Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 318: Đây là việc ta nên làm



Chương 318: Đây là việc ta nên làm

Chương 318: Đây là việc ta nên làm

Nhìn Diêm Quân lộ vẻ u oán, liếm sạch sẽ cái bát, Ngô Tuấn mỉm cười xoa đầu gã, nói:

- Sau khi bình phục nhớ cạo râu, nếu không sẽ không được nhận tiền mừng mừng tuổi

Trong khi nói chuyện, thanh âm của Tống Thái chợt vang lên ở bên trong sân nhỏ:

- Sự phụ, có người tới tìm ngươi xem bệnh!

Ngô Tuấn bước nhanh ra khỏi phòng, thấy được một lão nhân lưng còng quen thuộc, hoá ra là lão Hứa tới, không khỏi trở nên thất lạc:

- Hoá ra là lão nhân gia ngươi, ta còn tưởng rằng là có bệnh nhân mới đến

Lão Hứa cười ha hả lung lay gói quà trong tay, nói:

- Gần sang năm mới không tiện đến tay không, mang cho ngươi một phần lễ vật

Ngô Tuấn ánh mắt sáng lên:

- Lễ vật gì?

Lão Hứa thần bí cười hề hề một tiếng:

- Mở ra nhìn liền biết rõ Ngô Tuấn hưng phấn tiếp nhận gói quà, mở từng lớp giấy dầu, thẳng đến lớp thứ một trăm, hắn đột nhiên biến sắc ngừng lại, nheo mắt lại, lộ ra sắc mặt khó coi nhìn về phía lão Hứa:

- Trong này đến cùng chứa cái gì, sẽ không phải là trống không đó chứ?

Lão Hứa nghe vui lên:

- Thế nào lại là trống không, ta không phải là tặng cho ngươi nhiều giấy dầu như vậy saol

Ngô Tuấn: "..."

Lão già hẹp hòi này, sang năm mới là không muốn sống tốt!

- Có thể gấp nhiều giấy dầu gọn gàng như vậy, thật sự là khó khán cho ngươi...

Ngô Tuấn lòng tràn đầy im lặng trợn mắt trừng một cái, đi đun thuốc, mang lão nhân gia nhàm chán này vào trong phòng, bắt đầu xoa bóp cho ông ta

Lão Hứa vừa hưởng thụ Ngô Tuấn xoa bóp, vừa thổn thức nói:

- Tới Kinh Thành, có chút không náo nhiệt, vẫn là ăn tết tại Kim Hoa Huyện náo nhiệt, Trân phu tử không có ở đây, ngay cả một người viết câu đối xuân cũng đều không có

- Để ta đi viết một bức, đợi chút nữa khi ngươi về thì câm đi

Ngô Tuấn cẩn thận chữa trị đốt sống thắt lưng bị tổn thương cho lão Hứa, đột nhiên linh quang lóe lên, dùng ánh mắt quái dị nhìn về phía ông ta

- Trân phu tử cùng với Lưu chưởng quỹ một người là cao thủ Nho môn, một người là cao thủ Đạo Môn, lão Hứa ngươi có phải hay không cũng là cao thủ tuyệt thế ẩn tàng?

Lão Hứa cười ha hả: - Ha ha, ngươi đã từng gặp qua cao thủ tuyệt thế giống như ta?

Ngô Tuấn nhìn lão Hứa gần đất xa trời, nhìn không sống được mấy năm nữa, có chút lắc đầu:

- Xác thực không quá giống, hai người bọn họ mặc dù cũng có bệnh, nhưng dù sao sinh mệnh lực cũng tràn đầy, không giống ngươi, đã sắp nửa lông mày xuống mồ

Lão Hứa giật giật khuôn mặt:

- Gọi là nửa thân thể xuống mồ, tên tiểu tử nhà ngươi, một nửa lông mày xuống mồ còn có thể sống sao?

Ngô Tuấn thu lại tông khí bám vào trên tay, dùng sức vỗ vào eo của lão Hứa, nói:

- Xong rồi!

Lão Hứa đau hút vào một ngụm khí lạnh, ngồi dậy trừng mắt nhìn Ngô Tuấn, vỗ mấy miếng bạc vụn lên giường, tức giận nói:

- Đi viết câu đối đi

Ngô Tuấn đi đến trước bàn mài mực, suy tư một lát, nâng bút viết

Lúc này, Diêm Quân bưng chén thuốc, cung kính đi đến, đưa thuốc cho lão Hứa, ngoan ngoãn nói:

- Mời dùng thuốc

Lão Hứa lộ ra vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn Diêm Quân, nói:

- Gã là bệnh nhân của ngươi, chứng người lùn ngươi cũng có thể trị?

Ngô Tuấn nghe vậy vui lên:

- Đây là nhị đồ đệ của ta, bị lạc người nhà, hơn nữa còn mắc phải chứng mất trí nhớ, râu ria này, là ngày hôm qua uống thuốc mọc ra

- Ta nghĩ nếu người lớn trong gia đình cậu ấy biết ngươi tốt với cậu ấy như vậy, nhất định sẽ báo đáp thật tốt sự thiếu đại đức của ngươi...

Khóe mắt Lão Hứa run lên, đồng tình liếc mắt nhìn Diêm Quân, tiếp nhận thuốc uống vào. Sau đó đứng dậy đi đến bên cạnh Ngô Tuấn, nhìn vê phía câu đối được viết trên bàn

Vế trên: Tới trước tới sau, tất cả lần lượt sẽ đến

Vế dưới: Tới sớm tới chậm, sớm muộn gì cũng sẽ đến

Hoành phi: Thăng quan: tài phát tài

Xem hết câu đối, lão Hứa dở khóc dở cười một trận:

- Câu đối xuân này của ngươi, cũng chỉ có dán ở chỗ ta mới không bị người đánh. Đi, năm hết tết đến rồi, nghĩa địa chớ để cho người ta trộm mộ

Nói xong, câm lấy câu đối xuân còn chưa khô mực bước ra ngoài

Ngô Tuấn nhìn Diêm Quân đang đứng ở cửa kính cẩn tiễn khách, lại nhìn một chút Vượng Tài Tống Thái đùa giỡn bên cạnh, thở dài nói:

- Nhìn xem sư đệ ngươi có ánh mắt cỡ nào, không giống ngươi, cả ngày chỉ biết chơi đùa Diêm Quân nhìn bóng lưng lão Hứa đi lại tập tễnh, nặn ra một nụ cười cứng ngắc:

- Sư phụ, đây là việc ta nên làm

Trời có mắt rồi, gã muốn không có ánh mắt cũng không được, mặc dù có chút không thể tưởng tượng nổi, nhưng ở trên người lão nhân sắp chết này, gã thế mà cảm thấy một tia -

Khí tức Ma Hoàng độc nhất!