tại thời điểm Ngô Tuấn vui mừng hớn hở đi thu tiền thuốc men, trong hậu viện Nhân Tâm Đường, Cửu Anh đi tới bên cạnh Niệm Nô đang nấu thuốc
- Tìm được chìa khóa chưa?
- Không có, ta hoài nghi Ngô Tuấn căn bản không biết rõ sự tình chìa khoá
- Không có khả năng, năm đó sau khi Y Thánh đóng lại Thiên Môn, đã giao chìa khoá cho Độc Thánh. Ngô Tuấn thân là truyền nhân Độc Thánh, sự tình trọng yếu như vậy, hắn không có khả năng không biết rõ tình hình
Niệm Nô khe khẽ thở dài, quạt lửa nói:
- Ta đã lật tung cái y quán này, ngay cả một tia manh mối cũng không có tìm được
Cửu Anh nhíu chặt lông mày:
- Thời gian của ngươi và ta không còn nhiều lắm, không tìm thấy chìa khoá, chúng ta sẽ rơi xuống vực sâu một lần nữa, loại tử vị tuyệt vọng kia, ta không nghĩ rằng ngươi muốn nếm trải một lần nữa
trong đáy mắt Niệm Nô hiện lên một vòng xoắn xuýt, rất nhanh liên biến mất vô tung, lộ ra sắc mặt kiên định nói:
- Ta lại suy nghĩ một chút biện pháp
lúc này, thanh âm của Ngô Tuấn vang lên ở trong hành lang:
- Niệm Nô, thuốc số ba xong chưal
- Đến ngay!
Niệm Nô bưng lên bình thuốc trước người, đổ canh thuốc vào trong bát, bưng bát bước nhanh đi vào tiền viện
Ngô Tuấn nhận thuốc, chuyển tay đưa cho Trần phu tử, ánh mắt nhìn xéo Niệm Nô, khẽ hô:
- Ô, khí sắc của ngươi không phải rất tốt, bị bệnh sao, để ta xem mạch cho ngươi
Niệm Nô cười lớn một tiếng:
- Không có việc gì, tối hôm qua bị tiểu Mị Ma giày vò ngủ không ngon
Ngô Tuấn quét mắt trong phòng, phát hiện ra không có bóng dáng của tiểu Mị Ma:
- Ngươi không nói ta cũng không có chú ý, tiểu Mị Ma đi đâu rồi?
Niệm Nô cười nói:
- Ngày hôm qua nàng la hét muốn đi học, ta đưa nàng đến thư viện, hiện tại hẳn là đang tiến hành khảo thí nhập học
Ngô Tuấn sững sờ:
- Nàng muốn đọc sách? Ta làm sao không nhìn ra nàng ưa thích học tập?
Niệm Nô lộ ra bộ dáng dở khóc dở cười, giải thích:
- Nàng ngày hôm qua thấy được trang phục của nữ hài Bạch Lộ thư viện, liên lập tức yêu thích, muốn tiến vào thư viện mặc đồng phục thư viện
Ngô Tuấn lòng tràn đầy im lặng thở dài: - Ta biết ngay mà...
Ứng Như Long ở một bên nghe được rõ ràng, khẽ lắc đầu nói:
- Bạch Lộ thư viện là quan học, tử nữ đại thần trong triều, rất nhiêu cũng đưa đến nơi đó đọc sách. Khảo thí nhập học cơ hồ là dựa theo trình độ tú tài ra đề mục, nàng có thể thông qua được sao?
Tống Thái tự tin nói:
- Yên tâm ởi, có ta giúp nàng, làm sao có thể không thông quai
lúc này, Ngô Tuấn nghe thấy âm thanh ngâm nga vui vẻ từ xa mà đến gần, nghe ra là thanh âm của tiểu Mị Ma, nói:
- Có vẻ như đã thông qua được
một lát sau, tiểu Mị Ma mặc một thân váy nhạt màu xanh đi đến, ném túi sách lên bàn, xoay một vòng tại chỗ, nở nụ cười xán lạn nói:
- Trông đẹp không?
Ngô Tuấn dò xét nàng vài lần, nói:
- Đẹp, ngươi thông qua khảo thí nhập học rồi?
tiểu Mị Ma tự hào nói: - Thông qua được, những giám khảo kia rất yếu, không có một ai có thể chống đỡ được Ngũ Bộ Xuyến Hi Tán của Tống Thái! Đê phòng tin tức bị lộ làm mất thể diện của học viện, tất cả học sinh tham gia khảo thí hôm nay đều trúng tuyển!
Ngô Tuấn: "..."
Sau một hồi im lặng, giọng nói hoảng hốt của Ngô Tuấn đột nhiên vang lên:
- Bạch Lộ thư viện ở đâu, nhanh mang hòm thuốc của ta ral
Có câu nói, hảo hán không chịu nổi tam phao hi, vào thời điểm Ngô Tuấn đi tới Bạch Lộ thư viện, mấy vị giám khảo đã hư nhược không đứng dậy nổi
Ngô Tuấn đưa bọn họ trở lại Nhân Tâm Đường trị liệu một phen, hiệu quả vô cùng rõ rệt
Buổi chiều uống thuốc, buổi tối người rời đi
Ừm, là đi một cách đúng nghĩa, sau khi hơi khôi phục một chút thể lực, bọn họ liền ném lại tiền thuốc men chạy trốn
vốn dĩ sau khi biết được chân tướng, còn muốn mắng Ngô Tuấn một phen trút giận, nhưng sau đó nhìn thấy Thái Thượng Hoàng nằm trên giường bệnh gần đó, bị Ngô Tuấn dùng dao mổ heo mổ bụng lấy ra một cây xương sườn đẫm máu...
nhìn giường bệnh nhuốm máu, bọn người Trinh Nguyên Đế cùng với Ứng tiên sinh nằm ở trên giường bệnh thoi thóp, nội tâm của bọn hắn run rẩy biểu thị:
mẹ, vị đại phu này hù dọa tai
ở một bên khác, Tống Thái cùng với tiểu Mị Ma gây họa bị Ngô Tuấn trừng phạt không cho phép ăn cơm tối, Tân Nguyệt Nhi biểu thị thông cảm sâu sắc đối với các nàng, sau đó bi thương thu nhận phần đồ ăn của hai người các nàng
Ăn xong cơm tối, Xương Bình mang theo mấy người huynh đệ của mình đi tới y quán, đến đây thăm viếng phụ thân bị thương của họ
nhìn thấy thương thế của Trinh Nguyên Đế đã ổn định, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm
nhìn phụ thân trong hôn mâ, Xương Bình thở dài thườn thượt:
- Ài, Phụ hoàng vất vả cả đời vì quốc sự, sau trận chiến này, rốt cục cũng yên tâm hưởng thụ tuổi già