Thôi Hiên lại nghe thêm hai lỗ tai, do dự nói: “Sao ta nghe giọng này có chút quen tai vậy nhỉ?”
Hai người đang nhìn nhau, một quỷ sai từ giữa phố lảo đảo chạy về phía Thôi Hiên: “Đài Trưởng, không hay rồi, Phán Quan bị người bắt!”
Chillllllll girl !
Thôi Hiên sững sờ: “Bị cái gì?”
*Từ khi hắn thành Âm Sai, chuyện lớn nhất Minh giới xảy ra chính là con ma men dạo phố.*
*Nghe được lời quỷ sai nói rất có chút không dám tin tưởng.*
Quỷ sai thở hồng hộc: “Ngươi không nghe lầm đâu, bị bắt!”
Thôi Hiên nhíu mày: “Phán Quan nào bị bắt?”
Quỷ sai: “Toàn bộ! Tất cả! Đều bị bắt!!”
Thôi Hiên lần này ngây người có chút lâu: “Ai bắt?”
Quỷ sai: “Mười hai thuyền ông.”
Thôi Hiên xoa xoa lỗ tai: “Ngươi lặp lại lần nữa.”
Quỷ sai tiến đến bên tai hắn rống to, một hơi nói rõ ràng sự tình: “Có một người tên Khương Tước khế ước mười hai thuyền ông, mang theo bọn họ trói lại 36 Phán Tư, muốn tìm một lão nhân tên Thanh Sơn!”
Thôi Hiên đột nhiên nhìn về phía Thanh Sơn trưởng lão.
Thanh Sơn: “……”
*Cái nha đầu c.h.ế.t tiệt kia sao cũng xuống đây rồi?!*
“Thanh Sơn trưởng lão——”
Tiếng gọi ầm ĩ càng ngày càng gần, người gọi cũng càng ngày càng nhiều, Khương Tước trói lại 36 Phán Tư xong cũng không để bọn họ nhàn rỗi, khế ước xong thì bảo bọn họ đi theo mười hai thuyền ông tìm sư phụ.
Khương Tước và Vô Uyên sóng vai đi tuốt đàng trước, phía sau đi theo không tình nguyện lại không thể không nghe lời 48 vị Âm Sai.
Đoàn người từ Phán Tư một đường đi tới, thanh thế to lớn, ven đường có người thăm dò đi xem náo nhiệt, vừa duỗi đầu ra đã bị khế ước.
*Mặt mày mộng bức gia nhập đại quân tìm kiếm Thanh Sơn trưởng lão.*
Trên đường, người được đề cử Mạnh Bà, Dẫn Hồn Sứ, còn có Đài Trưởng Vọng Hương Đài đều bị khế ước.
Vô Uyên vừa mới định xong người cho Khương Tước, nghiêng đầu liền đối diện với ánh mắt Thanh Sơn trưởng lão, Vô Uyên hô Khương Tước một tiếng: “Tìm được rồi.”
Khương Tước dừng lại bước chân, theo ánh mắt Vô Uyên nhìn lại, trong chớp mắt, nước mắt doanh với lông mi.
Nàng phi thân lao về phía Thanh Sơn trưởng lão, tựa nhũ yến đầu lâm.
Ngay lúc sắp ôm lấy Thanh Sơn trưởng lão, một cái bạc câu từ bên cạnh bay tới, câu lấy cánh tay Thanh Sơn trưởng lão kéo hắn đi.
Thập Điện Diêm La không biết từ khi nào đã tới, lăng không mà đứng.
Người câu đi Thanh Sơn trưởng lão chính là một điện Diêm Vương, Tần Quảng Vương.
Diêm La rũ mắt, v.ũ k.h.í trong tay toàn bộ bay về phía hai người.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khương Tước nhanh ch.óng kết ấn, Vạn Kiếm Trận xuất hiện, kiếm như kim long, cùng v.ũ k.h.í của Thập Điện Diêm La ngang nhiên chạm vào nhau.
Dư ba linh lực hạ xuống, các Vọng Hương Đài bốn phía đều đổ nát, Khương Tước đạp phi trên tàn viên giữa không trung, chớp mắt nhảy đến đỉnh đầu Diêm La, nàng cắt qua lòng bàn tay, huyết châu đỏ tươi vẩy ra, tinh chuẩn đ.á.n.h vào giữa trán Diêm La.
