Sư Muội Ác Độc Không Cần Tẩy Trắng, Một Mình Cân Hết Cả Tông Môn!

Chương 259: KHƯƠNG TƯỚC KHẾ ƯỚC 12 THUYỀN ÔNG, ĐẠI NÁO MINH GIỚI



“Ngươi tìm lão nhân kia làm gì?” Ông lão hỏi.

Khương Tước thu hồi Tồn Ảnh Ngọc: “Dẫn hắn trở về.”

“Trở về?” Ông lão mờ mịt một lát, kinh ngạc trừng lớn hai mắt, “Về đâu? Về thượng giới à?”

“Đúng vậy.”

“Ha ha ha!” Ông lão nghe xong đột nhiên cười to, “Ngươi cái tiểu oa nhi này quả thực ý nghĩ kỳ lạ, vong hồn đã vào Minh giới chưa bao giờ có thể trở về, căn bản không thể nào có chuyện đó.”

“Không bằng như vậy, ngươi ở Minh giới bồi ta ba năm, đối với ta nói gì nghe nấy, ta nói hướng đông ngươi không thể hướng tây.”

“Nếu là làm ta vừa lòng, đến lúc đó ta có thể giúp ngươi đi tra xem lão nhân kia đầu t.h.a.i đi nơi nào, cho ngươi thấy hắn một mặt, thế nào?”

Khương Tước rũ mắt nhìn hắn: “Ta không cần kiếp sau.”

*Đó không phải sư phụ.*

Nàng vừa dứt lời, một đạo cốt tiên mang theo thế lôi đình bổ tới nàng, Vô Uyên vẫn luôn an tĩnh đứng phía sau nàng vung tay áo, cốt tiên trong va chạm linh khí hóa thành tro bụi.

Mười một vị thuyền ông còn lại cũng đã nhận được tin tức, từ bờ chạy về phía bọn họ, tất cả đều mặc áo tơi nón cói, liệt trận chắn trước thuyền.

*Chuẩn bị bắt giữ kẻ tự tiện xông vào.*

Đám quỷ hồn nhàn rỗi trên bờ bao quanh bờ sông xem náo nhiệt.

Quỷ phụ trách trị an lại hô to: “Không được tới gần bờ sông!”

Đám quỷ căn bản không thèm để ý đến hắn, khó khăn lắm mới có náo nhiệt để xem, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng không đi.

Quỷ kia thấy kêu không động người, dứt khoát cũng gia nhập đội ngũ xem náo nhiệt.

Ông lão thấy người tới, lập tức hoàn toàn thả lỏng, không xương cốt tựa mà ngả xuống thuyền, kéo giọng khuyên Khương Tước: “Thức thời thì thúc thủ chịu trói.”

“Nói thật cho ngươi biết đi nha đầu, ta còn chưa nghiêm túc động thủ với ngươi đâu, chúng ta Âm Sai cũng không phải ăn chay, mỗi người đều có tuyệt chiêu, các ngươi hai người đối mười hai người.”

Hắn xua xua tay: “Không có phần thắng đâu.”

“Thật sao?” Khương Tước nhìn hắn cười.

Ông lão không thể hiểu được từ lòng bàn chân nhảy lên một trận lạnh lẽo, không đợi hắn nghĩ lại, giữa trán đột nhiên chợt lạnh, trên người hiện lên kim quang.

Ông lão cùng các thuyền ông còn lại: “...........”

Đám quỷ trên bờ sôi nổi che miệng: “*Ngọa tào*.”

*Cái náo nhiệt quỷ gì thế này?!*

Khương Tước vỗ vỗ ông lão đang mộng bức: “Xin lỗi, ta đang vội, không rảnh cùng các ngươi nói nhảm cũng không rảnh đ.á.n.h nhau.”

Ông lão nửa chữ cũng không nghe rõ: “Ngươi khế ước ta?”

Khương Tước: “Đúng vậy, ngươi trước nói cho ta sư phụ của ta đi đâu?”

Ông lão còn chưa từ trong đả kích lấy lại tinh thần: “Ngươi khế ước ta?!”

Khương Tước: “……”

“Khó có thể tiếp thu vậy sao? Vậy ta tìm những người này tới bồi ngươi.”

