Giang Từ mím môi, sắc mặt hình như trầm xuống đôi chút.
Ta không muốn tự mình chọc vào chỗ xui xẻo, vội vàng nịnh nọt rót cho hắn một chén trà nóng.
Trong thoáng chốc, hình như ta nghe thấy một tiếng thở dài.
20
Hầu phủ vô cùng rộng lớn.
Mặc Phong dẫn ta đi qua hết hành lang này đến hành lang khác.
Địa vị của hắn trong phủ rất cao, mỗi hạ nhân đi ngang qua đều phải hành lễ.
Quản gia là một ông lão có gương mặt hiền từ. Vừa thấy ta, ông ấy đã gọi:
"Phu nhân."
Ông ấy và Mặc Phong đưa ta tới trước cửa một viện:
"Đây là Xuân Ý Viên. Trước đó hầu gia đã gửi thư về dặn người thu dọn sẵn. Sau này phu nhân sẽ ở đây. Bên cạnh chính là chủ viện, hầu gia ở đó, rất gần với nơi này."
Ta bước vào nhìn quanh.
Bên tai vang lên lời giải thích của Mặc Phong:
"Ở riêng hai viện không phải vì đại nhân lạnh nhạt với phu nhân, mà là do đại nhân công vụ bận rộn, sợ ban đêm trở về sẽ quấy rầy phu nhân nghỉ ngơi."
Ta đã không còn nghe rõ Mặc Phong đang nói gì nữa.
Trong mắt ta đã bị cả tòa viện này lấp đầy.
Đám chữ cũng xuất hiện thêm:
[Mặc Phong chu đáo thật, sợ Xuân Hòa nghĩ nhiều nên còn tìm lý do giải thích. Sau này Tống Minh Đường được vào ở thẳng chủ viện cơ.]
[Đây là nhà tôi, Giang Từ mau đi ra ngoài.]
[Hạ nhân có khinh thường Xuân Hòa không nhỉ?]
[Mặc Phong và quản gia đều ân cần hầu hạ như vậy, bọn họ đại diện cho thái độ của Giang Từ. Kẻ nào mắt mọc dưới chân mới dám khinh thường Xuân Hòa chứ?]
[Cảm giác Mặc Phong hoàn toàn xem Xuân Hòa là chủ t.ử rồi, ánh mắt chính trực lắm, chỉ sợ Xuân Hòa hiểu lầm Giang Từ.]
Ta nhìn Mặc Phong.
Hắn hỏi:
"Phu nhân cảm thấy còn thiếu chỗ nào không?"
Hắn đối với ta rất cung kính.
Đám hạ nhân trong viện, ta chỉ nhìn thấy đỉnh đầu của họ, chẳng có ai dám ngẩng đầu nhìn ta.
Quản gia gọi một thị nữ lớn tuổi hơn tới:
"Phu nhân, đây là Kỷ Vân quản sự của Xuân Ý Viên. Người có yêu cầu gì cứ dặn dò nàng ấy."
Kỷ quản sự trông trầm ổn, tháo vát, hành lễ với ta:
"Tham kiến phu nhân."
Ta ấn ấn khóe mắt, nhìn đến hoa cả mắt:
"Ta muốn tắm rửa rồi nghỉ ngơi trước."
Rửa sạch mệt mỏi suốt chặng đường, ta chợp mắt trên giường, suy nghĩ xem nên tìm tiểu thư thế nào.
Ở bên ngoài chắc tiểu thư dùng tên giả. Nếu ta dùng dung mạo của nàng ấy để tìm kiếm rầm rộ, không chừng lại mang phiền phức tới cho nàng.
Ấy vậy mà đám chữ kia lại không chịu nhắc nửa chữ về tung tích của tiểu thư.
Ta vò vò tóc mình rồi thở dài.
Nếu ta thông minh như tiểu thư thì tốt rồi, chắc chắn sẽ nhanh ch.óng nghĩ ra cách.
Trước kia ta cũng từng buồn phiền như vậy, bị tiểu thư phát hiện.
