Tất cả, tất cả niềm tin của tôi đều sụp đổ trong khoảnh khắc này.
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của bà lão, tôi ngồi thụp xuống, ôm lấy tờ giấy gói thuốc mỏng manh mà òa khóc nức nở.
Giống như muốn khóc cho hết mọi uất ức và không cam lòng của mình.
Tại sao địa chỉ lại là giả, tại sao lại lừa tôi?
Tại sao mẹ lại bỏ rơi tôi, chưa bao giờ quay lại nhìn tôi lấy một lần?
Tại sao.
Cuộc đời ngắn ngủi này của tôi, lúc nào cũng là mất mát và bị bỏ rơi?
Trong cơn đau buồn và nước mắt, tôi nhớ lại câu nói của Trần Kính Tùng trên tàu.
"Lâm Tuế Tuế, trên đời này có quá nhiều chuyện đáng tiếc."
*
Trần Kính Tùng đưa tôi đi thuê một nhà nghỉ nhỏ gần đó.
Theo phân tích của anh.
Cho dù địa chỉ cậu đưa là sai, thì chắc cũng không lệch đi đâu quá xa.
Ông ta chắc không ngờ một đứa bé mới tám tuổi như tôi lại thực sự tìm đến miền Nam, chỉ là cái tên khu chung cư hay số nhà cuối cùng có lẽ đã bị viết bừa một cái.
Ôm lấy tia hy vọng cuối cùng.
Mỗi ngày tôi đều theo Trần Kính Tùng đi vất vưởng quanh khu chung cư.
Nhưng.
Đi đến mức cư dân quanh đó đều có người nhận ra tôi rồi, tôi vẫn chưa thể gặp được mẹ.
Rất nhiều người biết tôi là "quả mướp đắng" nhỏ từ phương Bắc lặn lội đến tìm mẹ.
Bà lão bán đồ ăn sáng biết tôi bị bệnh.
Mỗi ngày bà đều lén nhét cho tôi một quả trứng gà luộc, dùng quả trứng ấm nóng lăn trên mặt tôi, bảo rằng làm thế có thể lăn đi hết bệnh tật và tai ương.
"Ăn mau đi."
Bà lão dùng đôi bàn tay già nua bóc vỏ trứng cho tôi.
"Tuế Tuế ăn xong quả trứng này, hôm nay sẽ không đau nữa."
Quả trứng của bà dường như có một ma lực thần kỳ.
Ăn xong.
Hình như thật sự không còn đau nữa.
Mỗi ngày tôi đều đi, đi mãi đến mức hỏng cả giày.
Trần Kính Tùng định mua đôi mới, tôi không nỡ, bèn chạy đến chỗ ông lão sửa giày.
Ông lão cũng nhận ra tôi rồi.
Ông không biết nghe chuyện của tôi từ đâu.
Ông sửa đi sửa lại đôi giày rách nát của tôi tận ba lần, nhưng nhất quyết không lấy tiền.
"Người già thường nói, giày đi được bao xa thì người đi được bấy xa."
Ông chỉ vào đôi giày đã được khâu chắc chắn, mỉm cười với tôi.
"Tuế Tuế à, đường của cháu còn dài lắm."
*
Từng ngày trên tờ lịch bị gạch đi.
Từ đau lòng, thất vọng ban đầu, tôi dần trở nên tê liệt, bình thản.
Thậm chí dường như.
Tôi không còn quá chấp niệm với việc gặp mẹ một lần nữa.
Nhưng.
Chấp niệm của tôi dường như đã chuyển sang Trần Kính Tùng.
Ban đầu anh chỉ tốt bụng muốn đưa tôi đến miền Nam.
Thế nhưng, khi anh nhìn thấy tôi đau bụng, không ăn nổi cơm, thậm chí là nôn ra máu.
Nhìn thấy tôi dần bị bệnh tật hành hạ như thể sắp lìa đời đến nơi.