Nàng đang định ra tay, Vô Uyên không biết từ khi nào đã định trụ các thuyền ông còn lại, Khương Tước vừa nâng tay lên, một cái thuyền ông thủy linh linh đã được đưa đến trong tầm tay nàng.

Khương Tước thập phần vừa lòng, quay đầu lại liền cho Vô Uyên một cái *so cái tâm*.

Vô Uyên mặt vô biểu tình gật gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

*Lần này cảm giác được một chút ái.*

Rất nhanh, mười hai thuyền ông tề tụ trên thuyền, Khương Tước ngồi xổm thân nhìn về phía ông lão: “Hiện tại tâm tình tốt hơn chưa, có thể nói chưa?”

Ông lão nhìn đám đồng liêu đang mộng bức, càng muốn khóc.

*Nha đầu tà môn quá, không chơi kiểu này.*

*Hắn thật sự muốn nhảy sông!*

Ông lão chơi người không thành lại bị chơi, nhặt lại sào trúc, chảy nước mắt yên lặng chống thuyền: “Hẳn là ở Phán Tư.”

Các thuyền ông còn lại ngoan ngoãn đứng trên thuyền, đều có chút chưa hoàn hồn?

*Không phải, cứ thế đột nhiên không kịp phòng ngừa bị khế ước sao?*

*Thần thức của bọn họ tuy không mạnh, nhưng cũng không yếu đến mức này, thần thức của nha đầu này cũng quá bá đạo, căn bản không cho bọn họ nửa điểm cơ hội phản kháng.*

*Trách không được người dám xông Minh giới chứ?*

*Ngưu bức vậy.*

*Không phải! Không đúng!*

*Hai người này chính là xông tới, bọn họ muốn làm gì? Sẽ không muốn kéo bọn họ đi tạo phản chứ?!*

Khi Khương Tước và Vô Uyên kéo theo một đám thuyền ông đang run sợ trong lòng đi trước Phán Tư, Thanh Sơn trưởng lão đã cầm vàng ròng công đức bài đi uống canh Mạnh Bà.

Thanh Sơn trưởng lão đi theo Dẫn Hồn Sứ đi trên đường, nhìn những căn nhà san sát nối tiếp nhau, nghe các loại khẩu vị canh Mạnh Bà thét to, hoảng hốt cảm thấy mình dường như còn ở nhân gian.

Hai người dừng lại trước một gian tiểu khách điếm.

Cạnh cửa đứng một tấm thẻ bài, viết: Vọng Hương Đài đài thứ 28.

“Được rồi, vào đi thôi, nhà này không quỷ xếp hàng, vừa lúc.”

Dẫn Hồn Sứ đẩy cửa ra, cho Thanh Sơn trưởng lão một thủ thế mời.

Thanh Sơn trưởng lão cảm tạ Dẫn Hồn Sứ, đi vào khách điếm.

Trong khách điếm bày bàn ghế, trên đài có một khối gương tròn, gọi là Vọng Hương Kính.

Chiếu kính có thể xem kiếp trước.

Mỗi tòa Vọng Hương Đài trong khách điếm đều có một vị Đài Trưởng, khống chế thời gian quỷ hồn xem kiếp trước, phòng ngừa họ sa vào quá vãng, không muốn uống canh Mạnh Bà, trở thành du hồn Minh giới.

*Du hồn nhiều dễ dàng gây chuyện, bất lợi cho trị an Minh giới.*

Chillllllll girl !

Cửa phòng khách điếm mở ra, Đài Trưởng đứng dậy nghênh người, hai người đối mặt ánh mắt trong khoảnh khắc, đều sững sờ.

“Thôi Hiên?”

“Thanh Sơn?”

Thanh Sơn trưởng lão vui vẻ: “Thật là ngươi.”

*Thôi Hiên là bạn tốt của Thanh Sơn trưởng lão khi ở phàm giới, hắn hoàn toàn đi vào tiên đồ, chính trực tráng niên là lúc, vì cứu một đôi mẹ con mà c.h.ế.t trong tay thổ phỉ.*

*Không ngờ lại vẫn có thể sau khi c.h.ế.t gặp lại.*

Bạn cũ gặp nhau, khó tránh khỏi hàn huyên, hai người chỉ nói một lúc, trong khách điếm đã ngồi xuống vài con quỷ chờ xem kiếp trước.