trong chốc lát, phong vân giữa thiên địa biến sắc, một cỗ văn khí thật lớn nối liền đất trời, nghiền nát ánh đen trong lòng bàn tay Ma Hoàng!
ngay sau đó, một thân ảnh xoay người vượt qua đỉnh đầu hắn, túm lấy lão Hứa ngồi xổm rơi xuống đất
Ma Hoàng kinh ngạc xoay người, nhìn thấy một thanh niên nho sinh tay phải nhấn một cái, đưa nguyên thần lão Hứa vào lại trong thân thể
Ngô Tuấn lúc này đã trở về trong sân, lộ vẻ cả kinh nói:
- Dương huynh, ngươi không phải còn chưa tới Thánh Cảnh sao, làm sao lại lợi hại như thế?
Dương Hương Xuyên lắc đầu, đứng lên, một lần nữa dùng ngón cái cùng với ngón trỏ tách ra cự ly ba tấc, kiêu ngạo nói:
- Ta cùng với Thánh Cảnh chênh lệch một tí tẹo như thế, nói là ta mạnh hơn Thánh Cảnh như vậy!
Ngô Tuấn: ...
kẻ lắm lời này lại trang bức, thế mà còn đang giả heo ăn thịt hổ! ở một bên khác, Ma Hoàng thấy lão Hứa được người cứu, quét mắt nhìn lão Hứa sắc mặt tái nhợt, đứng chắp tay nói:
- Bỏ qua ma tính, lực lượng của ngươi không tiến thêm tấc nào nữa, đã không xứng lại làm đối thủ của ta
nói xong, gã nhìn về phía Dương Hương Xuyên lông tóc không tổn hao, khá hứng thú nói:
- Ngươi ngược lại là có chút ý tứ
Dương Hương Xuyên thoải mái cười một tiếng: - Ha ha, ta cũng không đánh với ngươi, ta là tới tranh sát thủ đệ nhất thiên hại
Ma Hoàng có chút mất hứng liếc xéo, nhìn vê phía một vị thiếu niên trong đám người phe mình
thiếu niên cười ha ha một tiếng, cất bước đi về hướng Dương Hương Xuyên, cười tủm tỉm nói:
- Ông bạn già, đã lâu không gấp!
Dương Hương Xuyên dò xét thiếu niên, mặt mũi biến sắc trong nháy mắt: - Cửu Anh! Ngươi thế mà còn sống!
thiếu niên xoa xoa lòng bàn tay, nheo mắt lại, một đạo hư ảnh cự điểu chín đầu bỗng nhiên xuất hiện ở sau lưng, yêu khí xông thẳng lên trời, rõ ràng là Thượng Cổ Yêu Thánh Cửu Anh bị Độc Thánh giết chết!
bên trong đôi mắt của Cửu Anh bắn ra trận trận lôi quang, nhìn chăm chú Dương Hương Xuyên trước người:
- Ta cũng không nghĩ tới sau khi sống lại còn có thể gặp lại ngươi —— -
- Nho Thánh! - Nho Thánh?
nghe được xưng hô ở trong miệng Cửu Anh, mọi người có mặt xôn xao một trận
trên mặt Ứng Như Long toát ra mấy phần sợ hãi, giả vờ ra bộ dáng sợ mình bị thanh lý môn hộ
Ngô Tuấn thì là trợn tròn tròng mắt, một lần nữa đánh giá Nho Thánh dùng tên giả Dương Hương Xuyên, bừng tỉnh hiểu ra nói:
- Khó trách ta không nhìn ra nội tình của y, hoá ra thân thể này của y không phải thân thể huyết nhục! Nho Thánh trước khi chết, dung nhập nguyên thần tự thân vào thiên địa, thiên địa không hủy, ý chí không sụp đổ
chỉ là y lấy tư thế này xuất hiện, đại giới phải bỏ ra cũng rất nặng nề, nếu thân thể này bị đánh tan, trừ phi Nho đạo cực thịnh, bằng không y e rằng phải yên lặng trên vài vạn năm, mới có thể hiện thân một lần nữa
Nho Thánh lộ ra sắc mặt nặng nề, nhìn Cửu Anh trùng sinh trước mắt trầm mặc một trận, không biết suy nghĩ cái gì
khí thế của hai người giao phong cùng một chỗ, thiên địa biến sắc, mây đen cuồn cuộn, thiên lôi lấp lóe, toàn bộ Thiên Trụ Sơn như là cảnh tượng tận thế
một lát sau, Nho Thánh chợt cười một tiếng:
- Ta nhận thual
Ngô Tuấn sững sờ, nhìn Nho Thánh quay người đi về, trên mặt lộ ra biểu lộ kinh ngạc:
- Lân nhận thua này, ngươi hẳn là mạnh hơn Cửu Anh rất nhiều đúng không?
Nho Thánh lắc đầu nói:
- Đánh thì đánh được, chẳng qua ta tiêu hao tất nhiên cũng không nhỏ. Ta đã từng nói qua: phòng tránh tai họa trước, không bị thương sau. Năm đó ta là tận mắt nhìn Cửu Anh bị Độc Thánh giết chết, bây giờ gã khởi tử hoàn sinh, trong đó tất có kỳ quặc. Trước khi làm rõ ràng chuyện này, ta muốn giữ lại thân xác hữu ích, chuẩn bị cho tình huống ngoài ý muốn. Huống hô...
nhìn Nho Thánh lại muốn thao thao bất tuyệt, Ngô Tuấn tức xạm mặt lại, móc ra một cái bánh bao thịt nhét vào trong miệng y
- Không hổ là Nho Thánh, bản lĩnh ăn uống miễn phí thật sự là Siêu Phàm Nhập Thánh!
Hiệp Khôi liếc nhìn khuê nữ ngốc của mình, khóe mắt run rẩy một trận: "..."
Nho Thánh không phải là dựa vào ăn uống miễn phí thành thánh saol
ở một bên khác, Cửu Anh phảng phất như một quyền đánh vào không trung, buôn bực nhìn Nho Thánh, lập tức dùng ánh mắt cừu thị nhìn chằm chằm về phía Ngô Tuấn:
- Độc Thánh đã chết, mối thù sát thân năm đó, do ngươi đảm nhận!
Ngô Tuấn lộ vẻ chẳng biết tại sao, lập tức bi phẫn kêu lên:
- Ngươi có nói đạo lý hay không, Độc Thánh kết xuống cừu oán, đi tìm truyền nhân Y Thánh ta làm gì?
Cửu Anh: "..."
nhìn Cửu Anh trợn mắt hốc mồm, Ngô Tuấn đụng đụng Nho Thánh bên cạnh, chững chạc đàng hoàng nói:
- Ta cũng không phải sợ ngươi, chủ yếu là oan có đầu nợ có chủ, Thái Y Viện có một người tên là Triệu Nham, y mới là truyên nhân Độc Thánh