Người làm nên đại sự đều phải có một khoảng thời gian ẩn nhẫn.
Sau khi ẩn mình xong sẽ một bước lên trời.
Tiểu thư nhất định có lý do của nàng.
Những người khác dường như đều quen biết tiểu thư, ai nấy đều gọi:
"Công t.ử Mộc."
Tay ta bỗng bị nắm lấy.
Giang Từ nghiêng người, vừa khéo chắn mất tầm nhìn của ta:
"Đó là Mộc Đường, tân sủng gần đây của Đại điện hạ. Nàng cứ nhìn hắn mãi, là quen biết sao?"
Ta thuận miệng tìm cớ:
"Không quen, chỉ là thấy… hắn có chút đẹp thôi."
Bên tai đột nhiên vang lên một tiếng cười khẽ lạnh nhạt.
Ta quay sang nhìn thì thấy Giang Từ vẫn đang mặt không cảm xúc uống rượu.
Nhận ra ánh mắt của ta, hắn cong môi cười với ta:
"Hắn đẹp hơn hay phu quân của nàng đẹp hơn?"
Ta chớp chớp mắt.
Chẳng lẽ gặp được tiểu thư nên vui đến ngốc rồi?
Đến cả mộng thoại cũng nghe thấy nữa.
Tay bị người bóp nhẹ một cái.
Giang Từ tiến sát lại hơn một chút:
"Phu nhân, là ta c.h.ế.t rồi sao? Sao nàng có thể ngay trước mặt ta mà khen nam nhân khác đẹp?"
Gần quá.
Gần đến mức dường như còn cảm nhận được hơi thở nóng hổi của hắn.
Ta vội vàng cúi đầu, nhét đại một miếng thức ăn vào miệng.
Giọng Đại công chúa vang lên đầy sảng khoái:
"Ta vốn còn tưởng Giang Từ có số cô độc cả đời, không ngờ chỉ đi công vụ một chuyến mà đã có phu nhân rồi."
Giang Từ ngồi thẳng người lại:
"Là duyên phận đưa đẩy, ta cũng rất trân trọng."
Đám chữ kia nói đúng tiếng lòng của ta:
[Nam chính đang làm cái gì vậy…]
[Ngay trước mặt nữ chính mà nói mình có duyên với cô gái khác, Giang Từ muốn c.h.ế.t à.]
Hắn là nam nhân của tiểu thư theo lời đám chữ kia mà.
Ta nhìn sang tiểu thư, liền thấy ánh mắt nàng nhìn ta vô cùng phức tạp.
Rùa
Tiệc rượu tới nửa sau, có không ít người tới kính rượu Giang Từ.
Xung quanh hắn đông người, mà Giang Từ hình như cũng hơi say rồi.
Ta nhìn thấy tiểu thư đã không còn ở bên cạnh công chúa nữa, lặng lẽ rời tiệc.
Ta dựa theo ký hiệu đã hẹn từ trước, men theo những viên đá chỉ đường mà tìm tới chỗ tiểu thư.
Nàng đứng trong một sân viện yên tĩnh.
Nghe thấy tiếng bước chân, nàng quay người nhìn ta rồi khẽ gọi:
"Xuân Hòa."
Ta bước nhanh hơn, gần như lao tới ôm lấy tiểu thư.
Vừa gặp được nàng, cả bụng đầy lời muốn nói lại chẳng biết mở miệng thế nào.
Chỉ không khống chế được mà muốn rơi nước mắt, những tủi thân đè nén trong lòng cuối cùng cũng tìm được chỗ trút ra.
Ngàn lời vạn chữ tới bên miệng, cuối cùng chỉ còn lại một câu:
"Tiểu thư, cuối cùng nô tỳ cũng tìm được người rồi."
23
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu thư nhẹ nhàng vuốt lưng ta:
"Ngoan nào, chịu ấm ức rồi à?"
Ta lắc đầu.
Nàng lại hỏi:
"Là cha ta ép ngươi gả cho Giang Từ?"
Ta vẫn lắc đầu:
"Nô… nô tỳ tự nguyện mà."
