Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 345: Đại Triển Hoàng Đồ



Chương 345: Đại Triển Hoàng Đồ

Chương 345: Đại Triển Hoàng Đồ

Nhưng nghĩ kỹ lại, Ngô Tuấn vẫn cảm thấy tốt hơn hết là không nên giải thích, tránh cho càng nói càng sai, dù sao lão chẳng hề làm gì, sẽ luôn có thời điểm chân tướng rõ ràng, tạm thời để bọn người Nhị trưởng lão đặt tỉnh lực ở bên trên tìm kiếm "Ngô Tuấn", ngược lại sẽ bớt đi rất nhiều phiên phức

Sau khi nghĩ thông suốt, Ngô Tuấn quay người xuống lầu, mang theo bọn người Hiệp Khôi chậm rãi ra khỏi thành Đợi đến sau khi bọn người Ngô Tuấn đi xa, Nhị trưởng lão tràn đầy bi thống nói với quản SỰ:

- Truyền thư cho các trưởng lão khác, bên trong Đông vực treo lụa trắng toàn bộ, để cho tất cả bách tính để tang ba ngày cho gia chủl

Từ khi đi ra Đông Hải Quận, Ngô Tuấn lập tức cảm nhận được thái độ của đám người đối với Đại trưởng lão chuyển biến

Vào thời điểm tới, Ngô Tuấn mặc dù cũng nhận chiêu đãi nhiệt tình, nhưng lần này trở vê, lại phát hiện ra tất cả mọi người gặp Đại trưởng lão đều nhiệt tình quá phận, phẳng phất như coi lão là thần tài, chiếu cố từng li từng tí

Đi vào Thanh Long Quận, Ngô Tuấn đi tới Long Lân Quán - quán rượu nổi danh nhất nơi này

Quán chủ Long Lân Quán ày tên là Từ Quan, chính là nhất mạch dòng chính của Tam trưởng lão Từ gia, đường huynh của Từ Yên Nhiên

Nghe được Đại trưởng lão đến đây dùng cơm, Từ Quan tự mình ở một bên hầu hạ, rót đầy rượu cho Ngô Tuấn, nói: - Đại gia gia, đây là Thiên Niên Túy tôn nhi lấy được từ Tây Thục, mời đại gia gia đánh giá!

Ngô Tuấn ngửi ngửi rượu ngon trong chén, nói:

- Rượu ngon

Từ Quan cười rạng rỡ nói:

- Đại gia gia nếu như uống cao hứng, liền thưởng cho tôn nhi một bộ mặc bảo đi, tôn nhi sẽ treo nó lên, để những khách nhân đến đây ăn cơm thưởng thức

Ngô Tuấn gật đầu cười một tiếng:

- Việc này thong thả, cháu ngoan, gia gia ta mới vừa vào thành liền nhìn thấy toàn thành treo lụa trắng, đến tột cùng là tang sự của người phương nào, tổ chức hưng sư động chúng như vậy?

Từ Quan lúng túng cười một tiếng, cẩn thận nghiêm túc nói:

- Chuyện này... Đại gia gia nếu như không thích, ta sẽ sai người đi thu hồi!

Ngô Tuấn khẽ gật đầu:

- Hao người tốn của không thể làm, phân phát những lụa trắng kia cho dân chúng trong thành đi, tốt xấu cũng có thể lấy về may quần yếm cho trẻ con Quần yếm?

Gương mặt Từ Quan hung hăng giật giật, trong lòng tự nhủ vị Đại trưởng lão này quả nhiên là giống như trong truyền thuyết, đầy mình đều là ý nghĩ xấu, gia chủ đã chết cũng đều không buông tha cơ hội nhục nhã ông ta, trên mặt lại cười làm lành nói:

- Tôn nhi biết rõ, ta sẽ đi làm ngay!

Nói xong, quay người đi ra nhã gian

Ngô Tuấn đưa mắt nhìn y đi xuống lầu, tiếp đó trở mặt trong nháy mắt, xuất thủ như điện, đè xuống tay Tân Nguyệt Nhi:

- Chừa cho ta chút hải sâm!

Tân Nguyệt Nhi ô một tiếng, đưa tay thu về từ trên bát to, xoay mặt bưng ổi thịt hải thú trước người Xương Bình Công Chúa

Lúc này, thân ảnh của Đặng Cửu Tích quỷ mị xuất hiện ở trong nhã phòng, nói với mọi người:

- Đã nghe ngóng rõ ràng, gia chủ Từ gia Từ Phượng Sơn chết rồi, Từ gia hạ lệnh, tất cả bách tính Đông vực đều phải để tang ba ngày! Ngô Tuấn phốc một tiếng phun hải sâm tới, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi:

- Từ Phượng Sơn chết rồi? Y sớm không chết muộn không chết, làm sao hết lần này tới lần khác chết vào thời điểm này, lần này ta coi như rơi vào Hoàng Hà cũng rửa không sạch, chúng ta phải đi nhanh lên, bằng không ta nhất định phải cðõng nỗi oan ức này!

Vào thời điểm không biết rõ nên làm như thế nào cho phải, một vị quản sự nâng giấy bút đi đến, cười nịnh nói:

- Đại trưởng lão, xin ngài ban thưởng mặc bảo cho tiểu điếm!

Ngô Tuấn đứng dậy nhấc bút lên, vù vù viết xuống vài chữ to, nói:

- Xong rồi, bản trưởng lão còn có chuyện quan trọng đi làm, liền không lưu lại ở chỗ này, đợi cháu ngoan của ta trở về liền nói cho y biết một tiếng

Quản sự cúi đầu khom lưng, đưa bọn người Ngô Tuấn ra quán rượu, đợi sau khi bọn hắn rời khỏi, lúc này mới dành thời gian nhìn mặc bảo Ngô Tuấn lưu lại

Chờ y thấy rõ chữ lớn rồng bay phượng múa phía trên, lúc này chính là sững sờ:

- Đại Triển Hoàng Đồ?

Trong khi Ngô Tuấn cảm thấy không lành, tăng tốc chạy trốn khỏi Đông vực, một đội ngũ uy nghi tràn đây, trọn vẹn hơn trăm người chậm rãi đi tới trước quan khẩu Đông Hải Quận

Trong đội ngũ, dẫn đầu là một cỗ xe ngựa lộng lẫy, những người còn lại canh gác ở hai bên cỗ xe ngựa

Theo xe ngựa dừng lại, màn cửa bị đẩy ra, một trung niên nhân hơn năm mươi tuổi, sắc mặt khô vàng nhô đầu ra, chính là gia chủ Từ gia Từ Phượng Sơn!

Nhìn thấy trên quan khẩu treo lụa trắng, Từ Phượng Sơn nhướng mày, hỏi:

- Đây là ai chết, ta tại sao không có nhận được tin tức?

Một vị kiếm khách nghe vậy, lập tức giục ngựa đi về phía cửa thành, cao giọng quát:

- Gia chủ đích thân tới Đông Hải Quận, đến đây dò xét phòng giữ trong quận, trong thành phát sinh chuyện gì, quản sự tiến lên đáp lời!