sau một trận lặng ngắt như tờ, Ma Hoàng hơi bình phục tâm tình rối rắm, nhìn về phía Ngô Tuấn, mở miệng nói:
- Trận tiếp theo, tranh đoạt thiên hạ đệ nhất độc sư!
Ngô Tuấn nghe vậy chậm rãi đứng lên, đi về phía trung tâm bình đài, lòng tràn tràn đầy bất đắc dĩ thở dài nói:
- Ta vốn là muốn tranh đoạt thiên hạ đệ nhất y sư, nhưng bọn hắn không đồng ý, nhất định bắt một vị đại phu bình thường như ta đi tranh cái gì thiên hạ đệ nhất độc sư, chuyện này phải đi đâu nói rõ lí lẽ đây...
Ma Hoàng im lặng nhìn Ngô Tuấn một lát, sau một lúc lâu, tay giơ lên vung lên
trong một cái chớp mắt tiếp theo, một cơn gió quỷ dị đánh tới, mọi người có mặt, đều cảm giác được một cỗ gió lạnh đến từ sâu trong linh hồn, bất giác dựng đứng lông tơ
gió lạnh qua đi, một nữ tử sắc mặt trắng nhợt xuất hiện ở trước mặt Ngô Tuấn
Diêm Quân sau lưng sâm mặt lại, lên tiếng nhắc nhở: - Sư phụ cẩn thận, nàng là Thiên Phong Quân!
Ma Hoàng quét mắt nhìn Diêm Quân, rất nhanh thu hồi ánh mắt, nói với Ngô Tuấn:
- Vốn dĩ ta là muốn cho U Quân xuất chiến trận này, chỉ tiếc truyền tống trận phía Ma Giới xảy ra vấn đề, không liên lạc được với gã, chỉ có thể để Thiên Phong Quân tới
U Quân: "..."
Ma Hoàng bệ hạ, thuộc hạ đang ở trong bình của người đối diện này!
không đề cập tới U Quân giống như oán phụ, Ngô Tuấn lúc này đang dò xét Thiên Phong Quân một phen, nhíu mày nói:
- Ngươi biết dùng độc? Ta thấy ngươi càng giống như là trúng độc?
Thiên Phong Quân ho vài tiếng, yếu ớt nói:
- Ma gió của ta, có thể ăn mòn hồn phách sinh linh, thậm chí bao gồm cả chính ta, đây hẳn cũng được tính là một môn kỳ độc
Ngô Tuấn gật đầu, lộ ra vẻ mặt hiểu rỡ, nói:
- Khẳng định được tính, dù sao ngay cả chính ngươi cũng trúng chiêu, thần thông trời sinh của Ma tộc các ngươi cũng có tác dụng phụ, chứng người lùn của A Vĩ cũng là dạng này?
Diêm Quân u oán nhìn qua bóng lưng Ngô Tuấn, cảm giác tâm mệt mỏi, không muốn chửi bậy
Thiên Phong Quân giống như đứng quá lâu có chút mỏi mệt, thân hình lung lay, mở miệng nói:
- Bắt đầu đi!
tiếng nói rơi xuống đất, một cỗ âm phong cuộn lên, so với ma gió lúc trước nàng xuất hiện còn muốn âm lãnh hơn mấy lần
mọi người ở dưới cỗ âm phong này, nhao nhao lui về phía sau
Ngô Tuấn bị âm phong thổi qua, lập tức rùng mình một cái, tông khí bao trùm toàn thân, ánh mắt sáng lên nói:
- Chỉ cân là độc liên có giải dược, cho dù là gió, ta cũng có thể trị khỏil
tiếng nói rơi xuống đất, tông khí trên người Ngô Tuấn đột nhiên dâng trào, bao trùm hơn phân nửa bình đài trăm trượng thiên địa nguyên khí trên đỉnh núi bỗng nhiên ngưng trệ, thời không phảng phất như dừng lại!
ánh mắt của lão Hứa lộ ra một ta hoảng sợ, nuốt một ngụm nước bọt, thấp giọng nói:
- Đây chính là thủ đoạn độc chết thiên địa nguyên khí của Độc Thánh, thật sự là quá kinh khủng...
Dương Hương Xuyên đứng ở bên cạnh lão lộ ra biểu lộ quái dị, dùng ánh mắt phức tạp nhìn chăm chú bóng lưng Ngô Tuấn:
- Không, chiêu này là Khô Mộc Phùng Xuân của Y Thánh. Tiểu gia hỏa này là thật sự muốn chữa bệnh cho nữ nhân kia, chẳng qua môn y thuật này của hắn... dường như là luyện biến dạng rồi?
Khô Mộc Phùng Xuân, là ngụ ý cây cối khô cạn gặp được mùa xuân, cho nên lại khôi phục sinh mệnh lực, là một loại thủ đoạn để cho người ta trùng hoạch sinh cơ của Y Thánh
năm đó Y Thánh trải qua nhiều phen nếm thử vất vả, rốt cục thành công nghiên cứu chiêu thức khôi phục sinh mệnh lực này, ngoại trừ Ngô Tuấn, đương thời đã không có ai có thể thi triển chiêu này nhưng mà, ở dưới Khô Mộc Phùng Xuân của Ngô Tuấn, Thiên Phong Quân lại cảm giác như rơi vào hầm băng, toàn thân không tự chủ được run lên
ma gió gào thét phát ra từ trên người, không có thổi ra bao xa, liền bị tông khí băng lãnh đông cứng, cảm giác cả người mình cũng bị đông cứng thành khối băng
hàm răng của Thiên Phong Quân run lập cập, ma khí không ngừng tuôn ra, một thân tu vi Thánh Cảnh, cũng đều có chút gánh không được... y thuật của Ngô Tuấn? lão Hứa lộ ra biểu lộ trợn mắt hốc mồm, không nhịn được lẩầm bẩm nói:
- tên tiểu tử thối Ngô Tuấn này, đến tột cùng là tu vi gì?
Dương Hương Xuyên lộ vẻ thốn thức nhìn qua bóng lưng Ngô Tuấn, giải thích:
- Cái gọi là tu vi ngũ cảnh hiện tại, chính là hậu nhân tự mình tổng kết cùng với tăng thêm phân chia tỉ mỉ. Tại thời điểm Viễn Cổ, không thành Thánh Cảnh, đều là sâu kiến, Nhân tộc chính là lấy tư thái sâu kiến vượt qua không biết bao nhiêu xuân thu, thẳng đến khi Y Thánh đản sinh...
- Y Thánh là vị Nhân Hoàng Nhân tộc thứ nhất, cho đến nay cũng không có ai biết được cảnh giới của ông ta đến tột cùng ra sao, truyền thừa của ông ta cũng vô cùng quỷ dị, có truyên nhân nhìn như không có chút tu vi nào, lại có năng lực kích sát Thánh cảnh