Như đoán được suy nghĩ của tôi, Trần Kính Tùng gẩy tàn thuốc: "Ngay đêm đó anh đã báo cảnh sát rồi. “Dì tốt” của em đã vào tù bóc lịch rồi đấy."
Anh lộ rõ vẻ mặt hận rèn sắt không thành thép: "Lâm Tuế Tuế, em có biết một đứa bé tám tuổi, lại thêm cái tính đơn thuần không chút phòng bị, ra ngoài kia chỉ có con đường chết không?"
Anh lấy tay chọc vào trán tôi.
Hơi đau.
"Suýt nữa thì viết lên mặt mấy chữ “đến bắt nạt tôi đi” rồi đấy."
"Em nói em bán nhà rồi, bán được bao nhiêu?"
Tôi ngơ ngác đáp: "Một nghìn tệ."
"Hừ."
Anh cười nhạt: "Bán cho ai?"
"Ông nội trưởng thôn, ông ấy tốt lắm..."
"Tốt? Tốt mà đi lừa một con bé chẳng biết gì như em à?"
"Giờ là thời đại nào rồi, nhà có mất giá đến mấy cũng không bán cái giá đó được."
"Một nghìn tệ này không chỉ là bán nhà đâu.” anh cười lạnh: “mà còn bán luôn cả lương tâm của lão trưởng thôn nhà em đấy!"
Tôi im lặng cắn môi, nhớ lại lúc biết tôi muốn bán nhà, ông trưởng thôn đã trầm ngâm hút một điếu thuốc.
"Tuế Tuế à, nhà ở cái xó núi nghèo nàn này của chúng ta không đáng tiền đâu."
"Nhưng ông biết cháu đáng thương, căn nhà này, ông bỏ tiền ra mua."
Hóa ra.
Tôi đã bị lừa ngay từ đầu.
Thấy tôi không nói gì, giọng Trần Kính Tùng cũng dịu lại đôi chút, anh dập tắt điếu thuốc rồi bảo tôi:
"Vừa hay, anh cũng muốn xuống miền Nam tìm việc."
"Tiện đường dắt em theo luôn."
Cũng đêm đó tôi mới biết.
Hóa ra, cho dù lúc đó tôi có đủ tiền cũng chẳng thể mua được vé.
Vé trẻ em không đến bốn trăm tệ.
Nhưng bắt buộc phải có người lớn đi cùng.
Hóa ra cô bé nhếch nhác ở ga tàu đêm đó, dù có bị lừa mất tiền hay không thì cũng định sẵn là không thể lên được chuyến tàu ấy.
Tôi nhìn Trần Kính Tùng vừa thu dọn hành lý, vừa bực bội dặn dò tôi sau này đừng có không mang não mà tin người khác nữa.
Lồng ngực tôi dâng lên cảm giác nghẹn ngào, nhưng dường như trái tim đã tìm được chỗ dựa.
Bây giờ.
Cuối cùng tôi cũng đợi được tấm vé người lớn đi cùng.
*
Trần Kính Tùng gửi gắm Tang Bưu cho một người bạn của anh.
Cái đứa nhỏ này vẫn kiêu kỳ như thế.
Có lẽ nó cũng nhận ra sắp phải chia xa, không giống như những chú mèo bình thường khác cứ quấn quýt lấy ống quần chúng tôi làm nũng.
Nó chỉ dùng móng vuốt vỗ vỗ tôi.
Sau đó.
Lén tha một con chuột chết bỏ vào túi tôi.
Giống như đang nói: "Con người kia, mèo ta chuẩn bị sẵn thức ăn cho ngươi rồi đấy, trên đường đi đừng có mà khóc lóc sướt mướt nữa."
"Mất mặt mèo lắm."
*
Khi tờ lịch chỉ còn lại 50 ngày.
Cuối cùng tôi cũng bước lên chuyến tàu xuôi về phương Nam.
Đây là lần đầu tiên tôi đi tàu hỏa.
