Một tiếng gầm thét, trường đao đón đầu chém xuống, bụi mù tràn ngập toàn bộ hẻm núi trong nháy mắt
bụi mù tán đi, trong hạp cốc chỉ còn lại thân thể vĩ ngạn của Trấn Nam Tướng Quân, cùng với Xích Chúc Quân ở trước người
Xích Chúc Quân chống thương chống đỡ thân thể, trên mặt mang theo một tia biểu lộ khó hiểu, nhìn chằm chằm Trấn Nam Tướng Quân sinh cơ đoạn tuyệt, lầm bẩm nói:
- Lấy thân thể phàm nhân thi triển võ học Thánh Cảnh, sinh linh Nhân giới thật là cổ quái
thân hình của U Quân từ phía trên hẻm núi chậm rãi bay xuống, híp mắt cười nói:
- Rất thú vị đúng không, chinh phục thế giới như vậy mới có ý tứ
Xích Chúc Quân gật gật đầu, hỏi:
- Thừa thắng truy kích không?
U Quân nhìn hơn ngàn Ma Binh cùng với Yêu binh còn sót lại trong hạp cốc, thở dài nói: - Vừa rồi đánh nhau ngươi liên cái gì cũng không để ý. Tổn thất nhiều tỉnh nhuệ như vậy, coi như đánh hạ thành trì cũng không có cách nào giữ vững, vẫn là chờ tin tức của viện quân đi
tiếng nói vừa dứt, bỗng nhiên, trong thân thể Trấn Nam Tướng Quân bộc phát ra một cỗ tử khí quỷ dị
theo tử khí khuếch tán, toàn bộ sinh cơ trong hạp cốc bị chém đứt trong khoảnh khắc, Ma Binh, Yêu binh, tính cả cỏ dại trên mặt đất cũng cùng nhau tàn lụi thân hình U Quân lui nhanh, cùng với Xích Chúc Quân cùng nhau rời khỏi hẻm núi, lộ ra sắc mặt khó coi nói:
- Độc thật là lợi hạil
rất nhanh, tin tức Trấn Nam Tướng Quân tử trận truyền khắp thiên hạ
bách tính Thiên Nam Quan vô cùng chấn động, trong lúc nhất thời người người cảm thấy bất an, kéo cả gia đình người thân chạy nạn, tránh né hoạ chiến tranh
Xương Bình thu được chiến báo, vội vàng điều vận lương thảo, cung ứng cho Trấn Nam Quân lui vào quan nội, vừa triệu tập cao thủ tam giáo tiến đến trợ giúp
trong Hoàng Cung, Nhị hoàng tử bị trói gô quỳ gối ở trước Thái Cực Điện, giãy giụa phẫn nộ quát:
- Thả ta ra, ta muốn đi tiền tuyến giết địch, báo thù rửa hận cho Trấn Nam Tướng Quân!
Xương Bình lộ ra sắc mặt âm trâm nói:
- Ngươi bây giờ có thể lãnh binh sao? Ngươi bị cừu hận che con mắt, hiện tại cho ngươi mang binh đi, là để các tướng sĩ đi chịu chết! Nhị hoàng tử nghĩa phẫn điền ưng nói:
- Quân nhân chết ở chiến trường, là vinh quang lớn nhất! Để cho ta đi Thiên Nam Quan, ta sẽ dùng máu Ma tộc, rửa sạch sỉ nhục bọn hắn mang cho Trấn Nam Quân!
Xương Bình nhìn Nhị hoàng tử bướng bỉnh như con lừa, thở ra một hơi thật sâu, trấn an gã nói:
- Ta sẽ để cho ngươi ra tiền tuyến, nhưng không phải hiện tại. Người đâu, nhốt gã vào thiên lao, trông chừng thật kỹ
Ngô Tuấn đâm đầu đi tới, nhìn Nhị hoàng giẫy giụa tử bị áp đi, cau mày nói:
- Có muốn ta phối thuốc an thần cho gã không?
Xương Bình thở dài một tiếng, nói:
- Ngươi cũng nhận được tin tức rồi sao?
Ngô Tuấn khẽ gật đầu, nói:
- Nhận được, Hiệp Khôi bá phụ hiện tại đã đi Thiên Nam Quan. Ài, không nghĩ tới lần trước chỉ tay cùng với Trấn Nam Tướng Quân, vậy mà thành vĩnh biệt
Xương Bình phất tay, để nữ quan bên cạnh đưa qua một xấp hồ sơ, đưa vào trên tay Ngô Tuấn
Ngô Tuấn mở hồ sơ ra xem, sắc mặt dần dần trở nên phức tạp:
- Ngô Tiểu Sơn, Trấn Nam Tướng Quân là con trai của sư phụ ta...
Xương Bình gật gật đầu, nói:
- Người biết rõ việc này không nhiều, hậu sự của ông ta liền do ngươi xử lý, ngoại trừ nhị ca của ta — đệ tử không ra gì của ông ấy, ngươi đại khái là thân nhân duy nhất của ông ấy trên đời này Ngô Tuấn trầm mặc một trận, một lát sau cười khổ một tiếng, nói:
- Ta thành thạo nghiệp vụ này, cứ yên tâm giao cho ta đi. Trần phu tử bọn họ sao rồi, trận pháp kia của bọn họ đã diễn luyện được chưa?
Xương Bình nhìn Ngô Tuấn, nói:
- Phụ hoàng cùng với Trần phu tử gặp phải khó khăn, hiện tại bọn họ còn thiếu một vị cao thủ thông thạo tam giáo, đồng thời tỉnh thông võ đạo, dung hợp lực lượng của mấy người bọn họ lại cùng nhau Ngô Tuấn sâu muộn nhíu mày:
- Chuyện này thật khó, đi đầu đi tìm loại người này chứ...
nói xong, Ngô Tuấn phát hiện ra ánh mắt của Xương Bình đang sáng lên nhìn mình chằm chằm, không khỏi sững sờ:
- Chờ đã, người ngươi nói kia, sẽ không phải là ta đó chứ?
Xương Bình ánh mắt sáng tỏ nói:
- Ngươi trời sinh phật tâm, được Nho Thánh chiếu cố, thừa hưởng di sản của Đạo Tổ, còn từng viết ra « Nhất Bản Đao » võ học Thánh Cảnh, quả thật là nhân tuyển một không hai bù đắp trận pháp này!
nhìn ánh mắt mong đợi của Xương Bình, da mặt của Ngô Tuấn run rấy một trận: "..."
nếu không phải « Nhất Bản Đao » là chính ta viết, ta mẹ nó suýt nữa liền tinl
ở trước Thiên Nam Thành, Vương Triệu Kiệt vẻ mặt buôn thiu đứng ở bên cạnh cửa thành, đưa mắt nhìn bách tính tản mác di tản về phương bắc
lúc này, đã nửa tháng trôi qua kể từ khi Trấn Nam Tướng Quân bỏ mình, Ma tộc đình chỉ tiến công, phần lớn bách tính Trấn Nam Quan cũng đã di tản, trong thành mười phòng trống chín