- Ài, đã lâu khôn có phẫu thuật, thật sự có chút ngứa tay...
Niệm Nô cảm giác được mình vứt mị nhãn cho người mù xem, tức giận đến âm thầm cắn răng, vào thời điểm quay người trở về phòng, bỗng nhiên lưu ý được trên eo của Ngô Tuấn, nhiều hơn một chiếc chìa khoá đen nhánh!
là chìa khoá chính mình muốn tìm saol
trong lòng Niệm Nô run lên, bước ra khỏi tiền sảnh mà không nhìn lại, hô hấp có chút hỗn loạn tiến vào phòng ngủ
- Ngươi không thích nàng sao?
thanh âm của Bán Sơn cư sĩ vang lên ở trên xà nhà, trong thanh âm mang theo một tia hiếu kì:
- nữ tử đẹp như thế, có thể xưng ít có trên đời, ngươi thế mà không có chút động tâm nào?
Ngô Tuấn lật mắt lên, nói:
- Nữ nhân này tiếp cận ta có ý khác, nếu không phải nàng giống như ngươi tự nguyện ở lại bên trong y quán làm công miễn phí, ta đã sớm đuổi nàng ra ngoài
Bán Sơn cư sĩ: "..."
ta từng nói tự nguyện ở lại làm công? Còn là làm miễn phí?
Bán Sơn cư sĩ trừng lớn hai mắt, biểu lộ đờ đẫn nhìn về phía Ngô Tuấn, phảng phất như thấy được sự tình còn muốn gặp quỷ hơn so với nước biển treo ngược
ở một bên khác, Ngô Tuấn chỉnh lý xong bản thảo, dạo bước đi tới bên trong sân nhỏ
nhìn lướt qua gian phòng của mọi người, rón rén đi vào trong sương phòng của Niệm Nô
trong bóng tối, Niệm Nô phát giác được tiếng bước chân của Ngô Tuấn, trong lòng lập tức vui mừng
đây là tình huống gì!
chẳng lẽ tên tiểu quỷ này bỗng nhiên khai khiếu? thật sự là dạng này, chìa khoá Thiên Môn chẳng phải là dễ như trở bàn tay!
Niệm Nô nhắm mắt lại, giả bộ như bộ dáng ngủ say, mặc cho Ngô Tuấn lặng yên không tiếng động tới gần
vào thời điểm trong lòng đang mừng như điên, đột nhiên một đạo hàn quang hiện lên, Niệm Nô mở choàng mắt, lại phát hiện ra Ngô Tuấn đã phi tốc chạy ra cửa phòng
Niệm Nô ngồi dậy, nghi hoặc nhìn cửa phòng Ngô Tuấn vừa mới đóng lại, chợt cảm giác được trên mặt có chút không đúng
cầm tấm gương xem xét, thình lình phát hiện ra, Ngô Tuấn vừa rồi... thế mà cắt mắt hai mí cho nàng!
nhìn Ngô Tuấn ra bài không theo sáo lộ, Niệm Nô dở khóc dở cười một trận, cuối cùng thở dài bất đắc dĩ một tiếng
lúc này, Cửu Anh đi ra từ trong góc tối căn phòng, trong tay cầm một chiếc chìa khoá đen nhánh, đắc ý nói:
- Chìa khoá đã tới tay, thật không biết rõ trước đó ngươi đang làm cái gì Niệm Nô nghiêng mắt nhìn Cửu Anh, khuyên bảo:
- Ngươi tốt nhất đi nghiệm chứng một chút chiếc chìa khóa này, sau khi xác định là thật lại vui vẻ cũng không muộn. Lúc trước có một gã Giác Ma Vương, cũng muốn tới đây trộm đồ vật, bây giờ bị Ngô Tuấn hố cho lưỡng giới Nhân Ma không có mảnh đất cắm dùi, ngươi thế nhưng tuyệt đối đừng bước theo gót gã
ở một bên khác, Ngô Tuấn hưng phấn trở về gian phòng của mình, nhảy lên cao cao, rơi thẳng tắp vào trên giường, dùng mền trùm đầu, trốn ở trong chăn cười ra tiếng
làm xong giải phẫu liền chạy, thật sự là quá kích thích!
sau một giấc mơ êm đềm, Ngô Tuấn tắm rửa xong xuôi, nhấc lên tiểu Mi Ma đang ngủ mơ mơ màng bỏ vào túi sách, đưa nàng đến thư viện đi học
tiểu Mị Ma lòi đầu ở bên ngoài túi sách, bị Ngô Tuấn nâng ở trong tay, ngủ gật nói:
- Ngô Tuấn, sao hôm nay ngươi lại đưa ta đi học...
Ngô Tuấn ngáp một cái, nói:
- Chiếc chìa khóa ngươi nhặt được ngày hôm qua bị ta làm mất rồi, ta tìm nửa ngày cũng không tìm được, sau khi tìm được người đánh mất ta sẽ giúp đối phương mở khoá ra
tiểu Mi Ma ồ một tiếng, đầu rụt vào túi sách, tranh thủ ngủ bù
không bao lâu sau, Ngô Tuấn đi tới Bạch Lộ thư viện ở ngoài Đông thành, đi qua sơn môn, tại chân núi thấy được Lục Ly đọc sách dưỡng khí ở trong lương đình
nhìn thấy người quen, Ngô Tuấn hô:
- Lục viện trưởng, ngươi tại sao lại ở chỗ này?
Lục Ly giương mắt nhìn thấy Ngô Tuấn, cũng là buồn bực một trận:
- Ta kiêm nhiệm viện trưởng Bạch Lộ thư viện, nhàn rỗi tới xem một chút, ngược lại là ngươi chạy tới nơi này làm cái gì?
Ngô Tuấn kể lại một lần sự tình tiểu Mị Ma nhập học cùng với nhặt được chìa khoá, Lục Ly nghe xong, không khỏi nhíu mày một trận
- Nếu ta không có đoán sai, chiếc chìa khóa ngươi nói kia, hẳn là chiếc chìa khoá vận rủi một trong bảy đại truyền thuyết của Bạch Lộc thư viện kia
- Chìa khoá vận rủi?
Ngô Tuấn kinh ngạc nói:
- Nghe làm sao lại có chút giống chuyện ma?
Lục Ly lộ ra sắc mặt ngưng trọng nói:
- Nó giống như một lời nguyền hơn là một câu chuyện ma. Chiếc chìa khóa này, chính là sơn trưởng Bạch Lộc thư viện tiền nhiệm lấy được trong một ngôi mộ cổ, vị sơn trưởng kia yêu thích sưu tâm cổ tịch, vào một lần đào mộ cổ tìm sách, tiện thể đào được chiếc chìa khóa kia