Thần thức của Diêm La mạnh hơn Âm Sai quá nhiều, trong thức hải của Khương Tước núi sông chấn động, dung nham phun trào.
Mười Đại Diêm La hợp lực phản kháng thần thức của Khương Tước, Khương Tước đứng giữa không trung, mặc phát tung bay, đáy mắt dần dần đỏ tươi.
Thanh Sơn trưởng lão bị Diêm La tóm vào bên cạnh người hô to về phía Khương Tước: “Mau dừng lại ngươi cái nhãi ranh! Mười Đại Diêm La ngươi cũng dám khế ước, không muốn sống nữa sao?!”
Khương Tước nhìn về phía Thanh Sơn trưởng lão, vừa định cười với hắn liền đột nhiên phun ra một ngụm m.á.u, thân hình lung lay hai cái.
Vô Uyên vươn tay định đỡ, còn chưa chạm tới nàng, Khương Tước đã đứng vững, nàng giơ tay lau đi m.á.u tươi bên khóe môi, kim quang quanh thân đại thịnh.
Nàng chớp mắt một cái, cho Thanh Sơn trưởng lão một cái *gia*: “Thành.”
Mười Đại Diêm La bị khế ước ngây người thành mười con chim cút, *không phải, cái quỷ gì tình huống này!*
Mười Đại Diêm La ngây người khoảnh khắc, Khương Tước tiến lên cho Tần Quảng Vương một cú phi đá, Vô Uyên theo sát phía sau, đỡ lấy Thanh Sơn trưởng lão đang ngã xuống.
Cuối cùng cũng cứu được người, Khương Tước muốn tiếp tục cái ôm chưa hoàn thành, hai tay còn chưa triển khai, Thanh Sơn trưởng lão khom lưng cởi giày.
Khương Tước *tạch* một tiếng thu tay lại, quay đầu liền chạy: “Vì cái gì?!”
Thanh Sơn trưởng lão bay lên một chiếc giày: “Minh giới ngươi cũng dám xông à?! Có biết hai chữ tích mệnh viết thế nào không, nhãi ranh!”
Trưởng lão truy, Khương Tước trốn, xoay tròn nhảy lên lộn ngược ra sau, nhảy loạn khắp phố.
Đám Âm Sai mặt mày c.h.ế.t lặng, *bọn họ cư nhiên bị cái đồ c.h.ế.t tiệt này khế ước.*
Chạy vội chạy vội, Khương Tước vòng trở lại bên cạnh Vô Uyên, chạy qua hắn trong khoảnh khắc hô to: “Ngươi có bảo bối thu hồn nào không?!”
*Sư phụ quả thực quá hung!*
Vô Uyên giơ tay ném cho nàng một vật dạng túi tiền: “Khóa Hồn Túi.”
Khương Tước *sát đình*, vươn tay đi tiếp, Khóa Hồn Túi đang bay giữa không trung đột nhiên bị một đạo u lam chùm tia sáng đ.á.n.h nát.
Sắc mặt Khương Tước trầm xuống, nhìn về phía chỗ chùm tia sáng tới, Thanh Sơn trưởng lão đang đuổi theo một tay kéo nàng ra phía sau che chở.
Một bóng người trống rỗng xuất hiện, tóc dài, bào u lam, ánh mắt thâm thúy sắc bén, lướt qua mọi người dừng lại trên người Vô Uyên.
“Minh giới nhiều năm không có khách đến.”
Vô Uyên giương mắt, đáy mắt hổ phách lóe lãnh quang: “Đã nhìn ra, ít nhiều có chút lễ nghĩa không chu toàn.”
Minh Vương: “……”
*Hắn chỉ khách khí một chút, hắn thật sự chọn trúng sao?*
Âm Sai và Diêm La cúi đầu bái kiến Minh Vương, Khương Tước tâm niệm vừa động, mọi người lập tức thẳng thắn sống lưng, nhảy đến phía sau Khương Tước, giơ v.ũ k.h.í nhắm ngay Minh Vương.