Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 489: nguyên tắc



Chương 489: nguyên tắc

Chương 489: nguyên tắc

Diêm Quân ở một bên trợn trắng mắt, vô luận nàng như thuyết phục thế nào, cũng vẫn ngồi vững như thái sơn:

- Không đi

Ngô Tuấn nghe được đại khái, lộ ra sắc mặt không vui hướng vê Diêm Quân nói:

- A Vĩ, sư tỷ của ngươi nói đúng, người ta mời ngươi đến khám bệnh tại nhà, ngươi sao có thể không đi chứ

Diêm Quân thấy Ngô Tuấn bình an trở về, không khỏi vui mừng, lập tức liền lộ vẻ dở khóc dở cười giải thích:

- Sư phụ, Vương tú tài đến y quán chúng ta là đi cầu con, ý của sư tỷ, là muốn cho ta đến nhà Vương tú tài... giúp nương tử y sinh conl

Ngô Tuấn trừng con mắt một cái, dựng lên lông mày đối với Tống Thái:

- Hồ nháo!l Ta thấy ngươi lại ngứa dal

Tống Thái bị dọa đến co rụt đầu lại, không phục nhỏ giọng nói:

- Ta hồ nháo chỗ nào, ta nghe người ta nói, bị nam nắm tay liên sẽ mang thai, bảo A Vĩ đi thử một lần, có thể nương tử Vương gia liền có thể mang bầu...

Tân Nguyệt Nhi ở một bên nghe được liền lắc đầu, mở miệng nói:

- Tống Thái, người kia là lừa gạt ngươi, bị nam nhân nắm tay căn bản liền sẽ không mang thai

Ngô Tuấn trừng mắt nhìn Tống Thái nói:

- Nghe được không, ngay cả Nguyệt nhi cũng biết rõ đạo lý, ngươi là y sư thế mà không biết rõl Tần Nguyệt Nhi có chút đắc ý cười cười, tiếp tục nói:

- Bị nam nhân câm tay là sẽ không mang thai, mẹ ta đã nói với ta, chỉ có bị nam nhân sờ nách mới có thể mang thail

Tống Thái kinh ngạc há hốc mồm, lộ ra bộ dáng thụ giáo, liên tục gật đầu

Diêm Quân nghe được trợn mắt hốc mồm, móc sổ tay ra ghi chép, vừa không thể tưởng tượng nổi lầm bẩm nói:

- Hoá ra Nhân giới là sinh sôi hậu đại như thế này...

Ngô Tuấn lộ ra biểu lộ rối rắm đứng ở cửa ra vào, trừng mắt to, gương mặt giật giật

cảm giác chương trình học mấy ngày sau, phải gia nhập một số khoá học phụ khoa cùng với nam khoa mới được

Sau khi an trí thỏa đáng mấy thương binh, Ngô Tuấn hốt thuốc đúng bệnh, bắt đầu trị liệu cho bọn hẳn

lúc chạng vạng tối, Trần phu tử tằng hắng một cái tỉnh lại, nhìn hoàn cảnh bốn phía một chút, hỏi:

- Chúng ta thắng rồi?

Ngô Tuấn ừ một tiếng, đỡ ông ta dậy dựa vào đầu giường, nói:

- Thắng rồi, nhục thân của Ma Hoàng đã bị hủy, nguyên thần cũng bị ta lột xuống một nửa, ta đánh giá gã coi như có thể may mắn sống sót, cũng sẽ biến thành ngu ngốc

Trần phu tử thở phào một hơi, thân thể lập tức run lên, nói:

- làm sao không nhìn thấy Hiệp Khôi, y sẽ không phải...

Ngô Tuấn nói:

- Yên tâm, Hiệp Khôi bá phụ từng được ta rèn luyện thân thể, năng lực khôi phục cường hãn, hiện tại đã sinh long hoạt hổ đi tiêu diệt toàn bộ Ma Binh. Ngược lại là Nho Thánh, y bị một quyên của Ma Hoàng đánh tan Pháp Thân, không biết rõ mất bao lâu mới có thể khôi phục

Trân phu tử bùi ngùi thở dài nói:

- Thánh Nhân ở ngay trước mặt, ta lại không có bái kiến, quả thực là tiếc nuối...

Ngô Tuấn nghe vậy vui lên:

- Nghe ngươi nói chuyện, ta cũng có chút tiếc nuối, không thể đạt được thành tựu ẩu thánh ba quyên, lần sau gặp lại cũng không biết là khi nào - Thằng nhãi ranh...

Trân phu tử tức giận đến ho khan hai tiếng, run rẩy tìm kiếm thước của mình

Ngô Tuấn liếc mắt nhìn ông ta, Cười nói:

- Đừng tìm, thanh thước kia của ngươi đã bị ta thu lại, coi như tiền thuốc của ngươi

Trần phu tử thở hổn hển vài hơi, bất lực nói:

- Tên lưu manh nhà ngươi, thước kia của ta thế nhưng là làm từ Mộc Tâm của Thụ Yêu ngàn năm, dùng để mua mấy cái y quán lớn như Nhân Tâm Đường cũng không thành vấn đề

Ngô Tuấn bật cười một tiếng:

- Ta nói nó làm sao cứng như vậy!

nói xong, bước mấy bước đi đến giường bệnh khác, cẩn thận thu tiên thuốc men

ánh mắt của Trần phu tử sáng lên, căn cứ theo nguyên tắc không thể chịu thua thiệt một mình, nói:

- Tiền đạo nhân có một khối ngọc như ý, có thể gia tăng uy lực đạo pháp, Trinh Nguyên Đế có một khối ấn tỉ, có thể phá giải pháp thuật tà ma... còn có Bá Đao, lão tiểu tử này lúc tuổi còn trẻ cướp đoạt không ít môn phái, ngươi cẩn thận tìm xem trên người lão liệu có tàng bảo đồ hay không, sau khi tìm được bảo tàng chúng ta chia ba bảy...

Ứng Như Long nghe Trần phu tử điểm danh thuộc như lòng bàn tay, thân thể run lên mở mắt ra, nhìn Ngô Tuấn đi về phía mình, dùng một tay che « Thiên Mệnh Thuyết » trong ngực, nghiêm túc nói:

- Ta là thư sinh nghèo, trên người không có đồ vật đáng tiền gì, ngọc bội tùy thân của ta có khả năng giá trị ít tiên, ngươi nếu ưa thích liên câm lấy

Ngô Tuấn bỏ đi với vẻ mặt ghét bỏ, nói:

- Vậy ngươi viết phiếu nợ đi, sau khi thương thế lành lại ta sẽ đến nhà ngươi thu tiền

Ứng Như Long tức giận tới mức nghiến răng: "..."

như vậy cũng không thể tránh thoát, khá lắm Ngô Tuấn lột dal