- Ta xem như đã nhìn ra, Ngô đại phu ngươi là rất thích nói đùa
sau khi cười xong, tâm tình của Bán Sơn cư sĩ giống như tốt hơn rất nhiều, không khỏi mở ra máy hát:
- Ta lần này đến Kinh Thành, thật ra là đến tìm kiếm Long Châu. Căn cứ vào một cái truyên thuyết cổ lão, tại thời đại thượng cổ, thế gian còn có bảy viên Long Châu thân kỳ, tập hợp đủ bảy viên Long Châu liền có thể triệu hoán Thần Long, thực hiện một cái nguyện vọng
cái truyền thuyết này Ngô Tuấn quả thực không thể quen thuộc hơn, bởi vì đây chính là hắn truyền đi, hơn nữa cái truyền thuyết này không phải từ thời đại thượng cổ, mà là từ tháng trước
lúc ấy hắn lọt vào đại bản doanh Ma Binh, sử dụng kỳ mưu, để ba ngàn Ma Binh, chia ra ba ngàn đường đi tìm Long Châu, truyền thuyết Long Châu hẳn là lưu truyền ra ngoài khi đó người trước mắt này, dường như là bị mình lừa dối?
Ngô Tuấn giật giật mí mắt, cười khan nói:
- Đây chỉ là tin đồn mà thôi, sao có thể coi là thật...
Bán Sơn cư sĩ lộ ra ánh mắt kiên định nói:
- Những người khác thì ta không biết, nhưng Thần Long nhất định có thể thực hiện nguyện vọng của ta. Mấy năm trước vợ ta mắc chứng khó sinh, ta đóng băng cả nàng cùng với đứa con gái chưa chào đời của mình, chỉ cân Thần Long truyền sinh mệnh lực dồi dào của nó vào cơ thể vợ ta, liền có thể cứu sống mẹ con các nàng!
Ngô Tuấn nghe vậy, có chút nới lỏng một hơi, nói:
- Nếu như Phong Ấn Thuật của ngươi không có chỗ sơ suất, chuyện này trên lý luận là có thể làm được, chẳng qua tốt nhất vẫn là phối hợp sử dụng với Đại Hồi Xuân Đan, dạng này mới nắm chắc hơn một chút
Bán Sơn cư sĩ gật đầu:
- Ngô đại phu quả nhiên là cao thủ y thuật, thế mà biết rõ Đại Hồi Xuân Đan. Đan này chính là thánh dược của Hồi Xuân Đường, nghe nói là tam đệ tử Y Thánh tự mình sáng tạo, ta đến Kinh Thành một là tìm kiếm Long Châu cùng với Thần Long, hai chính là vì đi Hồi Xuân Đường tìm Lý thần y xin thuốc
Ngô Tuấn lắc đầu, nói:
- Thần Long đi Đông Hải, hiện nay còn chưa có tin tức truyền về. Lý Mộ Hàn ta đã gặp qua, năng lực của y không được, e rằng không luyện ra được Đại Hồi Xuân Đan này, cho dù tăng thêm sư huynh Hoàng Tĩnh của y e rằng cũng quá sức
Bán Sơn cư sĩ nghe vậy, sắc mặt tái mét, thất hồn lạc phách nói: - Sao lại như thế, sao lại như thế...
Ngô Tuấn nhìn đối phương một cái, nói:
- Bán Cư tiên sinh, trên thế gian này đại khái chỉ có hai người có thể luyện chế đan dược này. Một người là Tuyết Sơn Quỷ Y, nhưng lão xa cuối chân trời, một người khác chính là diệu thủ nhân y trong truyền thuyết, Thái Y chuyên môn nha môn người bắt yêu, thủ tịch y sư Nhân Tâm Đường, chính là tại hại
thân thể Bán Sơn cư sĩ run lên, trong mắt một lần nữa dấy lên hi vọng, kích động bắt lấy tay Ngô Tuấn, khẩn thiết nói:
- Ngô đại phu —— -
Ngô Tuấn khẽ vuốt cằm, nghiêm túc nói:
- Yên tâm, mạng người quan trọng, ta nhất định cố hết sức
Bán Sơn cư sĩ lập tức mừng rỡ, ánh mắt tỏa ánh sáng nói:
- Ngô đại phu, chỉ cần có thể cứu sống vợ và con gái ta, sau này cái mạng này của ta cũng là của ngươi!
Ngô Tuấn sau khi nghe xong, lập tức lộ vẻ khó xử
ta muốn mạng của ngươi làm cái gì, có thể đổi thành bạc được không?
màn đêm buông xuống, đường cái Hoàng Thành từ từ an tĩnh lại
Ngô Tuấn múa bút thành văn ở dưới đèn, sáng tác bốn kiệt tác còn dang dở của mình
một làn gió thơm thổi tới, một bóng người dáng người thướt tha tịnh lệ xuất hiện ở trước bàn, khẽ khom người, châm thêm chút dầu mới vào ngọn đèn dầu
Ngô Tuấn ngẩng đầu nhìn Niệm Nô đang lộ ra nửa khuôn ngực sữa, nói: - Trời trở lạnh rồi, nên chuẩn bị cho ngươi một bộ trang phục mùa thu, tránh cho có người nói Nhân Tâm Đường ta ngược đãi y tá
- Ta không lạnh
Khuôn mặt tuyệt mỹ của Niệm Nô đanh lại, xoay người bước đi, nằm nghiêng trên giường bệnh đối diện với Ngô Tuấn, để lộ bắp chân trắng nõn như ngọc
trước kia có Tân Nguyệt Nhi ở đây, nàng không dám dùng sắc đẹp của mình dụ hoặc Ngô Tuấn, bây giờ thú triều đột kích, Tân Nguyệt Nhi bị phái đi tiền tuyến, cuối cùng cũng cho nàng cơ hội thi triển mị lực
mặc dù không muốn dùng loại thủ đoạn này, nhưng... thời gian của nàng thật sự không còn nhiều lắm
nhìn Niệm Nô quyến rũ trên giường bệnh, Ngô Tuấn phát giác nàng hôm nay có một tia khác thường, dò xét cơ thể lồi lõm của nàng một lúc, nghi ngờ nói:
- Ngươi đang làm gì vậy...
Niệm Nô mị nhãn như tơ, khẽ mở môi son nói:
- Cô nam quả nữ, ở chung một phòng, còn có thể làm gì nữa Ngô Tuấn im lặng một lúc, nhìn cặp mông nhổng lên thật cao của Niệm Nô, ánh mắt chợt sáng lên:
- Cô nam quả nữ, không có những người khác... ta hiểu rồi, ngươi là muốn ta cắt trĩ cho ngươi!