Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 260: VỌNG HƯƠNG ĐÀI: NỖI LÒNG SƯ PHỤ VÀ CUỘC THI MẠNH BÀ



Lo lắng Thôi Hiên lầm việc, Thanh Sơn trưởng lão không trì hoãn nữa, đi đến trước Vọng Hương Kính.

Mặt kính lượn lờ sương mù dày đặc, Thanh Sơn trưởng lão đi về phía trước vừa đứng, sương mù dày đặc tan đi, hiện ra bộ dạng Lam Vân Phong.

Chillllllll girl !

Trong gương, Thanh Sơn trưởng lão đang nắm tay một đứa trẻ chậm rãi lên núi.

“Đây là đại đồ nhi Thẩm Biệt Vân của ta, lúc nhỏ đã ngoan, sau khi lớn lên cũng ôn tồn lễ độ, khó nhất là lòng dạ rộng lớn, cũng không tiện đố kỵ người khác.”

Thanh Sơn trưởng lão cười cùng Thôi Hiên giới thiệu đệ t.ử mà mình lấy làm tự hào.

Bất quá khoảnh khắc, vật đổi sao dời, Thương Sơn phủ tuyết.

Thanh Sơn trưởng lão lại mang về một đứa nhỏ, gầy gò khô quắt, trên nền tuyết dày đặc đều dẫm không ra tiếng, chỉ có đôi mắt lại to lại đen, Thẩm Biệt Vân hô hắn một tiếng sư đệ, cười đưa cho hắn một thanh tiểu mộc kiếm.

Từ nay về sau, trên nền tuyết tiểu nhân, từ một cái biến thành hai cái.

Diệp Lăng Xuyên đi theo sau Thẩm Biệt Vân, học dáng vẻ của hắn chơi tiểu mộc kiếm của mình.

Một mảnh bông tuyết từ từ rơi xuống mũi kiếm, giây lát gian, mộc kiếm biến thành bạc kiếm, đứa bé đi theo sau Thẩm Biệt Vân tập tễnh học kiếm cũng đã trưởng thành thiếu niên thanh tuấn.

Thanh Sơn trưởng lão mỉm cười nhìn Vọng Hương Kính, đáy mắt hiện lên lệ quang: “Hài t.ử lớn nhanh thật a.”

Mười ba tuổi Diệp Lăng Xuyên và mười lăm tuổi Thẩm Biệt Vân muốn xuống núi rèn luyện.

Thanh Sơn trưởng lão thủ Lam Vân Phong chờ bọn họ trở về.

Trăng sáng sao thưa, cô đơn chiếc bóng.

Chuyến đi này chính là ba tháng, hoa trên Lam Vân Phong nở rồi lại tàn.

Khó khăn lắm mới chờ được người trở về, yêu thú không đ.á.n.h hạ một con, linh thực không hái về một gốc cây, hai huynh đệ mỗi người xách một người trở về, trên người lại là m.á.u lại là bùn.

Hỏi bọn hắn người từ đâu ra, đáp: “Cứu ra từ bụng yêu thú.”

Thanh Sơn trưởng lão: “……”

*Được rồi.*

*Người khác xuống núi rèn luyện, hai người bọn họ xuống núi tích đức.*

Sau này a, bọn họ kêu la muốn có một tiểu sư muội, chính lúc tổng tuyển cử đệ t.ử, Phất Sinh một thân váy áo thủy lam, thanh lãnh xuất trần, thiên phú tuyệt hảo.

Cứ như vậy thành nữ đệ t.ử duy nhất của Lam Vân Phong.

Thanh Sơn trưởng lão từ Vọng Hương Kính thu hồi tầm mắt, nhịn không được đối Thôi Hiên nói: “Vị đồ nhi này của ta tuy tuổi còn nhỏ, nhưng kiên cường nhất.”

“Tên là Phất Sinh, người cũng như tên, lòng mang thương sinh lại chăm chỉ khắc khổ, ít ngày nữa, tất thành châu báu.”

Nói xong lại cảm thán một câu: “Mấy đứa đồ nhi này của ta a, đứa nào cũng tốt.”

Vừa than xong, hình ảnh trong gương vừa chuyển, là Thanh Sơn trưởng lão cởi giày đóng sầm trời, một chiếc giày nện xuống sáu đứa nhãi ranh, *loảng xoảng loảng xoảng* đập xuyên nhà tranh.

