Diêm Quân nuốt một miếng nước bọt, đưa tay liền muốn túm đùi gà trước mặt, lại bị Ngô Tuấn dùng tay đè xuống, ôn hòa khuyên bảo:
- Trước tiên thuốc uống đi, thuốc này phải uống trước khi ăn cơm mới có thể phát huy công hiệu lớn nhất Diêm Quân nhìn canh thuốc bốc hơi nóng trước mặt, bưng lên uống một hơi cạn sạch, lộ ra vẻ mặt nhăn nhó nói:
- Sự phụ, thuốc này có chút đẳng
Nói xong hai mắt tối sầm lại, gục ở trên bàn
Tống Thái hít vào một hơi thật sâu, trừng mắt nhìn về phía Ngô Tuấn:
- Sư phụ, chữ 'Điện' này giống như thật sự phát huy được tác dụng, trong tửu lâu có cao nhân tỉnh thông bói toán!
Ngô Tuấn tức giận đến run rẩy đuôi lông mày, quát lớn:
- Miệng quạ đen, sư đệ ngươi còn chưa có chết đâu, gã đây là... ách, đây là quá bổ không tiêu nổi, đợi một lát ta lại sắc cho gã một liều thuốc bổ, cam đoan gã ngày mai liên tỉnh lại
Tống Thái khẽ gật đầu, ăn thịt nướng, đột nhiên cảm giác nơi nào đó có điểm không đúng, không khỏi có chút sững sờ
Lập tức phát hiện ra thức ăn trên bàn bắt đầu cấp tốc giảm bớt, tranh thủ thời gian vứt bỏ tạp niệm, gia nhập đội ngũ tranh đoạt đồ ăn
Sáng sớm ngày thứ hai, Diễm Quân hư nhược tỉnh lại, nhìn qua trần nhà xa lạ trên đỉnh đầu, hốc mắt không khỏi có chút có chút ướt át
Tới đây đã gân mười ngày, một bữa cơm no cũng không ăn được
Nghĩ đến gã đường đường là Diêm Quân Ma Giới, thế mà luân lạc tới tình trạng phải nhịn đói, chuyện này còn có thiên lý saol
Than thở một trận, gã chợt cúi đầu nhìn xuống
Râu quai nón đây là đã xảy ra chuyện gì, tuổi tác của cỗ thân thể này hiện tại, hẳn là chỉ mới có mới tám tuổi!
Vào thời điểm Diêm Quân tràn đầy vẻ u sâu vuốt râu ria, Tân Nguyệt Nhi bưng một cái bát lớn đi đến
Diêm Quân ngẩn ra một chút, hỏi:
- Nguyệt nhi tỷ tỷ, hôm nay ngươi làm sao không có ra ngoài bắt yêu?
Tân Nguyệt Nhi nở nụ cười, nói:
- Đã sắp cuối năm, nha môn người bắt yêu nghỉ ngơi theo thông lệ, đợi hết năm ta lại đi bắt yêu. Đúng, đây là mì gà sư phụ ngươi cố ý nấu cho ngươi, để ngươi ăn nhân lúc còn nóng
Diêm Quân nhìn thoáng qua trong bát, lộ vẻ cổ quái nói:
- Nguyệt nhi tỷ tỷ, sao trong này lại có tỏi?
Tân Nguyệt Nhi nhìn tỏi trong bát, giải thích:
- À, ngươi nói cái này sao, sư phụ ngươi nói, ăn mì gà không ăn tỏi, tương đương với không phải ăn mì gà, ăn mì gà nhất định phải phối tỏi mới được
Nói xong, câm một tép tỏi tỏi lên để vào trong miệng, cảm giác Ngô Tuấn nói xác thực có đạo lý
Diêm Quân mặt lộ vẻ râu rĩ nói:
- Thế nhưng... thế nhưng bên trong bát này làm sao chỉ có tỏi, mì gà của ta đâu?
Lúc này Tân Nguyệt Nhi khẽ giật mình:
- Đúng thế, mì gà đâu rồi, rõ ràng vào thời điểm ta đi ra ngoài vẫn còn! Thật sự là gặp quỷ, không được, ta phải nhanh đi ra ngoài tìm xeml
Nói xong, buông bát xuống đi ra ngoài
Diêm Quân đưa mắt nhìn bát chứa tỏi, lại nhìn bóng lưng Tân Nguyệt Nhi, đột nhiên cảm giác được bàn về giả ngu, Tân Nguyệt Nhi giống như càng chuyên nghiệp hơn so với cái bát này
Ài, cho nên nói, bữa sáng hôm nay của mình, cũng chỉ có nửa bát tỏi này?
Vào thời điểm Diêm Quân lộ vẻ buồn bực, Ngô Tuấn bưng một bát mì gà nóng hôi hổi đi đến, mắt nhìn nửa bát tỏi trên bàn kia, dở khóc dở cười nói:
- Ta biết có thể sẽ như thế này, mau thừa dịp còn nóng ăn đi
Diêm Quân lộ vẻ cảm động nhận bát, hút sợi mì vào trong miệng, sau đó liên nghe Ngô Tuấn nói:
- Ăn no rồi, mới có sức uống thuốc
Sự cảm động của Diêm Quân biến mất vô tung vô ảnh trong nháy mắt, biến sắc, nói:
- Còn phải uống thuốc?
Ngô Tuấn liếc nhìn bộ râu trên cằm Diêm Quân, nói:
- Uống thêm vài loại thuốc nội thương, liền có thể triệt để khỏi hẳn, râu mép của ngươi là tác dụng phụ của thuốc này, không cần sợ Diêm Quân nhướng mày, lộ ra ánh mắt hoang mang hỏi:
- Thế nhưng sư phụ, ta bị nội thương từ khi nào?
Ngô Tuấn vội ho một tiếng:
- Thuốc bổ huyết kia, cũng hơi có chút tác dụng phụ, chẳng qua bây giờ phương thuốc đã bị ta cải tiến! Lần sau ngươi lại uống, cam đoan sẽ không bị nội thương!
Nói xong, ánh mắt trở nên vô cùng tự tin cùng với kiêu ngạo, như thể hắn đã lập được một kỳ tích
Diêm Quân: "..." Cải tiến này là hoàn toàn vô dụng, ngoại trừ chỗ của ngươi, thuốc bổ huyết nhà ai sẽ uống ra nội thương?