Tiểu thư khi ấy véo má ta mà xoa:
"Mỗi người đều có điểm mạnh điểm yếu riêng, không cần phải so bì. Còn ngươi ấy à, ăn được là phúc, là một tiểu hài t.ử có phúc lớn."
21
Mỗi lần nhớ tới dáng vẻ tiểu thư dỗ dành ta như vậy, ta lại thấy xấu hổ đến nóng bừng cả mặt, chút buồn bã kia cũng nhanh ch.óng tan biến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu thư nói không sai, ta đúng là một người có phúc.
Lúc sắp c.h.ế.t đói thì được tiểu thư cứu giúp.
Bị ép thay gả lên kiệu hoa, mà người gả cho lại cũng không tệ.
Trời đất bao la, vốn còn không biết tiểu thư đang ở đâu, vậy mà chớp mắt đã tới đúng kinh thành nơi nàng đặt chân.
Ta nhất định sẽ tìm được tiểu thư.
Mãi tới lúc trời gần tối Giang Từ mới trở về, đi cùng còn có thánh chỉ ban thưởng.
Đồ ngự ban được đưa vào kho thành hàng dài.
Giang Từ thay y phục xong thì tới tìm ta, trong tay còn cầm một tấm thiếp.
"Đại công chúa mở tiệc tẩy trần chúc mừng ta, nàng đi cùng ta."
Ta lập tức thấy mất tự nhiên:
"Nhưng thiếp không hiểu mấy quy củ đó."
Giang Từ bật cười:
"Không cần căng thẳng. Đại công chúa là bằng hữu của ta, nàng ấy tính tình phóng khoáng, vốn không phải kiểu người coi trọng quy củ. Còn những người khác…"
Hắn dừng một chút, dường như đang nhớ lại điều gì:
"Những người khác à… nàng không cần để ý. Nàng chỉ cần xuất hiện để bọn họ biết nàng là ai là được."
Ta ngẩn người nhìn hắn.
Trong đầu chỉ hiện lên ba chữ.
Quá ngông cuồng.
Đây chính là khí thế của hồng nhân trước mặt hoàng đế sao?
Ngay sau đó lại dâng lên nỗi buồn rầu.
Ở cạnh hắn… quả nhiên rất dễ bị đ.á.n.h.
Bảo người khác nhớ mặt ta, chẳng phải là để sau này họ tiện nhận ra mà đ.á.n.h sao?
Tối hôm đó, ta không hợp khí hậu, trên người nổi vài nốt mẩn đỏ, mặt cũng bị lên vài vết.
Kế hoạch dẫn ta đi dạo kinh thành của Giang Từ đành thất bại.
Lúc tới dự tiệc mừng công của Đại công chúa, trên mặt ta còn đeo khăn che.
Ta cùng Giang Từ tới dự tiệc ở Hương Sơn.
Ai ai cũng tò mò về ta, nhưng lại chẳng ai dám thất lễ với ta.
Đại công chúa đến khá muộn.
Một thân hồng y rực rỡ của nàng ấy ch.ói mắt vô cùng.
Bên cạnh nàng ấy còn có một nam t.ử phong độ nhẹ nhàng, đôi mắt cười vô tình lướt qua người ta.
Nàng khựng lại.
Ta cũng khựng lại, hốc mắt lập tức nóng lên đỏ hoe.
Tiểu thư nói không sai, ta đúng là người có phúc.
Nhanh như vậy đã tìm được tiểu thư rồi.
22
Rùa
Ánh mắt ta và tiểu thư giao nhau có chút đột ngột.
Khiến vài người tinh ý chú ý tới, ánh mắt kín đáo trao đổi qua lại, không biết đang nghĩ gì.
Đại công chúa ngồi vào vị trí chủ tọa.
Tiểu thư ngồi bên cạnh nàng ấy, rót rượu cho nàng.
Ta biết mình không thể đường đường chính chính nhìn tiểu thư, chỉ có thể lén lút đau lòng mà liếc nàng vài lần.
Tiểu thư à, lúc trước người nói muốn rời nhà làm đại sự, kết quả là ra ngoài làm chân sai vặt cho người khác sao?