Sinh Hòa Đường
Ta chỉ cần gật đầu là được.
Ta lại ngẩng lên nhìn khoảng không.
Sau khi tiểu thư nói xong, những dòng chữ kia trong chớp mắt biến mất sạch sẽ.
Như thể chưa từng xuất hiện.
Ta còn đang khó hiểu thì đột nhiên bị một lực mạnh kéo ngã.
Tiểu thư ôm lấy ta lăn xuống đất một vòng.
Một mũi tên sắc bén xé gió lao qua chỗ chúng ta vừa đứng, b.ắ.n thẳng về phía bóng tối phía trước.
Keng một tiếng vang lên, mũi tên rơi xuống đất.
Mà từ trong bóng tối kia bước ra một người… Giang Từ.
Lại thêm một người nữa… Đại công chúa.
"Mau tới đây… Có thích khách…”
24
Không biết từ đâu xuất hiện hàng chục tên thích khách, ào ào lao về phía công chúa và Giang Từ.
Tiểu thư kéo ta trốn đông tránh tây, chạy vào vòng bảo vệ của thị vệ.
Đại công chúa còn có tâm trạng hỏi Giang Từ:
"Là nhắm vào ta hay nhắm vào ngươi vậy?"
Giang Từ không đáp, kéo mạnh ta về bên cạnh rồi đạp ngã một tên thích khách.
Đại công chúa lại nói:
"Chắc là nhắm vào ngươi rồi. Dạo này ngươi lại nổi bật quá, người muốn ngươi c.h.ế.t nhiều lắm."
Rùa
Trong lúc hỗn loạn, Giang Từ buông lỏng cánh tay ta ra.
Mục tiêu của đám thích khách vốn không phải ta.
Ngược lại ta còn tranh thủ trốn được sang một bên.
Nhìn cảnh tượng hỗn chiến trước mắt, tâm trạng ta vô cùng phức tạp mà bắt đầu đếm người.
Rốt cuộc vừa rồi có bao nhiêu người nấp trong bóng tối nhìn thấy ta và tiểu thư gặp riêng?
Ta là phu nhân của Giang hầu.
Tiểu thư lại là tân sủng của Đại công chúa.
Mà ta và tiểu thư còn ôm nhau trước mặt người khác.
Cho dù có thể sống sót qua trận ám sát này… liệu còn sống nổi dưới tay Giang Từ và Đại công chúa không?
Ta chộp lấy một viên gạch đá bên cạnh, nhìn đám thích khách ngã xuống, chuẩn bị kiếm cơ hội lập công chuộc tội.
Ít nhất cũng phải giữ được mạng cho ta và tiểu thư.
Vừa hay có một tên xui xẻo bị đá văng tới trước mặt ta.
Khát vọng sống khiến tốc độ ra tay của ta nhanh vô cùng, cầm gạch đập thẳng lên đầu hắn.
Rắc một tiếng.
Có thứ gì nóng hổi b.ắ.n tung tóe lên mặt ta.
Đồ ăn vừa nãy còn trong bụng lập tức trào ngược lên cổ họng.
Ta không dám nghĩ nhiều, lau nước mắt rồi tiếp tục tìm kiếm tên xui xẻo tiếp theo.
Đặc biệt chú ý tới chỗ Giang Từ và công chúa, lúc nào cũng sẵn sàng lao ra lập công.
Ông trời chưa tuyệt đường sống của ta.
Ta nhìn thấy một tên thích khách đang đ.â.m kiếm về phía sau lưng Giang Từ.
Giang Từ vừa chuẩn bị xoay người nhìn thấy.
Ta lập tức lao vụt tới.
Giang Từ vừa nâng kiếm lên đỡ thì đã bị cả người ta đẩy bật sang một bên.
Thanh kiếm của tên thích khách đ.â.m thẳng vào cánh tay ta, mà ngay sau đó cổ hắn đã bị Mặc Phong cắt đứt.
Đám thích khách cũng gần như bị xử lý sạch sẽ.
Ta ôm cánh tay đang chảy m.á.u, vừa muốn nôn vừa muốn khóc, đầu còn choáng váng, bên tai ong ong không ngừng.