Thôi Hiên cười cười: “Tính tình nóng nảy a.”

Thanh Sơn trưởng lão: “……”

*Vả mặt tới đột nhiên không kịp phòng ngừa.*

Thôi Hiên đập xong lại nhanh ch.óng cho người ta đáp bậc thang, hắn nhìn Khương Tước hỏi Thanh Sơn trưởng lão: “Lại thu thêm nữ đệ t.ử?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thanh Sơn trưởng lão vuốt râu, cười nhìn nha đầu từ đống cỏ tranh bò ra: “Phải, tên là Khương Tước, ngươi đừng nhìn nàng lớn lên ngoan ngoãn, chính là cái hỗn……”

“*Khụ*, chính là đệ t.ử hiểu chuyện nhất của ta.”

Thanh Sơn trưởng lão nuốt mấy chữ ‘hỗn thế ma vương’ xuống, trước mặt người ngoài vẫn phải cho đồ nhi hắn chút mặt mũi.

“Nàng a, trọng tình, lại quá bướng bỉnh, tuy làm ầm ĩ chút lại chưa từng gây ra tai họa gì, nhìn vô tâm vô phế, kỳ thật cái gì cũng rõ ràng, chỉ cần chính mình cho rằng đúng, vỡ đầu chảy m.á.u cũng phải đi làm.”

“Trong lòng nàng, tình so thiên đại.”

“Ta lần này.” Thanh Sơn trưởng lão dừng một chút, lệ quang đã nhạt đi lại nổi lên, “Không yên lòng nhất chính là nàng.”

*Chỉ sợ nàng vì cái c.h.ế.t của mình mà sinh tâm ma.*

Đột nhiên, mặt kính bịt kín sương trắng.

“Canh giờ tới rồi, nên đi uống canh Mạnh Bà.” Thôi Hiên nhắc nhở nói.

“Ngươi nếu là muốn nhìn lại, ta có thể kéo dài chút thời gian.”

Thanh Sơn trưởng lão ôn thanh cự tuyệt: “Không cần.”

*Hắn xoay người đi ra Vọng Hương Đài, không nhìn, nhìn nữa liền luyến tiếc đi rồi.*

Thôi Hiên đưa Thanh Sơn trưởng lão ra cửa, hai người lặng lẽ nhìn nhau một lúc lâu, trong tình huống này đột nhiên không biết nên nói lời từ biệt gì.

Thanh Sơn trưởng lão dẫn đầu quay đầu: “Đi thôi.”

Đi được hai bước, Thôi Hiên từ phía sau gọi lại hắn: “Ta lại tiễn ngươi một đoạn đường.”

Thanh Sơn cũng không hỏi nhiều, chỉ cười nói: “Được.”

Thôi Hiên mang Thanh Sơn trưởng lão đi uống canh Mạnh Bà, nhìn đầy đường cái sạp đối hắn nói: “Chọn đi, xem thích khẩu vị gì.”

Thanh Sơn trưởng lão vừa rồi liền muốn hỏi, hắn nhìn về phía trai gái sau quầy than: “Những người này… Đều là Mạnh Bà?”

Thôi Hiên châm chước nói: “Đều là người được đề cử Mạnh Bà.”

“Gần đây vừa lúc muốn tuyển hai Mạnh Bà, những người này, ai có canh được uống nhiều nhất, người đó có thể trở thành Mạnh Bà.”

Thanh Sơn trưởng lão lại hỏi: “Mạnh Bà không phải chỉ có một người?”

“Không phải.” Thôi Hiên vừa tới khi cũng rất kinh ngạc, “Mạnh Bà chỉ là một chức vị, có mười đến hai mươi người không đợi, quỷ hồn nhiều khi liền sẽ chiêu Mạnh Bà.”

Thôi Hiên vừa nói vừa dừng ở một cái sạp trước, lấy một chén canh Mạnh Bà đưa cho Thanh Sơn trưởng lão: “Cái này thế nào, vị trà xanh.”

Thanh Sơn trưởng lão cũng không chọn, từ trong tay hắn tiếp nhận đang chuẩn bị uống, đột nhiên nghe thấy có người đang gọi hắn.

“Thanh Sơn trưởng lão——”

“Thanh Sơn trưởng lão ngươi ở đâu?!”

Một câu tiếp một câu, nghe thanh âm ít nhất không dưới mấy chục người.

Thôi Hiên hơi giật mình: “Ngươi ở Minh giới còn có người quen?”