Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 472: Thiên hạ đệ nhất chưởng



Chương 472: Thiên hạ đệ nhất chưởng

Chương 472: Thiên hạ đệ

nhất chưởng

lão Hứa như có điều suy nghĩ nhìn Dương Hương Xuyên, ánh mắt một lần nữa dời về trong sân

ở trung ương bình đài, Ngô Tuấn lộ ra ánh mắt kiên định, dùng tông khí một mực áp chế khí thế của Thiên Phong Quân, chẩn bệnh nói:

- Phong, bát phong. Phương đông nói Minh Thứ phong, Đồng Nam nói Thanh Minh phong, phương nam nói Cảnh phong, Tây Nam nói Lương phong, phương tây nói Xương Hạp phong, Tây Bắc nói Bất Chu phong, phương bắc nói Quảng Mạc phong, Đông Bắc nói Dung phong

- Phong động trùng sinh, cho nên trùng tám ngày mà hóa. Theo trùng, phàm âm thanh. Phàm phong chỉ thuộc đều theo gió

- Ma gió này của ngươi, là bệnh ký sinh trùng!

Ngô Tuấn nói xong, ánh mắt dần dần trở nên sáng tỏ, móc ra một cây kim châm, hướng về phía một cỗ khí tức quỷ dị ẩn ẩn lưu động trong gió đâm vàol trong một cái chớp mắt tiếp theo, một cỗ ma gió tiêu tán, khiến cho Ngô Tuấn càng thêm chắc chắn với suy đoán của chính mình, dùng tông khí phân hoá âm dương, một cỗ gió nóng bao phủ vê phía Thiên Phong Quân

- Trùng sợ nhiệt độ cao, ta dùng dương khí giúp ngươi diệt trùng!

tiếng nói rơi xuống đất, trên thân Thiên Phong Quân bốc lên khói trắng, cả người như là bị ném vào trong lò lửa, ma nguyên trong cơ thể sôi trào một trận, toàn thân toát ra mồ hồi nóng

rất nhanh, quần áo của Thiên Phong Quân liên bị mồ hôi thấm ướt, dán ở trên người, phác hoạ ra dáng vóc mỹ lệ

Ngô Tuấn thấy thế, đưa tay cởi đai lưng

-I1??

Thiên Phong Quân nhìn thấy cử động của Ngô Tuấn, thân thể run lên bâần bật, không tự giác trợn tròn tròng mắt

ngay sau đó, Ngô Tuấn cởi xuống áo ngoài, đi đến trước khoác ở trên người Thiên Phong Quân, ôn hoà nói: - Cẩn thận cảm lạnh

bên trong ánh mắt của Thiên Phong Quân toát ra vẻ phức tạp, ngay sau đó liên nghe Ngô Tuấn thở dài nói:

- Trên người ngươi cũng không có đồ vật đáng tiền gì, nhìn như không có khả năng chỉ trả tiên xem bệnh, chớ có lãng phí thuốc của ta

Thiên Phong Quân:

Trong vẻ mặt rối rắm của Thiên Phong Quân, Ngô Tuấn đâm một châm vào đỉnh đầu Thiên Phong Quân, mũi châm đâm vào da đầu, Thiên Phong Quân run lên bần bật, một thân ma gió trong nháy mắt bị trừ khử thành vô hình

Thiên Phong Quân cảm thấy ma gió đeo bám mình suốt nửa đời người đột nhiên dừng lại, hồn phách bỗng nhiên trở nên nhẹ nhõm, phát ra một tiếng rên rỉ, thân thể mềm nhữn ngã vê phía Ngô Tuấn

Ngô Tuấn đột ngột nhảy ra xa, khiến Thiên Phong Quân ngã xuống đất, lộ về kinh hoảng nói:

- Ngoa nhân đúng không, có phải ngoa nhân hay không? Thiên Phong Quân trừng mắt liếc Ngô Tuấn, cắn răng bò lên, nói:

- Ta thua...

Ngô Tuấn có chút nới lỏng một hơi, trên mặt lại một lần nữa nở rộ nụ cười, hướng về Ma Hoàng nói:

- thắng bốn trận trước chính là thẳng, lại thắng một trận, chúng ta liền thắng

Ma Hoàng khẽ cười một tiếng, tay nắm hư không, kéo Thiên Phong Quân đến trước mặt, tay phải khẽ hấp, hút kim châm từ đỉnh đầu Thiên Phong Quân ra, đinh một tiếng rơi xuống trên mặt đất

- Trận tiếp theo, thiên hạ đệ nhất chưởng!

Ma Hoàng cất bước tiến lên, đi tới trước mặt Ngô Tuấn, cảm thụ tông khí của Ngô Tuấn ở khoảng cách gần, ánh mắt trở nên ngưng trọng

trước đó một luồng nguyên thân gã giáng lâm Nhân giới kia bị hủy, cũng không có truyền về tin tức, nhưng nhìn loại lực lượng quỷ dị trên người Ngô Tuấn kia, đúng là có thể tan rã ma khí của gã

Phật Tổ nói không sai, Độc Thánh đích thật là đại địch của mình!

Ngô Tuấn nhìn khuôn mặt lạnh lùng của Ma Hoàng, bất giác lui về phía sau mấy bước, lão Hứa khẽ động thân hình, ngăn ở trước người hắn, nhìn thẳng Ma Hoàng nói:

- Thiên Ma, ta đến đánh một trận với ngươi!

Ma Hoàng cười một tiếng, ánh mắt quét nhìn lão Hứa, tiếc hận nói:

- Tu La, những năm ở nhân gian này, ngươi đã đọa lạc

tiếng nói rơi xuống đất, Ma Hoàng đưa tay đánh một chưởng về phía ngực lão Hứa, lão Hứa đưa tay nghênh đón, lòng bàn tay của hai người đối cùng một chỗ, dư ba giao phong chấn động khắp nơi, mọi người có mặt đồng loạt bị đánh bay ra bình đài!

Lưu chưởng quỹ một tay bắt lấy Ngô Tuấn, một tay bắt lấy Bán Diện Phật trọng thương, thân hình quỷ dị phi lên, rơi vào bên trên một ngọn núi Thiên Trụ Sơn khác

một lát sau, đám người đứng vững thân hình, nhìn phía hai người so đấu tu vi ở trung tâm bình đài Ma Hoàng ngưng tụ ánh mắt, khẽ quát một tiếng:

- Chết!

trong một cái chớp mắt tiếp theo, một cỗ ma khí xuyên qua thân thể lão Hứa, sau áo lão Hứa nứt ra, phía sau lưng thình lình nhiêu hơn một đạo chưởng ấn!

lão Hứa nôn ra máu bay ra, cả người tản mát ra một tâng phật quang, một đạo hư ảnh nguyên thân già nua toát ra từ trong thân thể, lung lay hai cái, thoát ra thể xác

Ma Hoàng thừa thắng truy kích, một chưởng đánh về phía lão Hứa

tại thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, một bàn tay to lớn hoành không xuất thế, áp vào lòng bàn tay của Ma Hoàng!