Mọi thứ xung quanh dường như đều chậm lại.
Nhưng đầu óc ta lại tỉnh táo chưa từng có, thậm chí còn cảm thấy mình có thể đấu trí với tiểu thư một phen.
"Xuân Hòa…"
Hình như không chỉ có một người đang gọi ta.
Ta nhìn sang, thấy tiểu thư đang chạy về phía mình.
Giang Từ cũng đang lao tới chỗ ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tiểu thư bây giờ là người của Đại công chúa, ta không thể chạm vào nàng.
Giang Từ sau này có thể là người của tiểu thư, ta cũng không thể chạm vào hắn.
Ta nhìn về phía Mặc Phong.
Hắn vừa hay đứng cách ta không xa.
Ta lảo đảo một chút, chọn sẵn phương hướng rồi ngã về phía Mặc Phong.
Nhưng mới ngã được nửa chừng, cổ họng đã bị ai đó siết lại một cái, ngay sau đó cả người ta ngửa ra sau, rơi vào một vòng tay.
Có người nghiến răng nghiến lợi:
"Phu quân nàng còn ở đây, nàng định dựa vào ai hả?"
25
Ta vừa nhìn thấy m.á.u người là đã ch.óng mặt buồn nôn.
Lần này nhìn thấy quá nhiều, vượt xa giới hạn ta có thể chịu đựng được.
Ta bị buồn nôn đến ngất đi.
Lúc tỉnh lại, cảnh tượng trước mắt có chút xa lạ.
À đúng rồi, ta đã tới kinh thành rồi, nơi nào với ta mà chẳng xa lạ.
Ta muốn động đậy tay một chút nhưng lại không động được, như bị một sức mạnh nào đó giữ c.h.ặ.t.
Trong lòng lập tức hoảng hốt.
Chẳng lẽ ta đã hồn lìa khỏi xác rồi, không điều khiển nổi cơ thể nữa sao?
May mà đầu ta vẫn còn xoay được.
Ta nhìn về phía tay mình, thứ đầu tiên nhìn thấy lại là người đang nằm bên mép giường.
Giang Từ ở rất gần ta, gần đến mức có thể nghe thấy hơi thở của nhau. Ta thậm chí còn đếm được từng sợi mi hắn, nhìn thấy cả quầng thâm dưới mắt hắn.
Ta mất tự nhiên dời ánh mắt đi, nhìn xuống dưới nữa thì thấy tay mình đang bị hắn nắm c.h.ặ.t.
Ta thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra mạng vẫn giữ được rồi.
Người bên cạnh khẽ động, mở mắt ra.
Việc đầu tiên hắn làm là nhìn ta, bốn mắt đối nhau.
Ta hơi ngượng ngùng kéo khóe môi cười:
"Phu quân… mặt chàng ngủ hằn đỏ cả rồi."
Giang Từ lập tức lạnh mặt, buông tay ta ra:
"Nàng có biết hôm qua mình đã làm gì không?"
Ta chột dạ nghĩ… hắn đang hỏi chuyện nào vậy?
Lén gặp "ngoại nam"?
Giành một cái ơn cứu mạng?
Hay là ngã vào lòng Mặc Phong?
"Xuân Hòa…"
Cái đầu trì độn của ta lập tức đứng hình hoàn toàn.
Ta ngơ ngác nhìn Giang Từ.
"Tối qua nàng đang trốn yên lành, sao còn lao ra làm cái gì?"
Đầu óc ta chỉ còn đúng một suy nghĩ:
"Chàng biết thiếp là Xuân Hòa từ lúc nào?"
Giang Từ đáp:
"Ở Song Phượng ta đã biết rồi."
Ta kinh hãi vô cùng.
Ta làm sai chỗ nào sao?
"Chàng nhận ra thiếp không phải tiểu thư từ lúc nào?"
"Đêm tân hôn đầu tiên."
"Sao chàng biết được?"
"Tay nàng không phải tay của tiểu thư khuê các."
Ta cúi đầu nhìn tay mình.
Trên đó có rất nhiều vết chai.
"Vậy sao chàng không vạch trần thiếp?"
Bạn đang đọc truyện trên Truyencom.com