Pháo sáng chiếu rọi chiến trường cung cấp ánh sáng cho trận chiến tiếp tục diễn ra. Sau khoảng hai giờ gián đoạn quân ma quỷ lại tiếp tục tổ chức tấn công một lần nữa, lần này quy mô đã lớn hơn rất nhiều áp lực lên quân phòng thủ đã trở nên lớn hơn. Boom boom boom!
Những vụ nổ liên tục nổi lên giữa phòng tuyến cuối cùng trong hệ thống phòng tuyến chiến hào bên ngoài, nó khiến các binh lính phải cận thận hơn rất nhiều không dám ló đầu lên khỏi chiến hào tránh cho bị vụ nổ thổi bay. Rầm!
Bụi đất rơi lên phủ đầy bờ vai cùng đầu Trần Lương hắn cúi thấp đầu hét lên. “Mẹ nó pháo của chúng ta đâu? Tại sao không làm thịt pháo binh của đối phương đi?”
Vị trí của bọn họ liên tục bị pháo binh của địch bắn phá, mặc dù không biết đây có phải pháo binh hay không nhưng đối với Trần Lương thứ có thể ném đống thuốc nổ kia lên đầu hắn chính là pháo binh.
Vừa nói Trần Lương vừa vươn khẩu AK của mình ra khai hỏa, ngăn cản những tên nhân loại ma quỷ đang cố gắng tiến tới.
Không chỉ cố gắng tiến lên trong chiến hào mà còn vô số kẻ địch trên mặt đất vượt qua chiến hào tiến lên, phần lớn trên tay chúng đều là vũ khí lạnh, chủ yếu vậy mà lại là cung tên cùng nỏ, bọn hắn còn đeo trên người một thanh kiếm đảm bảo cho khả năng cận chiến.
Đây là chiến thuật mới của ma quỷ, bọn hắn hiểu rằng việc cố gắng cận chiến với quân Nam Tinh là điều rất khó, cho dù có tiếp cận được cũng chịu tổn thất cực kỳ nghiêm trọng.
Vì thế bây giờ ngoại trừ lũ da xanh không bao nhiêu tên có năng lực sử dụng cung tên hay nỏ những thứ vũ khí có thao tác phức tạp thì tất cả những lực lượng phàm nhân khác đều được trang bị cung tên hoặc nỏ.
Sở dĩ sử dụng nỏ bởi vì không phải ai cũng biết bắn cung, để có thể đào tạo một cung thủ hợp cách phải mất rất nhiều thời gian ma quỷ chắc chắn không có nhiều thời gian như vậy vì thế nỏ là một lựa chọn phù hợp.
Mặc dù việc sản xuất nỏ phức tạp hơn một chút so với cung tên nhưng chắc chắn đào tạo nỏ thủ ít thời gian hơn rất nhiều so với việc đào tạo toàn quân thành cung thủ.
Đương nhiên việc trang bị nỏ cho toàn quân cũng không phải đơn giản vì thế mỗi người cũng chỉ được trang bị năm mũi tên, dù sao theo phán đoán của các tướng lĩnh ma quỷ một người lính có thể bắn được hết năm mũi tên trên chiến trường cũng không nhiều.
Đối với lực lượng tinh nhuệ bọn hắn được trang bị tốt hơn rất nhiều, tất cả đều được trang bị súng. Có thể là AK có thể là M1 chỉ cần là súng liền được trang bị cho bọn hắn, những vũ khí này đều lấy ra từ kho vũ khí của phương bắc, không phải tất cả vũ khí đều bị tiêu hủy ma quỷ lấy được không ít vũ khí ở trong đó.
Tất cả đều được vét sạch toàn bộ để trang bị cho lực lượng tinh nhuệ của ma quỷ. Vì thế những ngày qua lực lượng tinh nhuệ ma quỷ không tham chiến chính là vì điều đó, bọn hắn cần được đào tạo để có thể sử dụng súng một cách bài bản nhất.
Mặc dù có thể không so sánh được với lính Nam Tinh nhưng chắc chắn khả năng sống sót sẽ được tăng lên. Đột đột đột! Một loạt đạn bay tới sượt qua mặt Trần Lương khiến hắn hoảng hốt ẩn nấp. Ặc!
Nhưng phản ứng này khiến lưng hắn đáp vào tường, vết thương trên lưng còn chưa kịp thành vảy khiến hắn đau đớn. Nhịn xuống đau đớn Trần Lương tiếp tục khai hỏa, hắn vốn dĩ có thể nghỉ ngơi trong căn cứ nhưng vì không an tâm với những đồng đội của mình hắn vẫn nhịn xuống cơn đau tiếp tục tham chiến.
Tiếp tục chiến đấu thêm hai giờ nữa tiểu đội của Trần Lương rút về hậu phương chỉnh đốn nghỉ ngơi. Trong lúc này một trinh sát đi tới bên cạnh Trần Lương nói. “Trung sĩ, chúng tôi cần tiểu đội của anh hỗ trợ.” Lúc này một đội trinh sát xuất hiện bên cạnh Trần Lương nói.
