Chương 346: Tam trưởng lão Tiếng nói rơi xuống đất, trên mặt binh sĩ thủ quan cùng nhau biến sắc, nhao nhao trừng to mắt, trên mặt hoảng sợ nhìn về phía bọn người Từ Phượng Sơn Một vị phó quan dẫn đầu phục hồi tỉnh thần, vội vàng sai người đi cáo tri việc này cho Nhị trưởng lão Rất nhanh, Nhị trưởng lão liền leo lên cửa thành lầu, sai người dựng lên tên nỏ ghi khắc pháp thuật Thấy trên tường thành bày ra trận thế ngăn địch, trên mặt Từ Phượng Sơn hiện lên vẻ tức giận, thân hình thoắt một cái đi vào trước cửa thành, nhìn chằm chằm Nhị trưởng lão trên tường thành, thần sắc câu lệ quát lớn:
- Nhị trưởng lão, ngươi đây là muốn tạo phản sao?
Nhị trưởng lão nhìn "Ngô Tuấn" sinh động như thật trước mặt, tướng mạo giọng nói và dáng điệu không khác chút nào so với gia chủ, cười lạnh nói:
- Giả bộ ngược lại là rất giống, hại chết gia chủ của chúng ta, thế mà còn dám chạy tới trước mặt ta giả danh lừa bịp, quả nhiên là gan to bằng trời!
- Chờ đã, ngươi nói ta hại chết gia chủ? Nhị trưởng lão ngươi nổi điên cái gì thế, ý của ngươi là... ta giết chính ta?
Nhị trưởng lão tức giận nhướng mày:
- Ngô Tuấn ngươi giỏi lắm, chuyện cho tới bây giờ còn muốn lừa bịp ta, ngươi cho rằng ta là kể ngu sao? Bắn tên! Báo thù cho gia chủ!
Tiếng nói rơi xuống đất, mưa tên lấp lóe linh quang đầy trời phô thiên cái địa rơi xuống, hối hả bắn về phía Từ Phượng Sơn!
Nhìn cơn mưa tên đang ập xuống đỉnh đầu, trong đầu Từ Phượng Sơn hiện lên một cái suy nghĩ làm cho y trăm mối vẫn không có cách giải:
- Ta mẹ nó làm sao biến thành Ngô Tuấn rồi?
Ở bên trong rối rắm, Từ Phượng Sơn vung tay phải lên, đẩy mưa tên đầy trời sang một bên
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, trên mặt Từ Phượng Sơn hiện lên một luông ánh vàng, trên người cả người phảng phất như dát một lớp vàng, biến thành một người vàng
Dưới chân điểm một cái, Từ Phượng Sơn liền leo lên tường thành, ba chiêu qua đi, liền nhẹ nhõm hàng phục Nhị trưởng lão, cuối cùng từ trong miệng lão biết được cả sự tình đầu đuôi
Sau khi giải toả hiểu lầm, Từ Phượng Sơn nhìn trong thành tổ chức tang lễ cho chính mình, tức giận đến giận sôi lên, nghiến răng nghiến lợi nói:
- Tang lễ này làm không tệ, từ trước tới nay, cũng không có người sống nào từng gặp tang lễ của mình! Hừ, ta đây cũng là người đầu tiên kể từ khai thiên tích địa, đủ để lưu lại một trang ở trên sử sách đi!
Nhị trưởng lão câm như ve mùa đông đứng ở một bên, cúi đầu nhìn lén Từ Phượng Sơn một chút, thấp giọng hỏi:
- Phượng Sơn, Đại trưởng lão phải xử trí như thế nào?
Từ Phượng Sơn hít vào một hơi thật sâu, nói:
- Loại đồ chó ăn cây táo rào cây sung này, còn giữ lão làm gì. Lần này toàn bộ Từ gia đều bị đùa bỡn xoay quanh, nếu như xử lý không tốt, Từ gia chúng ta về sau còn đặt chân tại Đại Hạ như thế nào? Truyền lệnh xuống, từ giờ trở đi bất luận kê nào cũng không cho phép xuất quan, triệu tập tất cả trưởng lão, vô luận như thế nào cũng phải văn hồi mặt mũi của Từ gia chúng tai
Cùng một thời gian, tại chợ phía Tây Đông Lai Quan
Đại trưởng lão trải qua vài đêm không ngủ không nghỉ liên tục, rốt cục thành công phá vỡ phong cấm của Đặng Cửu Tích, sau khi bức độc của Ngô Tuấn ra bên ngoài cơ thể, phá vỡ mật thất trốn thoát Dưới ánh mặt trời, Đại trưởng lão tham lam hít thở không khí tự do mới mẻ một lát, lộ ra ánh mắt oán độc nói:
- Ngô Tuấn, rửa sạch sẽ cổ chờ đó cho tal Không phanh thây xé xác ngươi, khó tiêu mối hận trong lòng tai
Nói xong cũng không để ý thay quần áo, mặc quần áo bẩn thỉu băng qua đường, chạy như bay về hướng phương đông
Mệnh lệnh phong quan rất nhanh truyền ra toàn bộ Đông vực, Từ Quan nhận được tin tức, lộ ra sắc mặt cổ quái trở về nhà, câm mặc bảo Đại trưởng lão giao cho mình đưa cho Tam trưởng lão, bàn giao sự tình phát sinh hôm nay
Sau khi giảng thuật xong xuôi, Từ Quan nói:
- Gia gia, lúc này bọn người Đại trưởng lão hẳn là còn chưa ra khỏi thành, để ta ra lệnh phong thành!
Tam trưởng lão có chút mở mắt ra:
- Được, thuận tiện mang đầu Hiệp Khôi tới gặp ta
Từ Quan gật đầu một cái, quay người liền muốn đi ra ngoài Từ Yên Nhiên đứng thẳng một bên, thấy thế gương mặt đều co quắp:
- Gia gia ngươi là thực sự có can đảm hạ lệnh, đại ca ngươi cũng là thực sự có can đảm làm theo...
Từ Quan khẽ giật mình, lập tức kịp phản ứng mệnh lệnh này có vấn đề, cúi đầu, buồn bực nói:
- Gia gia, đã đến điểm này ngươi còn lấy ta ra làm trò đùa, ta làm sao có thể đánh thẳng được Hiệp Khôi chứ?
Tam trưởng lão hếch lá trà trong chén lên, hừ một tiếng nói:
- Hừ, đừng nói là ngươi, coi như là ta đi cũng không cản được mấy kiếm của Hiệp Khôi. Bọn hắn nguyện ý đấu liền để bọn hắn đi đấu, dù sao ai làm gia chủ cũng đều không có chỗ tốt gì cho chúng ta, cần gì phải vì sự tình này mà liêu mạng