Chỗ ngồi cạnh cửa sổ là một chị gái trẻ trung xinh đẹp, thấy tôi cứ nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, chị ấy tốt bụng nhường chỗ cho tôi.
Trên người chị ấy thơm lắm.
Chị còn chủ động trò chuyện với tôi.
Khi chị hỏi về Trần Kính Tùng, tôi cười híp mắt bảo: "Đó là anh trai em!"
Ngón tay đang bóc quýt cho tôi của Trần Kính Tùng khựng lại.
Nhưng anh không phản bác.
Nhìn cảnh vật không ngừng lướt qua ngoài cửa sổ, lòng tôi tràn đầy niềm vui và hy vọng.
Chỉ cần hai ngày nữa thôi là tôi có thể gặp mẹ rồi!
Tôi hớn hở nhìn ra ngoài, khi tàu chui vào hầm, bên ngoài tối đen như mực, qua ô cửa kính phản chiếu, tôi thấy chị gái kia đang lén nhìn Trần Kính Tùng.
Ánh mắt đó, tôi đã thấy trong phim truyền hình rồi.
Trần Kính Tùng tuy tính tình hơi tệ một chút, nhưng gương mặt đó thật sự rất đẹp trai.
Ngay cả trong mắt một đứa trẻ chưa có định nghĩa rõ ràng về đẹp xấu như tôi.
Anh ấy vẫn rất ưa nhìn.
So với đủ loại người tôi gặp trên suốt quãng đường này, anh ấy đều đẹp hơn cả.
Thế nên.
Khi chị gái nhân lúc Trần Kính Tùng đi vệ sinh, lén hỏi tôi "Anh trai em có bạn gái chưa", tôi liền lắc đầu nguầy nguậy.
"Anh ấy là đồ FA ạ!"
Đó là sự thật.
Trần Kính Tùng vốn dĩ định lên tỉnh tìm cô bạn gái quen qua mạng.
Tiếc là anh bị lừa.
Đầu dây bên kia là một gã đàn ông hôi hám mặc quần đùi.
Trần Kính Tùng tức đến mức tẩn cho "bạn gái" một trận, buồn nôn đến mức mấy ngày liền không ăn nổi cơm.
*
Chị gái xinh đẹp chỉ đi cùng chúng tôi vài ga.
Chị xuống tàu ở ga thứ tư.
Trước khi đi, chị đỏ mặt hỏi xin phương thức liên lạc của Trần Kính Tùng.
Nhưng bị từ chối.
Trong mắt chị gái hiện lên vẻ tiếc nuối, nhưng vẫn cố gượng cười vẫy tay chào tạm biệt tôi, khiến tôi cuống quýt kéo lấy tay áo Trần Kính Tùng.
"Anh không nhìn ra chị ấy..."
"Nhìn ra rồi."
Giọng anh bình thản.
"Cô ấy là sinh viên đại học."
Tôi khó hiểu nhìn anh: "Hết rồi ạ?"
"Hết rồi."
Trần Kính Tùng mân mê điếu thuốc chưa châm trên tay, ánh mắt bình lặng: "Anh học hết tiểu học là nghỉ rồi."
"Loại người như anh, định sẵn là tầng lớp thấp nhất xã hội, chẳng có tiền đồ gì, cứ sống vất vưởng cả đời thôi."
"Em còn nhỏ, chưa hiểu được mấy chuyện này đâu."
Anh nói: "Kết bạn với cô ấy, ngược lại chỉ làm hại người ta thôi."
Hình như tôi đã hiểu.
Nhưng vẫn cảm thấy hơi buồn: "Nhưng mà, tiếc quá đi..."
Hai người trông đẹp đôi đến thế mà.
Trần Kính Tùng nhét miếng quýt đã bóc xong vào miệng tôi, dường như có ẩn ý.
"Lâm Tuế Tuế, trên đời này có quá nhiều chuyện đáng tiếc."