Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 438: Cảm giác ấm áp



Chương 438: Cảm giác ấm áp

Chương 438: Cảm giác ấm áp

sắc mặt của Diêm Quân trở nên nghiêm túc, nói:

- Nhận biết, nàng giống như ta — một trong bốn đại Ma Quân Ma Giới, là Xích Chúc Quân - quân đốc Ma Giới, quản lý mười vạn Ma Binh, tu vi Thánh Cảnh, chiến lực chỉ ở phía dưới Ma Hoàng

- Mặt khác U Quân cũng đã tới Nhân giới, chính là người thanh niên đi cùng với Giác Ma Vương kia, gã trời sinh liên sẽ mang đến tật bệnh cho người chung quanh, bị người Ma Giới gọi là Ôn Ma

- Ta ở Ma Giới được gọi là Diêm Quân, thần thông bản mệnh là Bà Sa Tuế Nguyệt, khiến cho người ta rút lui quay về thời kì trẻ nhỏ. Ta muốn phát động môn thần thông này cần thời gian chuẩn bị thật lâu, nếu như đối thủ có phòng bị, rất có thể sẽ bị tránh thoát

- Cuối cùng là Thiên Phong Quân, thần thông bản mệnh của cùng loại với Thiên Phong Kiếp, ma gió thi triển ra có thể ăn mòn cốt nhục cùng với nguyên thần người. Bốn đại Ma Quân trừ ta ra, ba người khác đều là Thánh Cảnh

Ngô Tuấn sau khi nghe xong, có chút gật đầu, nói:

- Một hơi nói nhiều như vậy, mệt không? A Vĩ ngươi nghỉ ngơi một hồi, ta đi nấu thuốc cho ngươi!

thân thể Diêm Quân run lên, liên ngồi dậy nói:

- Sự phụ, ta đã khỏi hẳn!

Ngô Tuấn hoài nghi nhìn về phía Diêm Quân:

- Ta còn chưa có cho ngươi uống thuốc đâu, ngươi làm sao lại khỏi hẳn rồi? Diêm Quân lộ vẻ nghiêm mặt nói:

- Đây không phải là do y thuật của sư phụ lộ ra ngoài saol

cuối cùng Diêm Quân vẫn là không có lừa gạt được, ở dưới sự giám sát của Ngô Tuấn, thành thành thật thật uống thuốc

nhìn ánh mắt ân cần của Ngô Tuấn, về mặt của Diêm Quân buôn thiu, nhất thời không phân biệt được đây là tình yêu hay hình phạt của Ngô Tuấn

Uống xong thuốc, Ngô Tuấn bắt mạch cho gã, khe khẽ thở dài, nói: - nguyên thần cùng với thân thể của ngươi bị hao tổn rất nghiêm trọng, không phải uống một hai loại thuốc là có thể trị hết. Cái giá phải trả khi thi triển thân thông này là quá lớn, về sau vẫn là đừng có dùng

trong lòng Diêm Quân ấm áp, giải thích:

- Sư phụ, ta không sao. Ta là bởi vì không có ma khí chèo chống mới có thể bị phản phệ nặng như vậy, trước kia vào thời điểm ở Ma Giới, mỗi lần ta thi triển thần thông tối đa cũng chỉ tổn thất mấy trăm năm tuổi thọ

Ngô Tuấn nghiêm mặt, nói: - Y đạo quý sinh, không có gì quý trọng hơn sinh mạng

nhìn sắc mặt nghiêm túc của Ngô Tuấn, Diêm Quân thức thời ngậm miệng lại

Ngô Tuấn cầm khăn lau thuốc đọng trên khóe miệng của gã, nhàn thoại nói:

- Đừng quá xem nhẹ tính mạng của mình, nếu như ngươi chết đi sẽ có người đau buồn

thân thể của Diêm Quân run lên, mắt nhìn Ngô Tuấn dốc lòng chăm sóc mình, lại nhìn Tống Thái ở bên cạnh dùng biểu lộ oán trách nhìn mình, còn có Tần Nguyệt Nhi hết sức chuyên chú bóc trứng gà

nhìn thấy Tân Nguyệt Nhi hết sức chăm chú bóc trứng gà, sự cảm động của Diêm Quân biến mất trong nháy mắt, lập tức trở nên không biết nên khóc hay cười, đồng thời trong lòng lại dâng lên một cảm giác ấm áp

có lẽ ở bên trong y quán này

có đồ vật còn trọng yếu hơn so với tính mạng!

cơ hồ trong cùng một thời gian, tại Thiên Nam Quan, trước hẻm núi Hùng Nhĩ Sơn

Trấn Nam Tướng Quân một người một đao ngăn chặn đường đi của ma binh, một đao quét ngang, đao khí cường hoành quét bay mấy trăm Ma Binh xông lên

Uy phong hiển hách, có thể nói là một người đã đủ giữ quan ải, vạn người không thể khai thông!

Phó tướng cưỡi ngựa, một thân đẫm máu chạy tới từ phía sau, lo lắng la lên:

- Tướng quân, ba vạn tướng sĩ đã đều lui về quan nội, đại trận thủ thành đã mở ra, hiện tại chỉ chờ ngài trở về chủ trì đại cục!

Trấn Nam Tướng Quân quét ngang trường đao, dùng đao cán đụng bay phó tướng ra ngoài, nhìn qua Xích Chúc Quân chậm rãi ởi tới, trên khuôn mặt kiên nghị lộ ra thần sắc quyết tuyệt:

- Vương Triệu Kiệt, trở về bảo vệ tốt Thiên Nam Quan, phía sau chúng ta là mấy chục vạn bách tính, nếu ngươi cũng ngã xuống, bách tính trong quan sẽ không còn lá chắn!

tiếng nói rơi xuống đất, đao mang sáng chói chém ra, ở dưới đao mang chiếu rọi, trong miệng nhóm Ma Binh phát ra tiếng rú thảm thê lương, thân hình cấp tốc tan rã ở bên trong đao mang

bên trong thế giới màu vàng che khuất bâu trời, một luồng ánh đỏ bỗng dưng hiện lên, đao quang vỡ vụn trong khoảnh khắc, lộ ra khuôn mặt kiên nghị của Trấn Nam Tướng Quân

ở ngực ông ta, một cây trường thương màu máu xuyên ngực mà qual

Trấn Nam Tướng Quân tay phải nắm chặt cán thương, hét lớn một tiếng, đao ý nối liền đất trời, triệu tập nguyên khí thiên địa, ngưng tụ ra một thanh trường đao màu vàng kim trước người, đao khí bay thẳng cửu tiêu!

Xích Chúc Quân nhìn Trấn Nam Tướng Quân đang ôm chặt cây thương của mình không thả, cảm giác được một cỗ khí tức nguy hiểm dần dần đánh tới, con ngươi co rụt lại, thần thái trở nên trịnh trọng