“Hả! Cái gì?” Âm thanh xung quanh quá hỗn loạn Trần Lương không nghe rõ những lời vừa rồi. Thấy vậy trinh sát ghé sát tai Trần Lương lớn tiếng nói. “Chúng ta cần ngươi hỗ trợ.” Lúc này Trần Lương vội vã né ra dùng tay che tai ánh mắt rất bất thiện nhìn hắn nói.
“Nhỏ giọng một chút, ta không điếc.” Thấy vậy trinh sát trừng mắt nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống nói. “Chúng ta cần hỗ trợ.” “Được rồi! Như vậy hỗ trợ cái gì đây?” Trần Lương hỏi. Nghe vậy trinh sát lấy ra bản đồ chỉ ra một vị trí trên bản đồ nói.
“Chúng ta cần tới đây.” Nhìn thấy vị trí được chỉ trên bản đồ Trần Lương giật mình nhìn trinh sát rồi lại nhìn lại tấm bản đồ nói. “Ngươi chắc chứ?” “Đúng vậy!” Trinh sát gật đầu khẳng định.
“Ngươi bị điên sao? Nơi này đang nằm trong tầm kiểm soát của lũ ma quỷ đấy!” Trần Lương trừng mắt trinh sát nói. “Không! Đây chính là mục tiêu của chúng ta. Vị trí này đủ cao để có thể quan sát khu vực xung quanh, chúng ta cần xác định vị trí của pháo binh địch.”
Trinh sát nói ra mục đích của mình. “Pháo binh địch? Lũ vô dụng các ngươi không xử lý được đám pháo binh bây giờ còn muốn chúng ta đi tới địa ngục.” Trần Lương giận giữ nói, rất rõ ràng tâm tình của hắn cực kỳ tức giận.
“Pháo binh địch liên tục thay đổi vị trí rất nhanh, chúng ta đã nỗ lực nhưng rất khó xác định được vị trí của bọn chúng.”
Thời đại hiện nay việc xác định vị trí của pháo binh là điều rất khó, trừ khi có trinh sát phát hiện từ trước nếu không liền ngồi đó mà đoán mò, dù sao radar phản pháo còn chưa có ra đời.
Nhưng đối phương rõ ràng không phải pháo binh mọi người thậm chí có thể nhìn thấy đường đạn bay tới nên rõ ràng nó không phải pháo binh thực thụ vì thế bọn hắn có thể định hướng được vị trí nơi những quả đạn này bay ra.
Có điều trước khi phản pháo tới nơi đối phương liền đã dời khỏi vị trí khác toàn bộ số đạn pháo đó đều bắn trống không. Đây cũng không phải pháo ma pháp trực tiếp bắn thẳng, bọn hắn phải xác định tọa độ trên bản đồ rồi điều chỉnh các thứ mới có thể bắn, cho dù là các pháo thủ tinh nhuệ nhất cũng phải mất hai ba phút mới có thể khai hỏa, trong thời gian này đối phương đã có thể rời đi.
Sau khi nỗ lực ngăn chặn pháo binh của đối phương thất bại bọn hắn mới nghĩ tới cách này, sử dụng trinh sát để có thể dự đoán được vị trí của đối phương như vậy bọn hắn sẽ có nhiều thời gian để phản ứng hơn.
“Chúng ta vừa mới từ tiền tuyến lui về, cần thời gian chỉnh đốn, các ngươi tìm người khác đi.” Trần Lương từ chối. Hắn chắc chắn không muốn lao vào cái địa ngục đó, nó không khác nào đưa người của mình đi ch.ết.
“Đây là lệnh điều động trung sĩnh, tiểu đội của các anh là tiểu đội có thể điều động gần nhất ở đây.” Trinh sát nghiêm mặt nói. “***chúng mày điên hả! Muốn ch.ết thì tao có thể tiến chúng mày một bước, đừng lôi bọn tao vào.”
Trần Lương rút ra khẩu súng ngắn sau hông mình dí nòng súng vào trán trinh sát giận giữ nói. Thấy vậy những trinh sát phía sau vôi vã rút súng ra chĩa về phía Trần Lương, lính của Trần Lương thấy vậy cũng rút súng ra chĩa về phía đối phương. “Dừng lại.”
Đội trưởng trinh sát ra lệnh cho người của mình hạ súng xuống, lính của Trần Lương thấy vậy cũng bỏ súng xuống chỉ còn hắn vẫn giữ nòng súng chĩa vào đầu trinh sát trưởng. “Trần trung sĩ bình tĩnh lại, chúng ta cũng không muốn nhưng đây là nhiệm vụ.”
Đội trưởng bình tĩnh nói trấn an Trần Lương. “Các anh là tiểu đội duy nhất hiện tại có thể điều động, nên…” Hai tay đội trưởng xòe ra nhún vai như nói hắn cũng không có cách. …
Thời điểm tiểu đội của Trần Lương cùng đội trinh sát tới mục tiêu những ánh nắng đầu tiên cũng đã bắt đầu ló rạng từ phía đường chân trời, phải chiến đấu cả đêm khiến t ất cả mọi người đều rất mệt mỏi, bọn hắn đều nằm vật xuống dưới mặt đất thở dốc không muốn đụng tay chân.
Nhưng các trinh sát thì không như vậy bọn họ bò liệt dưới mặt đất dùng những bụi cây che đậy quan sát tình huống chiến trường tìm kiếm mục tiêu của mình.