Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 347: Phong thành



Chương 347: Phong thành

Chương 347: Phong thành

Từ Quan như có điều ngộ ra:

- Vậy chúng ta liên mở một con mắt nhằm một con mắt, thả bọn người Hiệp Khôi ra khỏi thành?

Tam trưởng lão liếc mắt nhìn Từ Quan, nói:

- Cái gì mà Hiệp Khôi, y khi nào đi tới Thanh Long Quận chúng ta?

- Ha ha, là tôn nhi nói sai...

Từ Quan cười một tiếng, mắt nhìn mặc bảo trong tay, nói:

- Vậy chữ này giữ lại hay là đốt đi?

Tam trưởng lão nói:

- Trước tiên giữ lại đi, nếu như Đại trưởng lão có thể leo lên vị trí gia chủ, liền treo nó lên, nếu không liền đốt đi

Từ Yên Nhiên giương mắt nhìn tờ giấy, lập tức chính là sững sờ:

- Bức chữ này không phải Đại trưởng lão viết, đây là bút tích của Ngô Tuấn!

Từ Quan nghi ngờ nói:

- Chuyện này không có khả năng, quản sự của ta tận mắt thấy Đại trưởng lão viết

Từ Yên Nhiên dùng ngữ khí chắc chắn nói:

- Ngô Tuấn vẽ trận đồ ta xem không dưới ngàn lần, tuyệt đối sẽ không nhận lầm chữ của hắn. Nếu quản sự ngươi không có mắt mờ, vậy liền chỉ còn một loại khả năng... Đại trưởng lão là Ngô Tuấn giả trang!

Trong mắt Tam trưởng lão lóe lên một vòng tỉnh quang:

- Đây thật sự là càng ngày càng thú vị, nếu như người triêu đình chọn hợp tác không phải Đại trưởng lão, thì là ai đây...

Từ Yên Nhiên nghĩ nghĩ, trên mặt lộ ra vẻ hồ nghi: - Chẳng lẽ là Từ Xương? Từ Xương lúc ấy là cùng nhập quan với ta, về sau ta liên chia tay với bọn hẳn, trở về một mình

Tam trưởng lão khẽ gật đầu:

- Căn cơ của Từ Xương ở trong gia tộc nông cạn, dễ dàng khống chế, là đối tượng hợp tác không tệ, nhưng tu vi của y có thể phục chúng sao?

Từ Yên Nhiên nói:

- Tu Vi của y mạnh hơn ta không ít, giống như đã mò tới ngưỡng cửa cảnh giới tuyệt đỉnh. Nếu như y có thể đột phá đến cảnh giới tuyệt đỉnh, việc này thật đúng là không nhất định

Tam trưởng lão suy tư một lát, ánh mắt thâm thúy nói:

- Như thế mà nói, ngược lại là đáng giá đặt cửa ở trên người y, trước tiên chờ đợi xem tình huống đi

Vào thời điểm Tam trưởng lão tính toán tỉ mỉ, đám người Ngô Tuấn đã ra khỏi thành

Không đợi bọn hắn đi xa, cửa thành liền kẽo kẹt khép kín, cái cọc trên đỉnh đầu rơi xuống, mấy hàng binh sĩ đi lên đóng giữ, để cửa thành trở nên vững như thành đồng Ngô Tuấn xoay mặt nhìn lại, không khỏi nhíu mày:

- Phong thành...

Lúc này, Hiệp Khôi chợt cong ngón tay búng ra, một đạo kiếm khí phóng lên tận trời, giết một con diều hâu bay qua, bắn rơi ống trúc buộc trên chân nó

Hiệp Khôi đưa tay mở ống trúc ra, mắt nhìn tờ giấy bên trong, nói:

- Từ Phượng Sơn không chết, còn hạ lệnh phong tỏa các đại thành trì Đông vực, không cho phép bất luận kẻ nào ra vào

Đặng Cửu Tích xuất ra bản đồ, nói:

- Nếu muốn vòng qua các đại thành trì, chúng ta cần đi gấp mấy lần lộ trình, đại khái cần năm mươi ngày mới có thể đi ra Đồng vực

Ngô Tuấn cởi bỏ mặt nạ trên mặt, thở một hơi nói:

- Không chết liền tốt, nếu như y chết thật, ta coi như thật sự hết đường chối cãi. Cũng không biết rõ tên thất đức nào lan truyền lời đồn, lại còn nói ta muốn bắt người sống luyện dược, thật đúng là tên khốn đáng chém ngàn đao...

Ngô Tuấn nhẹ nhàng thở ra phàn nàn đây mình, đi theo Đặng Cửu Tích lên đường một lần nữa, bắt đầu trèo đèo lội suối

Ba ngày sau, đám người Ngô Tuấn đi tới một ngôi chùa miếu biên giới Thanh Long Quận

Lại đi về phía trước, chính là Lan Lăng Quận Đại trưởng lão đóng giữ

Đi vào trước chùa miếu, Ngô Tuấn làm phật lễ đối với lão tăng quét rác trong chùa, miệng tụng phật hiệu nói:

- A Di Đà Phật, chúng ta chính là tín đồ Phật Tổ qua đường, bởi vì đi đường dài, đã thật lâu không có ăn bữa cơm ngon. Hồm nay có duyên đi ngang qua chùa miếu quý bảo, muốn lấy hơn vài chục thùng cơm ăn, còn xin đại sư phó tạo điều kiện

Lão tăng nheo mắt:

- Lấy mấy chục thùng cơm ăn? Các ngươi đây là muốn ăn cướp trắng trợn!

Ngô Tuấn vội vàng khoát tay:

- Chúng ta trả tiền! Đầu là đệ tử Phật Môn, đại sư phó tạo điều kiện đi

Nói xong, trên người tản ra một tâng Phật quang yếu ớt

Tân Nguyệt Nhi cũng đi lên trước, vô cùng đáng thương nói:

- Đại sư ngươi liên thương xót chúng ta một chút đi, chúng ta đã ba ngày không được ăn uống đàng hoàng, những ngày này toàn ăn tay gấu nấm thông gì đó, đã sắp ngán muốn chết rồi

Lão tăng: "..."

Phật Tổ ở trên cao, đệ tử đã sắp không nhịn được muốn phá giới mắng chửi người!

Lão tăng giựt giựt khóe mắt hai lần, đọc thầm phật hiệu để tâm tình bình tĩnh xuống, nói với Ngô Tuấn: - Chư vị mời tiến vào, ta liền để cho người đi chuẩn bị cơm chay

Ngô Tuấn nở nụ cười:

- Nguyện Phật Tổ ở cùng với ngươi, A Di Đà Phật!

Không lâu sau đó, đám người Ngô Tuấn được dẫn vào bên trong đại điện, mấy vị hòa thượng đi đến phòng bếp nấu cơm, theo tiếng củi lửa lốp bốp, mùi thơm của gạo từ từ bay vào đại điện