Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 319: Gặp nhà nào đi nhà đó



Chương 319: Gặp nhà nào đi nhà đó

Chương 319: Gặp nhà nào đi nhà đó

Kinh Thành là địa phương giàu có nhất thiên hạ, quan lại quyền quý ở khắp nơi, vài năm trở lại đây trở nên sôi động hơn hẳn những nơi bình thường

Pháo hoa nở rộ suốt đêm, Tống Thái nhìn đến cổ đều cứng, nửa đêm muốn ngủ nhưng bị tiếng nổ ầm ầm làm phiền đến mức không ngủ được, cũng may có bữa tối đêm giao thừa Ngô Tuấn chuẩn bị chèo chống, bồi tiếp Tần Nguyệt Nhi ăn một đêm, hoàn thành lần đón giao thừa thứ nhất từ lúc chào đời tới nay

Đảo mắt đã đến mùng một tết, mặt trời còn chưa dâng lên, Ngô Tuấn bước ra ngoài với một chiếc nút bịt tai hình con thỏ, ngáp dài một cái, nhìn về phía Tống Thái buồn ngủ mở mắt không ra ở một bên

- Nhanh đi tắm rửa đi, vi sư mang các ngươi đi nhận tiền mừng tuổi

Tống Thái mí mắt run lên nói:

- Không được, sư phụ, ta buồn ngủ sắp chết rồi...

Ngô Tuấn bất mãn trừng mắt lên:

- Phi phi phi, sang nắm mới đừng nói chữ chết, rất xui xêo, sẽ gặp thiên khiển!

Tống Thái giật mình một cái, trong nháy mắt liền không buồn ngủ, sợ hãi nói:

- Thiên khiển? Vậy phải làm thế nào?

Ngô Tuấn bình tĩnh xua tay nói:

- Không có việc gì, vi sử vừa rồi đã phi thiên khiển đi

Tống Thái: "..."

Thiên khiển là có thể phi đi? Ta ít đọc sách, sư phụ ngươi cũng không nên gạt ta

Nhìn Tống Thái lộ ra bộ dáng nửa tin nửa ngờ, Ngô Tuấn kéo nàng vào trong phòng Diêm Quân, đóng cửa lại

Không bao lâu, Diêm Quân mặt mũi tràn đầy xoắn xuýt cùng với Tống Thái hưng phấn sóng vai đi ra, đi đến cửa ra vào phòng Hiệp Khôi, dùng sức đập lên cửa phòng

Hiệp Khôi khoác áo choàng đi ra, lộ vẻ hoang mang nhìn về phía hai tiểu gia hỏa trước người, sau đó liên nghe hai người cùng hồ lên:

- Không cho tiền mừng tuổi liên gây sự!

- Hít hài

Hiệp Khôi bỗng nhiên hít vào một hơi thật sâu, thân thể co rụt lại vê sau, không tự chủ được kẹp hai chân, lập tức nhanh như điện chớp chạy vào trong phòng, câm hai hạt bạc vụn, một người một hạt, nhét vào trong tay bọn hẳn

Cùng lúc đó, Ngô Tuấn bước ra với chiếc bao tải, mở miệng bao ra, nói:

- VỊ sư trước giúp các ngươi giữ, sau khi đi một vòng chúng ta lại chia chiến lợi phẩm, khụ khụ, chia bạc! Tống Thái hưng phấn ném bạc vào bao tải, không kịp chờ đợi hỏi:

- Sư phụ, chúng ta đi nhà nào lấy tiền mừng tuổi?

Ngô Tuấn ánh mắt sáng lên nói:

- Đi dọc thành tây, gặp nhà nào đi nhà đó!

Hiệp Khôi nghe, có chút đau răng hướng nhìn qua Ngô Tuấn:

- Ngươi liên không sợ bị người đánh chết sao?

Ngô Tuấn thần sắc nghiêm lại, nói:

- Mấy tên Ma Tộc kia khẳng định đã lẫn vào Kinh Thành, ta mang hai đứa bé đi từng nhà nhận tiền mừng tuổi, chỉ là che giấu tai mắt người, mục đích thực sự, là đi tìm tung tích của những Ma Tộc kia

Nói xong, lộ ra vẻ mặt thành thật nhìn về hướng Hiệp Khôi:

- Chẳng qua vì lý do an toàn, bá phụ ngươi cũng phải đi theo cùng với chúng tal

Hiệp Khôi nheo mắt, im lặng nói:

- Năm hết tết đến rồi, để cho ta đi cùng làm loạn với các ngươi, thật uống công ngươi nghĩ ra... Ngô Tuấn đưa mắt nhìn Hiệp Khôi, mê hoặc nói:

- Đi theo liên phân cho ngươi một thành tiền

Hiệp Khôi tức giận đến mặt mũi trắng bệch:

- Ta đường đường là Hiệp Khôi, cao thủ võ đạo cảnh giới tuyệt đỉnh đỉnh phong, thiên hạ đệ nhất kiếm khách, đi theo các ngươi làm loạn... phải thêm tiên!

Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái:

- Một thành rưỡi, không thể nhiều hơn nữa - Chờ tal

Hiệp Khôi nhanh chóng chạy vào trong phòng, một lát sau, mặc quân áo tử tế đi ra, trong tay còn nhiều thêm một cái bao tả, một đoàn người mênh mông đung đưa ra cửa

Đi dọc phố phố Huyền Vũ tại thành Tây, vào thời điểm vào trong thành, bao tải trong tay Ngô Tuấn đã đầy một nửa

Trọng lượng trên trăm cân ở trong tay Ngô Tuấn, phảng phất như nhẹ như không có gì, khiêng bao tải vẫn như cũ bước đi như bay

Đi ngang qua phủ Tam hoàng tử, Nguyên Mẫn cũng hòa vào cuộc vui, cao hứng bừng bừng gia nhập đội ngũ phá cửa, quấy đến toàn thành mưa gió

Khi trời đã xế trưa, Ngô Tuấn ước lượng bao tải đầy nhóc trên vai, nhìn sắc trời, nhìn một toà đại viện vọng tộc phía trước

- Phía trước là nhà ai, đi nhà này xong liên trở về ăn cơm

Nguyên Mẫn phân biệt đường đi, nhìn về phía bảng hiệu trên cửa, nói:

- À, đây là nhà Lại Bộ Thượng Thư Cao Văn Bân, cha của Cao Bằng Ngô Tuấn ngẩn người:

- Cao Bằng là ai?

Lúc này, Cao Bằng mặt đen lên đi ra từ trong nội viện:

- Các hạ thật đúng là quý nhân hay quên, chúng ta đã từng vào sinh ra tử, kê vai chiến đấu trong thuyền hoa, nhanh như vậy liên đã quên ta rồi?

Ngô Tuấn nhìn đối phương giữa mùa đông còn mặc một bộ trường sam nho sĩ màu trắng, cầm quạt xếp trong tay lắc lư, bày ra bộ dáng phong tao, không khỏi vỗ trán:

- Nhìn trí nhớ của ta này, hoá ra là đi đến cửa nhà Cao huynh