Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 494: Bán Sơn cư sĩ



Chương 494: Bán Sơn cư sĩ

Chương 494: Bán Sơn cư sĩ

quái nhân này trạc ba mươi tuổi, tự xưng là Bán Sơn cư sĩ, gương mặt khắc khổ, phàm là người từng gặp y, cũng đều cảm giác y nhất định đã trải qua thảm kịch nhân gian gì đó

người có khuôn mặt khắc khổ như vậy, Ngô Tuấn cũng chưa bao giờ nhìn thấy

Thấy thời tiết tươi đẹp, Ngô Tuấn quay lại nhìn nam nhân đang ngồi uống trà, đề nghị:

- Bán Sơn tiên sinh, hôm nay mặt trời không tệ, ngươi ra ngoài đi dạo một vòng giải sầu một chút đi

Bán Sơn cư sĩ khẽ lắc đầu:

- Không đi, mấy ngày nay trong Kinh Thành đang bắt dâm tặc, không an toàn

Ngô Tuấn lộ vẻ cổ quái nói:

- Ngươi là một đại nam nhân, sợ dâm tặc gì chứ

bản núi cư sĩ thản nhiên nói:

- Không, ta là sợ bị quan binh tuần tra nhận ra

Ngô Tuấn:

thấy Ngô Tuấn trợn tròn con mắt, Bán Sơn cư sĩ vội vàng giải thích: - Ta không phải dâm tặc, đó là hiểu lầm!

Ngô Tuấn dò xét y một lần nữa, gật đầu nói:

- Ngươi dương duệ chưa tiết, xác thực cũng không giống dâm tặc, ta nói ngươi làm sao ở mãi không đi, hoá ra là trốn ở chỗ này của ta tránh họa

Bán Sơn cư sĩ thấy Ngô Tuấn không có gọi quan binh tới, có chút thở phào một hơi, lộ vẻ đau khổ nói:

- Ta cũng là không có biện pháp, ta đi dạo hơn phân nửa Kinh Thành, khách điếm, tửu quán người đến người đi, căn bản không thích hợp giấu người, chỉ có y quán này của ngươi quạnh quẽ, sẽ không làm người khác chú ý

Ngô Tuấn lộ ra biểu tình ngưng trọng, ánh mắt nhìn đối phương bắt đầu dần dần trở nên bất thiện

Bán Sơn cư sĩ giống như không có lưu ý đến sắc mặt khó coi của Ngô Tuấn, tiếp tục nói:

- Ta sau khi đi vào Kinh Thành, không trêu ai không chọc ai, chỉ là thất thần một cái rơi xuống từ trên nóc phòng, rớt vào trong khuê phòng một vị thiếu nữ, lại trùng hợp lúc nàng đang thay quần áo

Ngô Tuấn lộ ra bộ dáng lý giải, mỉm cười nói:

- Cho nên nói, ngươi căn bản không phải dâm tặc, chỉ là phi tặc phổ thông mà thôi

Bán Sơn cư sĩ liên tục gật đầu, tiếp đó bỗng nhiên kịp phản ứng, liên vội vàng khoát tay nói:

- Không không không, ta không phải phi tặc, ta là đang tìm...

nói xong y bỗng nhiên ý thức được cái gì, vội vàng ngậm miệng lại

Ngô Tuấn cũng không hứng thú đi tìm hiểu y muốn tìm cái gì, không kiên nhẫn nói:

- Không có bệnh liên đi nhanh lên, đừng làm trễ chuyện làm ăn của ta

Bán Sơn cư sĩ nhìn Ngô Tuấn một chút, yên lặng từ trong túi móc ra một nén bạc đặt lên bàn:

- Giang hồ giúp đỡ, Ngô đại phu ngươi thông cảm nhiều hơn

Ngô Tuấn cười lạnh một tiếng:

- Nếu như bị quan phủ biết rõ ta chứa chấp người bị tình nghị, về sau ta còn có thể làm ăn hay không... Bán Sơn cư sĩ há to miệng, thở dài một tiếng, liên muốn đứng dậy

Ngô Tuấn ho nhẹ một tiếng:

- Khụ khụ, ý của ta là... phải thêm tiền!

Bán Sơn cư sĩ sững sờ, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Ngô Tuấn, Ngô Tuấn đập tay xuống bàn, hào sảng nói:

- Đều là người giang hồ, ai mà không có thời điểm bị hiểu lầm, ta chính là bởi vì ba phen mấy bận bị người hiểu lầm, mới dẫn đến không có ai dám đến y quán của ta xem bệnh Bán Sơn cư sĩ nhìn qua Ngô Tuấn, trong lòng tức thời sinh ra một loại cảm giác đồng bệnh tương liên, lại thống khoái móc ra một nén bạc, nghiêm túc nói:

- Trí giả không nghe tin đồn, y thuật của Ngô đại phu ngươi cao minh, sinh ý y quán tất nhiên sẽ khá hơn!

Ngô Tuấn ai thán một tiếng, nhìn về phía gian hậu viện tràn đầy tiền vàng kia:

- Ài, hi vọng như thế đi. Thường nói miệng ăn núi lở, lại không có sinh ý, tích súc của ta cũng chỉ có thể chống đỡ ba... ba trắm nãm! Bán Sơn cư sĩ:...

ta mẹ nó nhìn lầm rồi!

tại thời điểm Bán Sơn cư sĩ lòng tràn đầy oán giận, tiểu MỊị Ma đeo túi sách tan học, từ trong túi sách xuất ra một chiếc chìa khoá đen nhánh, không kịp chờ đợi hỏi:

- Ngô Tuấn, Ngô Tuấn, ta ở phía sau núi thư viện nhặt được một chiếc chìa khóa, ngươi xem một chút giá trị bao nhiêu tiền!

Ngô Tuấn cầm lấy chìa khoá quan sát vài lần, cũng nhìn không ra là được chế tạo từ vật liệu gì, nói: - Thoạt nhìn là một món đồ trọng yếu, ngày mai giao cho tiên sinh các ngươi, để ông ta đi tìm người đánh mất

tiểu Mị Ma nghe xong, khuôn mặt nhỏ lập tức xụ xuống, thất lạc ô một tiếng

Ngô Tuấn nhìn bộ dáng ủy khuất của nàng, nói:

- Đừng khổ sở, thưởng cho ngươi một chuỗi mứt quả

nói xong móc ra một đồng tiền, ấn ở trên trán nàng

tiểu Mi Ma bất mãn trừng mắt liếc hắn một cái, bóc đồng tiền trên trán, tiếp đó vung chân ngắn, vui vẻ ra mặt chạy ra ngoài

Bán Sơn cư sĩ nhìn bóng lưng tiểu Mị Ma, lộ ra một nụ cười cực kì không lưu loát:

- Con gái của ta nếu như còn sống, hẳn là cũng lớn giống như nàng

sắc mặt của Ngô Tuấn trở nên cực kì cổ quái:

- Con gái của ngươi mấy vạn tuổi?