ở trong bâu không khí ảm đạm của mùa thu, ba chiếc xe ngựa chậm rãi đến, đi ở phía trước kéo xe không phải ngựa, mà là một con lừa và... hai con chó béo màu trắng như tuyết?
người có được loại dị thú này, tuyệt đối không phải bách tính phổ thông, chắc hẳn là công tử thế gia đại tộc nào đó đi du ngoạn
Vương Triệu Kiệt nhìn thấy đoàn người cổ quái này, không khỏi nhíu mày:
- Đã đến lúc nào rồi, những thế gia công tử này không biết rõ nặng nhẹ sao, đi qua ngắn bọn hẳn lại
hai vị binh sĩ tiến lên, trường thương giao nhau ngăn cản cỗ xe, nói:
- Phía trước có chiến sự, người không phận sự dừng bước
Ngô Tuấn vén rèm cửa, đưa ra một bức văn thư:
- Ta là giám quân Hoàng Đế bổ nhiệm, tiến đến Thiên Nam Quan trợ giúp Trấn Nam Quân
Vương Triệu Kiệt nghe vậy, sắc mặt trở nên khó coi, đi tới gần nhìn văn thư bổ nhiệm của Ngô Tuấn, lạnh giọng nói:
- Bệ hạ đây là có ý gì, Trấn Nam Quân chúng ta không cần giám quân, dù là chiến đến một binh một tốt cuối cùng, cũng sẽ không xuất hiện một người đào binhl
Ngô Tuấn dò xét gương mặt xa lạ của Vương Triệu Kiệt một chút, cười nói:
- Ta trước kia đã từng ở Trấn Nam Quân một đoạn thời gian, hợp tác với Trấn Nam Tướng Quân vô cùng vui sướng. Ngươi yên tâm, ta sẽ không nhúng tay quân vụ lung tung lúc này, trên tường thành có một vị giáo úy đi xuống, trên mặt lộ vẻ mừng rỡ nói:
- Ngô Tuấn sư tới, Vương tướng quân, vị này là Ngô Tuấn sư trước đó trợ giúp Trấn Nam Quân chúng ta đại phá Yêu tộc!
Vương Triệu Kiệt giật mình, không khỏi nhìn kỹ Ngô Tuấn một lần nữa
Loại xưng hô Ngô Tuấn sư này, y đã từ trong miệng đồng đội nghe qua mấy lần
Vào thời điểm Yêu tộc bắc xâm lúc ấy, y bị điều đi thủ vệ núi rừng Đông vực, phòng ngừa Yêu tộc đi đường vòng, cũng không có gặp mặt cùng với Ngô Tuấn
tăng thêm lần này Ngô Tuấn là tới làm giám quân, ấn tượng đầu tiên đối với đối phương cũng không tốt
quét nhìn trong xe, một vị mỹ nhân tuyệt sắc đang nấu thuốc, ngồi bên cạnh là hai đứa bé một nam một nữ, một con chó hoa nhỏ nằm ở dưới chân cô bé gặm xương, bên cạnh còn có... hai bình dưa cải?
Vương Triệu Kiệt càng nhìn sắc mặt càng đen, mang theo vẻ tức giận nói:
- Ngươi đây là đánh trận hay là dọn nhà?
Ngô Tuấn thuận theo ánh mắt đối phương nhìn lại, bất đắc dĩ thở dài:
- Không có biện pháp, đồ đệ của ta bị thương, phải đưa đi cùng chăm sóc
giáo úy vội vàng hoà giải nói:
- Ngô Tuấn sư ở xa tới vất vả, mau theo ta đi khách điếm nghỉ ngơi đi]
Ngô Tuấn từ trên xe nhảy xuống, nói:
- Kéo xe vê khách điếm đi, ta đi mang thi thể của Trấn Nam Tướng Quân về trước lúc này, Tân Nguyệt Nhi cùng với Triệu Kiếm Bình cũng đi ra từ bên trong hai chiếc xe phía sau
Triệu Kiếm Bình duỗi tay ra, một trái một phải bắt lấy bả vai của Ngô Tuấn cùng với Tần Nguyệt Nhi, hóa thành một luông ánh đỏ, biến mất tại cửa ra vào thành trong chớp mắt
trên mặt khuôn mặt của Vương Triệu Kiệt có chút động:
- Cảnh giới tuyệt đỉnh đỉnh phong!
giáo úy nghe vậy vui mừng, nói: - Vương tướng quân, có Ngô Tuấn sư cùng với vị cao thủ này tương trợ, chúng ta lại có thêm một phần cơ hội báo thù cho Đại tướng quân!
Vương Triệu Kiệt vốn định gật đầu, nhưng liếc nhìn bình dưa cải trong xe, lộ ra ánh mắt phức tạp nói:
- Hi vọng hắn sẽ không làm hỏng việc...
một lát sau, Triệu Kiếm Bình mang theo Ngô Tuấn cùng với Tân Nguyệt Nhi đi tới trước hêm núi Hùng Nhĩ Sơn, dừng lại ở phía xa
trong hẻm núi phía trước, thi thể của Trấn Nam Tướng Quân như một cây trường thương, đứng thẳng ở bên trong trong núi xác hẻm núi
một cỗ tử khí quỷ dị tràn ngập toàn bộ hẻm núi, hoa cỏ trên đất khô héo suy tàn, trùng thú tuyệt tích, phảng phất như không có một tia sinh cơ
Triệu Kiếm Bình nhìn qua hẻm núi nhíu mày, nói:
- Đây là có chuyện gì?
Ngô Tuấn có chút thất thần nói:
- Đây là tâm huyết suốt đời của sư phụ ta, U Minh quỷ khí... không nghĩ tới sư phụ thế mà thành công, còn giấu độc này ở trong cơ thể con trai mình
nói xong, Ngô Tuấn phục hồi tính thần, vận chuyển công pháp « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh », hút tử khí trong hẻm núi vào trong cơ thể của mình, sau đó cất bước đi thẳng về phía trước
đi đến trước thi thể của Trấn Nam Tướng Quân, Ngô Tuấn kiểm tra một phen, khép con mắt mở to của ông ta:
- An tâm ởi đi, sự tình còn lại, liên giao cho bọn người lão Hoàng Đế
Triệu Kiếm Bình phàn nàn nói: - Chẳng lẽ không phải là giao cho ngươi sao?
Ngô Tuấn nghiêng qua nhìn nàng, nói:
- Ta giúp bọn họ hoàn thiện trận pháp, tác dụng cùng đều như nhau
Triệu Kiếm Bình trợn mắt trừng một cái, mang theo thi thể của Trấn Nam Tướng Quân trở về trong thành
Ngô Tuấn thì là mang theo Tần Nguyệt Nhi đi đến đại doanh Trấn Nam Quân ban đầu, gặp được bọn người Trinh Nguyên Đế cùng với Trân phu tử đã lâu không thấy