Giọng tiểu thư lạnh đi đôi chút:
"Lúc trước ta rời nhà một mình là vì nghĩ ngươi ở lại trong phủ sẽ ổn định hơn đi theo ta. Không ngờ lão Tống đúng là chẳng ra gì, uổng công ta còn tưởng ông ấy là người có giới hạn."
Ta vội giải thích:
"Lão gia và hầu gia là vì công vụ mới thành hôn sự này. Họ đã bàn bạc với nhau rồi, nếu nô tỳ muốn đi, hầu gia sẽ hòa ly với nô tỳ, còn cho nô tỳ một khoản bạc nữa. Nhưng nô tỳ muốn tới tìm tiểu thư nên mới không nhắc tới."
Tiểu thư mím môi, lau nước mắt cho ta, giọng dịu xuống, còn mang theo vài phần áy náy:
"Cuối cùng vẫn là ta suy nghĩ không chu toàn, khiến ngươi bị cuốn vào chuyện này. Giang Từ đối xử với ngươi thế nào?"
"Hắn đối xử với ta rất tốt, ta thật sự không bị ấm ức gì đâu."
Nàng véo nhẹ mặt ta:
"Ta còn không hiểu ngươi sao? Khoảng thời gian này chắc bị dọa không ít nhỉ?"
Ta muốn phủ nhận, nhưng tiểu thư chắc chắn sẽ không tin.
Dưới ánh mắt chắc chắn của nàng, ta chỉ đành khẽ gật đầu.
"Vậy còn tiểu thư? Người sao lại trở thành…"
Tân sủng của Đại công chúa?
Ta muốn nói lại thôi.
Tiểu thư dường như bị ta chọc cười, gõ nhẹ lên trán ta một cái:
"Ta tự có lý do của mình. Trong khoảng thời gian tới có thể ta không lo cho ngươi được."
"Ngươi cứ ở yên trong hầu phủ, đừng ra ngoài làm bia ngắm cho Giang Từ nữa. Nếu bất đắc dĩ phải ra ngoài thì nhất định phải dẫn theo nhiều thị vệ, tuyệt đối không được đi một mình."
"Đợi ta xong việc, ta sẽ nghĩ cách đưa ngươi về bên cạnh mình."
Nàng nói gì ta cũng gật đầu đáp ứng.
Đúng lúc ấy ta nhìn thấy đám chữ:
[Cặp chủ tớ này tình cảm thật tốt.]
[Tống Minh Đường tốt, Xuân Hòa cũng tốt.]
Ta chợt nhớ ra chuyện mình đã bỏ quên, vì quá ly kỳ nên không khỏi hạ thấp giọng:
"Tiểu thư, từ lúc nô tỳ gả cho Giang Từ, trước mắt nô tỳ bắt đầu xuất hiện mấy dòng chữ lạ."
"Chúng nói người là nữ chính, Giang Từ là nam chính. Nô tỳ sẽ thích Giang Từ trước, sau đó phát hiện ra điểm tốt của Mặc Phong rồi cuối cùng ở bên Mặc Phong."
"Bây giờ chúng vẫn còn đây này."
Tiểu thư nhíu c.h.ặ.t mày, nhìn theo hướng tay ta chỉ.
"Cái gì? Còn có cả chuyện này nữa à?"
[Xuân Hòa nhìn thật thà vậy thôi, hóa ra nhìn thấy bọn tôi từ lâu rồi mà vẫn giấu được tới giờ.]
[Khó trách cốt truyện lần này khác lần trước, hóa ra mở tuyến mới rồi.]
[Chúng ta spoil cho Xuân Hòa bao nhiêu rồi nhỉ?]
Tiểu thư kéo tay ta lại:
"Văn học ghép đôi cho đủ từ lâu đã lỗi thời rồi."
"Trái tim của ngươi là tự do. Ngươi thích ai thì thích người đó."
"Muốn thích Giang Từ thì thích Giang Từ, muốn thích Mặc Phong thì thích Mặc Phong. Đừng để ý mấy thứ đó nói gì, chỉ cần nhìn vào lòng mình là được."
Nàng khựng lại rồi bổ sung:
"Nhưng kiểu già bảy tám chục tuổi, hoặc đã có vợ con, hay trong lòng có bạch nguyệt quang biểu muội gì đó thì đừng thích."