Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 488: khiếp sợ



Chương 488: khiếp sợ

Chương 488: khiếp sợ

theo phật ấn bay ra, ngọn lửa màu vàng trên người Ma Hoàng đột nhiên tăng vọt!

cùng lúc đó, thân hình Ma Hoàng xuất hiện một tia đình trệ, đôi mắt của Cửu Anh sáng lên, hiện ra chân thân chín đầu, đầu chim ở giữa há miệng rộng, phun ra một đạo lôi quang màu đen, trong nháy mắt xuyên thủng ngực Ma Hoàng

- Họa Thế Đại Thiên l

Họa Thiên bị đánh bay trống rỗng xuất hiện ở sau lừng Ma Hoàng, Yêu Đao mang theo một luông ánh đỏ, chém một đao vào bả vai Ma Hoàng!

Hiệp Khôi giáng xuống từ trên trời, chập chỉ thành kiếm, cả người phảng phất như hóa thành một thanh kiếm, kiếm ý xuyên qua thiên địa, đâm kiếm vào đỉnh đầu Ma Hoàng!

thân thể Ma Hoàng liên tục gặp trọng thương, hai mắt đỏ quạch, giống như dã thú cùng đường mạt lộ, gầm lên giận dữ, ma nguyên trong cơ thể nổ bể ra

Họa Thiên đứng mũi chịu sào đột nhiên cảm nhận được nguy hiểm, trong nháy mắt muốn thoát đi, Ma Hoàng đánh tới một chưởng, ánh đen trong bàn tay xuyên qua ngực, thân thể rơi xuống khe nứt

cùng lúc đó, Ma Hoàng đã đi tới trước người Nho Thánh, đỡ thước của Nho Thánh, dùng một quyên đánh tan Pháp Thân Nho Thánh!

đối mặt với một kiếm Hiệp Khôi đâm tới, phất tay đem quét bay y ra ngoài!

trong một cái chớp mắt tiếp theo, nắm đấm của Ma Hoàng đã đập vào phía trên cán thương của Xích Chúc Quân, huyết thương uốn lượn đứt đoạn, ngực bụng Xích Chúc Quân lõm vào, cả người như là đạn pháo nện vào mặt đất

lão Hứa lộ ra ánh mắt lạnh lùng, nhìn chằm chằm Ma Hoàng không thể địch nổi, hỏi Ngô Tuấn:

- Nhục thân của gã còn có thể chống được bao lâu?

Ngô Tuấn nói một cách chắc nịch:

- Hai hơi thởi

lão Hứa khẽ quát một tiếng, một bức tường ánh sáng khắc đầy phạn văn dâng lên trước người, chặn lại Ma Hoàng xông tới

Ma Hoàng đấm ra một quyền, bức tường ánh sáng vỡ vụn trong nháy mắt, ma văn trên mặt lão Hứa sáng lên, một thân khí tức Phật Môn tán đi, ma khí trong cơ thể tản ra bốn phía, được ăn cả ngã về không huy quyên nghênh đón Ma Hoàng!

- Tu La Diệt Thế!

- Ma Thần Kinh Thiên!

hai quyên đụng vào nhau, dư ba đụng nhau trong nháy mắt chôn vùi hết thảy bốn bề, ngọn núi to lớn trong khoảnh khắc hóa thành hư vô, phẳng phất như ngay cả âm thanh cũng bị chôn vùi, giữa thiên địa yên tĩnh im ắng một mảnh

một trận hào quang chói sáng qua đi, lão Hứa sắc mặt trắng bệch đứng ở trước người Ma Hoàng, thân thể ngã thẳng về phía sau

Ma Hoàng nhìn Ngô Tuấn một cái, trong nháy mắt mở miệng, thân thể bỗng nhiên vỡ vụn, nguyên thần trọng thương hóa thành một đoàn ánh đen bỏ chạy

- Ma Phong Bal

Ngô Tuấn hét lớn một tiếng, đem linh khí mãnh liệt mà ra từ bên trong Tạo Hóa Ngọc Điệp phân hoá âm dương, hóa thành một cỗ gió lốc quét về phía nguyên thần Ma Hoàng!

xoạt một tiếng qua đi, nguyên thân Ma Hoàng bỏ chạy cứ thế mà bị xé nứt, một nửa bị Ngô Tuấn thu vào bình ngọc, một nửa không biết tung tích

Ngô Tuấn thở ra một hơi, giương mắt nhìn lại, lọt vào trong ánh mắt là một mảnh hỗn độn, thương binh khắp nơi

Cửu Anh bay ra từ trong Liệt cốc, quét nhìn một đám cao thủ bị trọng thương xung quanh, không khỏi lộ ra một tia thần sắc hung tàn, hung ác nhìn về phía Ngô Tuấn nói:

- Nhiều cường giả Nhân tộc thụ thương như vậy, ngươi nói xem...

còn chưa dứt lời, Ngô Tuấn chợt phóng xuất ra khí tức Huyết Ma cùng với Tâm Ma, khí tức hai vị cường giả Thánh Cảnh toát ra, trong nháy mắt khiến cho Cửu Anh biến sắc

Huyết Ma cảm nhận được phong ấn bản thân yếu bớt, kích động kêu to nói:

- Phụ hoàng, ngươi muốn thả ta ra saol

- Phụ hoàng? Cửu Anh khiếp sợ nhìn vê phía Ngô Tuấn, trong lúc bỗng nhiên, có chút không biết rõ thân phận của Ngô Tuấn đến tột cùng ra sao

nhìn Cửu Anh muốn kiếm tiện nghi, Ngô Tuấn bình tĩnh nói:

- Không cần để ý tới gã, nghĩa tử giống như vậy, ta còn có bảy tám người. Đúng rồi, ngươi vừa mới nói cái gì?

Cửu Anh hiện ra nguyên hình, biến thành một con chim chín đầu to lớn, hung ác kêu lên:

- Ta vừa rồi là muốn nói, nhiều cường giả Nhân tộc thụ thương như vậy, ngươi nói xem ta nên cứu ai trước! Mau chuyển những người bị thương này lên trên lưng ta, để bọn hắn một mực nằm trên mặt đất, vạn nhất cảm lạnh thì làm sao bây giời

ở dưới sự trợ giúp của Cửu Anh hiền lành lương thiện, Ngô Tuấn rất nhanh vận chuyển người bị thương trở về y quán

đáng tiếc là, Ngô Tuấn để Bằng Ma Vương tìm tòi ở phía dưới khe nứt một ngày, từ đầu đến cuối cũng không có phát hiện ra tung tích của Họa Thiên, khiến Ngô Tuấn thiếu đi một người bệnh nhân, trong lòng khó tránh khỏi có chút tiếc nuối vào thời điểm trở lại y quán,

Tống Thái đang dùng lời nói

thấm thía khuyên Diêm Quân:

- Sư đệ, cứu chữa bệnh nhân là trách nhiệm của y sư chúng ta, ngươi sao có thể chọn lựa, bỏ mặc bệnh nhân đến cửa cầu chữa trị chứ. Nghe lời của sư tỷ, nhanh đi đến nhà Vương tú tài khám bệnh tại nhà đi