:
- Bên trong người tới còn có Ngô Tuấn. Hải Thần ngươi nghe ta khuyên một câu, ngươi bây giờ đi còn kịp. Lão gia hỏa sống sót từ Thượng Cổ vốn cũng không nhiều, đừng để cuối cùng chỉ còn lại một mình ta
- Hừ, tới cũng không phải Độc Thánh, ta sợ cái gì
trong thanh âm của Hải Thần tràn đầy ngạo mạn cùng với tự tin:
- Chỉ là một tên tiểu bối, ta coi như đứng ở chỗ này để cho hắn hạ độc, hắn cũng độc không chết tal
Thần Long nhìn gã một cái, lộ ra ngữ điệu cổ quái nói:
- Không, Ngô Tuấn rất khác với Độc Thánh, hắn cho tới bây giờ giống như cũng không độc chết người, hắn tới... hẳn chỉ là xem bệnh cho ngươi
- Xem bệnh cho ta? Trên trán Hải Thần toát ra một dấu chấm hỏi, dùng ánh mắt cổ quái dò xét Thần Long, cảm giác đầu của đối thương là bị nước biển vào?
tiên đảo vây quanh Bồng Lai quần đảo, bốn bê rải rác mấy chục vạn cư dân đảo, đồng thời thừa thãi vàng bạc
thương đội Giang Thần vãng lai ở giữa quần đảo cùng với lục địa, dùng vật tư đổi lấy vàng bạc, lợi nhuận có chút phong phú
chẳng qua phần lớn lợi nhuận khổng lồ đều do Từ gia cầm đi, Giang Thần câm ba thành lợi nhuận cũng phải nhìn sắc mặt của Từ gia, còn phải đối phó với quan viên cùng với người trong giang hồ bốn phía, kể kể một hồi, từ từ liền biến thành kể khổ
Ngô Tuấn đối với chuyện này vô cùng thông cảm, nói:
- Như thế mà nói, thương đội của ngươi một năm cũng kiếm lời không được bao nhiêu bạc nha
Giang Thần than thở gật đầu:
- Đúng vậy, nhất là hai năm này thiên hạ đại biến, khắp nơi đều không an ổn, thu nhập của ta năm ngoái đã giảm hơn phân nửa, chỉ còn nửa triệu lượng Ngô Tuấn: "..."
Cầu đại hộ, mau trả lại thông cảm cho tai
Tiểu Mị Ma ở một bên nghe được hai mắt tỏa ánh sáng:
- Ngô Tuấn, ta không học mãi nghệ với Niệm Nô nữa, ta về sau muốn làm buôn bán trên biển!
Tống Thái nghiêng qua nàng một cái, khinh thường nói:
- Buôn bán trên biển kiếm tiền được nhiều lắm sao? Ngươi là chưa từng thấy sư phụ làm thịt người, tiền y quán chúng ta có thể kiếm được, đừng nói buôn bán trên biển, hải tặc cũng không hung ác bằng sư phụ!
Tiểu Mị Ma lấy làm kinh hãi, ngơ ngác hỏi Tống Thái:
- Làm hải tặc kiếm tiền được nhiều hơn so với buôn bán trên biển sao, vậy ta như thế nào mới có thể làm hải tặc?
Ngô Tuấn sâm mặt đập vào ót Tống Thái một cái, nói với tiểu MỊ Ma:
- Muốn làm hải tặc rất đơn giản, chém đứt một cái cánh tay, đổi thành móc sắt, sau đó lại chọt mù một con mắt, đeo mạng che mắt, ngươi liền có thể làm hải tặc tiểu Mị Ma rùng mình một cái, kinh hãi lắc đầu:
- Oa, ta sẽ không làm hải tặc nữa
trong khi nói chuyện, thuyền đã đi tới phụ cận quần đảo, Thiên Phong Quân thấy thế chậm rãi giảm xuống tốc độ gió, lập tức nhấc hai tay, thuyên mấy vạn cân bị một cơn gió nâng lên khỏi mặt biển, chậm rãi rơi trên mặt đất
Giang Thần nhìn đến trợn mắt hốc mồm, đợi sau khi thuyền dừng hẳn, vẫn còn có cảm giác như mình đang ở trong mộng:
- Chuyện này... từ nhỏ đến lớn, ta vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy dạng ngừng thuyền này...
Ngô Tuấn giải thích:
- Đừng để ý, nàng quanh năm bị ma phong ăn mòn hồn phách, từ nhỏ đã không thể suy nghĩ như thường, dẫn đến người nàng có chút ngốc
Bảo Bất Bình nhìn Thiên Phong Quân một lúc, thấy nàng rất xinh đẹp, ngoại trừ hai mắt có chút vô thân, cũng không có điểm khác biệt nào khác với người thường, thấy thế nào cũng không giống ngu dại trời sinh, không khỏi hồ nghi nói:
- Ngô đại phu, ngươi xác định nàng không phải bị ngươi trị cho ngốc đấy chứ?