Sống Lâu Trăm Tuổi

Chương 8



Anh, người từng cười nhạo hành động đếm ngày của tôi là ngây ngô, cũng bắt đầu không ngừng lật xem cuốn lịch rách nát của tôi.

Đếm đi đếm lại xem trên đó còn lại mấy ngày.

Sau đó lẳng lặng cầm ảnh của mẹ tôi đi khắp nơi tìm người.

Nhưng vẫn không có kết quả gì.

"Anh Kính Tùng."

Thật ra tôi rất ít khi gọi anh như vậy, phần lớn thời gian đều vô lễ gọi thẳng cả họ lẫn tên anh.

Tôi nói.

"Hay là thôi đi anh."

"Cứ... không tìm nữa."

Trần Kính Tùng hét lớn: "Dựa vào cái gì mà không tìm nữa?"

"Mẹ kiếp, anh đi cùng em xa thế này, sao lại không tìm nữa?"

Tôi hiếm khi thấy anh kích động như vậy.

Kích động đến mức.

Vành mắt thậm chí còn hơi đỏ lên.

Giọng anh thấp dần xuống: "Lâm Tuế Tuế, không giúp em gặp được bà ấy, em sẽ hối tiếc đấy."

"Nhưng mà, trên đời này vốn dĩ đã có rất nhiều chuyện đáng tiếc, không phải sao?"

Tôi ngước đầu nhìn anh.

Cũng hơi muốn khóc, nhưng tôi kìm lại được.

"Thật ra, em có gặp được mẹ hay không cũng không sao nữa rồi."

"Thật ra em cũng nghĩ thông rồi, bà ấy không muốn gặp em, em muốn gặp bà ấy đến thế chỉ là để tự nhủ với bản thân rằng mình vẫn còn người thân, vẫn còn người yêu thương mình, nhưng bây giờ..."

"Em có người thân rồi."

Tôi rụt rè kéo lấy tay áo anh.

"Bởi vì em có anh trai rồi."

"Anh ơi, quãng đường này chúng ta đã tiêu rất nhiều, rất nhiều tiền rồi."

"Đừng tìm nữa, bỏ cuộc đi anh."

Người nói bỏ cuộc là tôi.

Nhưng.

Trần Kính Tùng lại khóc.

Một người nóng nảy, ngang tàng, ngông cuồng như thế.

Vậy mà cũng biết khóc.

Chẳng ăn nhập gì với mái tóc vàng hoe ngạo mạn kia của anh cả.

*

Tôi nhặt được một chú chó lang thang nhỏ ở dưới lầu.

Nó gầy gò đến đáng thương.

Gan cũng nhỏ, thấy người là rên ư ử rồi trốn vào góc.

Nó phải lấy hết can đảm mới dám theo tôi về nhà.

Tôi bỗng nhớ đến Tang Bưu.

Chú mèo nhỏ cũng kiêu kỳ và mềm lòng y hệt Trần Kính Tùng.

Tôi đặt tên cho chú chó là Thập Tam Muội.

Nhưng thật ra, Tang Bưu oai phong lẫm liệt lại là mèo cái.

Còn Thập Tam Muội mới là chó đực.

Trần Kính Tùng cười tôi đặt tên loạn xạ, bảo là định ra tiệm tạp hóa mua cho Thập Tam Muội một cây xúc xích coi như bù đắp.

Khi anh quay lại, vừa hay thấy tôi đang nhìn chằm chằm sang phía đối diện đường.

"Nhìn gì thế?"

Hôm nay là một ngày lạnh giá hiếm hoi ở thành phố ven biển miền Nam này.

Tôi dừng lại dưới ánh đèn đường, đôi chân như mọc rễ tại chỗ.

Ngơ ngác nhìn hai mẹ con ở bên kia đường.

Người phụ nữ không còn trẻ, nhưng khí chất ôn hòa, trong lòng bà đang bế một cô con gái xinh đẹp như búp bê sứ.

Con phố tĩnh lặng, không có xe cộ qua lại.

Tôi vừa khéo nghe thấy bà chỉ tay về phía tôi, dọa dẫm đứa con gái đang quấy khóc trong lòng.

"Con mà còn không ngoan, mẹ sẽ vứt con ra đường đấy."

"Để con phải đi lang thang như chị kia kìa."

Sắc mặt Trần Kính Tùng thay đổi: "Mẹ kiếp, bà mới lang…"

Nói được một nửa.

Anh sững lại.

Sau đó đột ngột lấy tấm ảnh luôn mang theo bên mình ra, cẩn thận đối chiếu qua một con đường.

"Tuế Tuế..."

Tôi gạt nước mắt, cố gượng dậy nói với anh: "Anh ơi, mình đi thôi, mình... đi thôi."

Mẹ không nhận ra tôi nữa rồi.

Suốt những ngày qua, tôi đã hình dung ra vô số cảnh tượng khi gặp lại.

Duy chỉ có cảnh này là tôi chưa từng nghĩ tới.

Bà ôm đứa con gái mới, coi đứa trẻ ăn mặc bẩn thỉu, cũ nát như tôi là một đứa trẻ đi lạc.

"Không được đi."

Trần Kính Tùng giữ chặt lấy tôi: "Lâm Tuế Tuế, em nhát gan cái gì?"

"Bây giờ mà đi, cả đời này em sẽ không bao giờ gặp lại mẹ mình nữa đâu!"

"Là bà ấy có lỗi với em, người phải trốn tránh là bà ấy mới đúng!"

Anh kéo tôi băng qua đường.

Phía đối diện, mẹ dường như cũng nhận ra có điều gì đó không ổn.

Ánh mắt bà dừng lại trên người tôi, ban đầu là sự dò xét đầy nghi hoặc, sau đó, nỗi kinh hoàng dần hiện rõ trên gương mặt.

Bà đã nhận ra tôi.

Nhưng lại không dám tin.

Bà bàng hoàng nhìn tôi, vô thức bước về phía tôi một bước, nhưng rồi đột ngột khựng lại, quay người muốn bỏ chạy.

Đầu óc tôi rối bời như một mớ bòng bong.

Lý trí chưa kịp đưa ra quyết định, nhưng cơ thể đã phản ứng trước.

Tôi chạy tới, chặn bà lại.

Tôi muốn gào lên chất vấn bà: Mẹ ơi, thấy con mẹ không vui sao? Tại sao mẹ lại muốn chạy trốn?

Thế nhưng nước mắt lại nhanh hơn lời nói một bước.

Tôi sợ đây chỉ là ảo giác, liền đưa tay ra, cứng nhắc túm lấy vạt áo bà.

Chất vải trơn trượt, mềm mại.

Không phải ảo giác.

Trên đỉnh đầu cuối cùng cũng vang lên giọng nói run rẩy của mẹ.

"Tuế... Tuế Tuế?"

Tôi ngẩng đầu lên, muốn mỉm cười với bà, nhưng cơ mặt đã cứng đờ tê dại, chỉ có thể khẽ nhếch khóe môi khô nẻ.

"Là con đây."