- Bọn hắn muốn Thập Vạn Đại Sơn, vậy liền cho bọn hắn, chẳng lẽ ngươi thật sự cho rằng ta muốn làm Yêu Hoàng sao, ta ước gì có người thay ta quản lý đám phế vật kia
Thất công chúa triệt để đánh nát một tỉa huyễn tưởng còn sót lại kia của mình, thở dài nói:
- Phí miệng lưỡi cùng với một người điên, ta cũng thật ngây thơ, động thủ đi Họa Thiên nâng tay phải lên, yêu khí tràn ra, một cỗ hấp lực quỷ dị phát ra từ lòng bàn tay
lúc này, cửa của một cửa tiệm đột nhiên mở ra, mấy đạo thân ảnh quen thuộc xuất hiện ở cửa ra vào đèn đuốc sáng tỏ
Hiệp Khôi, Triệu Kiếm Bình một trái một phải, đứng ở bên cạnh người Ngô Tuấn
Họa Thiên nao nao, giương mắt xem xét, phát hiện ra bên trên bảng hiệu thình lình viết ba chữ to ”" Nhân Tâm Đường"!
- Thế mà chạy đến nơi đây
Họa Thiên nhìn Thất công chúa buông lỏng ánh mắt, chợt cười một tiếng:
- Xem ra ngươi còn không tính quá ngu, chẳng qua Ngô Tuấn cũng tu luyện « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh », ngươi cảm thấy hắn sẽ bỏ qua cơ hội trời cho hấp thu công lực của ngươi này sao?
thân thể của Thất công chúa cứng đờ, nhìn vê hướng Ngô Tuấn, nhìn thấy bên trong đôi mắt hắn lóe ra ánh sáng doạ người, bộ dạng tham lam nhưữ nhìn thấy bảo vật quý hiếm, trái tim như chìm xuống đáy cốc
lúc này, Ngô Tuấn chợt vẫy tay một cái, hướng về Thất công chúa nói:
- Mau vào, ngươi bị thương không nhẹ, ta sẽ giúp ngươi chữa trịl
Họa Thiên: "..."
nhìn Ngô Tuấn không hề phối hợp biểu diễn với mình, Họa Thiên sau khi trầm mặc một lát, chợt cười một tiếng, nói:
- Quả nhiên vẫn không thể đoán được ngươi
tiếng nói rơi xuống đất, gã quay người đi vào trong mưa to
Họa Thiên vừa đi, Thất công chúa cũng không còn chống đỡ được thân thể suy nhược, thân thể nghiêng một cái đập vào bên trong nước đọng
Ngô Tuấn mở ô, bước tới kéo nàng lên, đỡ nàng vào trong phòng, sau đó liền chuẩn bị ống tiêm:
- Tống Thái, thay quần áo bệnh nhân cho nàng, xem vết thương có bị nhiễm trùng không
- Có chút sốt, vậy ta sẽ tiêm thuốc chống viêm cho nàng trước
Tống Thái ừ một tiếng, đặt Thất công chúa xuống giường bệnh, thay quần áo cho nàng một lát sau, Ngô Tuấn chuẩn bị thuốc xong, cắm một cây châm vào bả vai nàng rồi tiêm thuốc vào
Thất công chúa đau đến nhe răng, nói:
- Châm này của ngươi, còn đau hơn một thương nữ nhân kia đâm ta
Ngô Tuấn nói:
- Nữ nhân nào?
trong mắt Thất công chúa lộ ra một cỗ bi thương:
- Một nữ nhân Ma tộc, mặc một thân áo giáp màu máu, Đế Hoằng đại thúc vì yểm hộ ta đào tấu... chết ở trên tay ả
Triệu Kiếm Bình biến sắc:
- Có thể giết chết Đế Hoằng, nữ nhân kia là Thánh Cảnh!
Vào thời điểm Đại Hạ vừa khai quốc, nàng phụ trách trấn thủ phương nam, đã từng giao thủ qua hai lần cùng với Đế Hoằng, hai lần đều rơi xuống hạ phong
đối với thực lực của Đế Hoằng, nàng vô cùng hiểu rõ, người có thể giết chết gã, nhất định là Thánh Cảnh không thể nghi ngời
Ngô Tuấn tiếc nuối liếc nhìn Thất công chúa, nói: - Trước dưỡng thương cho thật tốt đi, chữa khỏi thương thế mới có thể trở về báo thù
Thất công chúa thở ra một hơi, nói cảm tạ đối với Ngô Tuấn:
- Vậy liền làm phiên Ngô đại phu, xin ngươi hãy sớm chữa khỏi cho ta
lúc này, Tống Thái đang nghiên cứu phương thuốc của Ngô Tuấn bỗng nhiên ồ lên một tiếng, chau mày hỏi:
- Sư phụ, có phải ngươi phối sai thuốc không, phương thuốc cùng với liêu lượng này, dường như là cho gia súc dùng mà? Ngô Tuấn vui mừng gật đầu một cái, nói:
- Không sai, Tống Thái ngươi có tiến triển. Phương thuốc sử dụng tùy từng người mà khác nhau, Thất công chúa là Yêu tộc, đương nhiên phải dùng phương thuốc của thú yl
nói xong, trấn an Thất công chúa nói:
- Ngươi yên tâm ởi, trình độ thú y của ta thiên hạ vô địch, nhất định có thể trị khỏi cho ngươi!
nhìn Ngô Tuấn nở nụ cười hiền lành, Thất công chúa cuối cùng cũng nhớ ra y thuật kinh khủng của hắn, lập tức rơi vào một trận trầm mặc quỷ dị: "..."
ta con mẹ nó làm sao có thể yên tâm!
không biết rõ là kiệt sức, hay là bị tức giận, Thất công chúa hai mắt khẽ đảo liền ngủ mê man
Ngô Tuấn loại trừ ma khí trong cơ thể nàng, xử lý vết thương trên vai của nàng
không bao lâu, miệng vết thương được xử lý xong xuôi, Ngô Tuấn băng bó cho nàng
khóe mắt thoáng nhìn, phát hiện ra trên giường bệnh bên cạnh, cánh tay của Diêm Quân lộ ra từ trong chăn, khẽ lắc đầu, bước tới bỏ tay gã vào trong chăn
Diêm Quân từ từ mở mắt, có chút lúng túng nhìn về phía Ngô Tuấn:
- Sư phụ...
bị Ngô Tuấn chạm phải cánh tay, gã liên biết sự tình mình tỉnh lại đã không dối gạt được, trong lúc nhất thời không biết rõ phải làm sao giải thích thân phận của mình cho Ngô Tuấn
Ngô Tuấn ừ một tiếng, cũng không có hỏi thăm lai lịch của gã, mà là hỏi: - Nữ nhân mặc áo giáp màu đỏ kia, ngươi biết không? ebookshop.vn - ebook truyện dịch giá rẻ