Ngô Tuấn đang xoa bóp não bộ cho Trần phu tử, phụ họa nói:
- Đúng vậy, Phụ hoàng ngươi một thân là bệnh, phải hảo hảo tnh dưỡng mới được. Nếu không ngươi làm thẻ khách quý Nhân Tâm Đường cho ông ta đi, về sau đến chăm sóc sức khoẻ có thể bớt hai mươi phần trăm, còn có phục vụ đặc thù nữal
Nguyên Mẫn hiếu kì hỏi:
- Phục vụ đặc thù gì? Ngô Tuấn nhiệt tình giới thiệu nói:
- Miễn phí châm cứu, phàm là lão nhân vượt qua tám mươi tuổi, còn có thể nhận hai cân trứng gà nhà Cao thượng thưi Không muốn trứng gà, còn có thể chọn xoa bóp chân đạp của tiểu Mị Ma cùng với Niệm Nôi!
Nguyên Mẫn lén lút liếc nhìn Niệm Nô thêu hoa dưới đèn, dung nhan tuyệt mỹ khiến trái tim của y lỡ nhịp, lập tức trịnh trọng quay mặt lại, nói với Xương Bình:
- Ta thừa nhận ta có thành phần đánh cược, nhưng vẫn là làm cho Phụ hoàng một tấm thẻ đi, phí tổn do Nguyên Kiệt bỏ ra, đề phòng bất trắc, ta cũng làm một tấm, bồi tiếp Phụ hoàng cùng đi!
Xương Bình giật giật khóe miệng, không nhịn được phàn nàn:
- Ngươi đây là tới chăm sóc sức khoẻ? Ngươi đây là thèm thân thể của Niệm Nô đi, còn có tại sao là tặng trứng gà nhà Cao thượng thư...
Bằng Ma Vương ở bên trong ổ gà phẫn nộ hừ một tiếng: Ai bảo gà nhà y ăn còn ngon hơn ta! Ta mẹ nó ăn chính là cặn thuốc, gà nhà y ăn chính là đông trùng hạ thảo!
lúc này, ánh mắt của Thái Tử cũng rơi vào trên thân Niệm Nôồ, rất nhanh liền thu tầm mắt lại, nhắc nhở Xương Bình:
- Vẫn là đón Phụ hoàng về cung tĩnh dưỡng đi, ở đây nhiều người hỗn tạp, cũng không thích hợp tĩnh dưỡng
Niệm Nô là phản bội chạy trốn ra từ Huyễn Thải Các, cho tới bây giờ, y cũng không có tra ra nội tình của Niệm Nô, vô cùng không yên lòng đối với nàng
Xương Bình khẽ vuốt cằm, tiếp đó đổi đề tài, nói: - Hiệp Khôi và những người khác đã thu hồi vùng đất đã mất tại Đông Vực, chẳng qua phía trên Đông Hải, bỗng nhiên nhiều hơn rất nhiều hải thú khổng lồ, tạm thời còn chưa biết việc này có quan hệ cùng với Ma Hoàng chạy trốn hay không
lão Hứa ho khan vài tiếng, hấp dẫn ánh mắt của mọi người, mở miệng nói:
- Ta sẽ đi đến Đông vực một chuyến, thuận đường thu nạp Ma tộc hội binh, mang về Ma Giới
Ngô Tuấn đưa mắt nhìn lão Hứa, tâm tình có chút phức tạp nói:
- Ngươi muốn đi sao?
lão Hứa cười một tiếng với hẳn:
- Ta đã rời khỏi Ma Giới vài vạn năm, cũng nên trở về. Ma tộc trời sinh hiếu chiến, cần phải có người ước thúc, nếu không ngày sau e rằng còn có thể sinh ra các loại Địa Ma, Nhân Ma, lại một lần nữa dẫn đến lưỡng giới phân tranh
- Đúng rồi, năm viên Phật Đà Xá Lợi kia của ta đâu?
Ngô Tuấn sững sờ, nhìn ánh mắt khẩn trương của lão Hứa, lộ ra vẻ nghi hoặc:
- Xá Lợi gì, lão Hứa ngươi đang nói cái gì thế, từ đầu tới đuôi ngươi cũng không có xuất ra Xá Lợi gì cả. Ngươi sẽ không phải là bị Ma Hoàng làm hỏng đầu óc, xuất hiện ký ức hỗn loạn đó chứ, ngươi tranh thủ thời gian nằm xuống, ta tới thi châm cho ngươi!
lão Hứa:
ngươi nói xem phải hay không là muốn mưu tài sát hại tính mệnh! ba ngày sau, ở bờ Đông Hải
lão Hứa một thân một mình mang theo hơn ba ngàn Ma Binh thu nạp, đứng ở trong truyền tống trận
trận pháp sáng lên, tất cả mọi người bị truyền tống về Ma Giới, lão Hứa sinh sống tại Phật Môn vài vạn năm, vào thời điểm rời đi hai tay áo trống không, không có mang đi một viên Xá Lợi nào
Ngô Tuấn đưa mắt nhìn thân ảnh lão Hứa biến mất, nhớ lại hình ảnh chung đụng với lão Hứa những năm gần đây, khắp khuôn mặt là không nỡ, lại nghĩ tới viện tử lão Hứa lưu lại, cùng với một rương Xá Lợi Tử dưới giường kia, liên không kìm lòng được cười ra tiếng
- Hắc hắc hắc, ta dường như là phát tài!
Tần Nguyệt Nhi ánh mắt sáng lên, nói:
- Bày mấy bàn tiệc ăn mừng?
Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái, nhìn mặt biển bỗng nhiên dâng lên, nói:
- Đi bắt hải thú đi, ta sẽ nấu cho ngươi một bữa tiệc hải sản
Tân Nguyệt Nhi hưng phấn gật đầu một cái, Tử Điện bảo kiếm trong tay ra khỏi vỏ, hóa thành một đoàn ánh tím nhảy vào trong biển
cùng lúc đó, lão Hứa mang theo một đám hội binh, bị truyền tống đến trên quảng trường Hoàng Thành Ma Giới
trên quảng trường người đông nghìn nghịt, hai đội ngũ vây quanh một quả bóng triển khai tranh đoạt kịch liệt
Ngân Ma vung chân to chuyền bóng, mang theo một cỗ vòi rồng hung mãnh, đem quả bóng cùng với ba cầu thủ đối phương cùng nhau cuốn về phía bầu trời
Dạ Ma đưa lưng về phía mặt trời giáng xuống từ trên trời, sút nối quả bóng đang tiến vê phía khung thành bằng một cú đá lộn ngược, quả bóng mang theo một luồng ánh đen, bắn xuyên qua lưới, xuyên thủng tâng tâng cung điện, biến mất ở bên trong tầm mắt của đám người
tiếng còi dồn dập vang lên ngay lập tức, trọng tài chạy đến trước mặt Dạ Ma, rút ra một tấm thẻ đỏ:
- Bàn thắng không hợp lệ! Làm hỏng cung điện, cảnh cáo lần một, phạt treo giò trong hiệp hail