Trung tâm chỉ huy tác chiến đồi C5! Đại tá chỉ huy đang quan sát lấy sa bàn chiến thuật, tình huống chiến trường đều được thể hiện trên đó. Lúc này quân đỏ đã kiểm soát một nửa giao thông hào trong khi quân phòng thủ đang thu nhỏ lại khu vực phòng thủ.
Điểm F6 thất thủ cùng với việc thất bại trong việc chiếm lại vị trí phòng thủ này đã khiến toàn bộ phòng tuyến đầu tiên thất thủ, bị mất đi F6 khiến sườn phòng tuyến bị tấn công, nó cũng khiến phòng tuyến dần mất đi khống chế. Có thể phòng thủ trong năm giờ như vậy đã là rất kỳ tích rồi.
“Đại tá điểm E2 thất thủ rồi.” Đột nhiên một tham mưu bỏ ống nghe xuống thông báo với đại tá, tham mưu đang hỗ trợ lập tức đặt biểu tượng của nhân loại lên vị trí phòng thủ.
Bản đồ không chỉ có biểu tượng của da xanh mà còn có biểu tượng của nhân loại, tinh linh, tất cả đều là các loại quân đội chủng tộc của ma quỷ.
Cũng không phải bộ tham mưu làm rắc rối thêm chuyện chỉ là ma quỷ có rất nhiều loại binh chủng hay quân đội khác nhau, mỗi loại đều có sức mạnh cùng cách tác chiến khác nhau vì thế cũng cần phương pháp đối phó khác nhau nếu đánh giá sai sức mạnh của đối phương có thể khiến tuyến phòng thủ thất thủ trong nháy mắt, hoặc có thể triển khai dư thừa sức mạnh tới một vị trí không cần thiết.
Nó sẽ khiến các nguồn tài nguyên bị lãng phí, mặc dù hiện tại vật tư rất sung túc nhưng không có nghĩa có thể lãng phí. Đây sẽ là một trận chiến dài hơi, có thể tiết kiệm được bao nhiều liền tiết kiệm.
Nam Tinh đã phải hứng chịu rất nhiều tổn thất mới có thể học được bài học này vì thế mặc dù chưa được đào tạo cũng không có chiến thuật cụ thể cho các tình huống nhưng các tướng lĩnh chiến trường đều đang nỗ lực dùng kiến thức cùng kinh nghiệm của mình để có thể tận dụng sức mạnh dưới quyền mình một cách tối ưu nhất.
Sắc mặt đại tá đại biến, điểm E2 là một chốt phòng thủ quan trọng trong phòng tuyến thứ hai mất vị trí này ma quỷ có thể tràn ra phía sau phòng tuyến số hai, đây là điều cực kỳ nguy hiểm.
“Phong tỏa mọi con đường dẫn tới E2 thiết lập phòng thủ quanh khu vực nhanh lên, không được để chúng mở rộng vùng kiểm soát.” Đại tá ra lệnh.
Hiện tại đây là cách duy nhất, khu vực xung quanh không có đủ quân để tái chiếm lại điểm E2 vì thế chỉ có thể củng cố phòng ngự xung quanh khu vực để ngăn ma quỷ mở rộng chiến quả. “Đại tá chúng ta có quá sa đà vào nơi này không?” Đột nhiên tham mưu trưởng lên tiếng.
“Ý cậu là gì?” Đại tá nghe vậy nghi ngờ hỏi.
“Mục đích của chúng ta là tiêu hao sinh lực địch trước khi chúng có thể tiếp cận căn cứ của chúng ta, nơi này không được bố trí quá nhiều hỏa lực phòng thủ nó không phát huy được toàn bộ năng lực của chúng ta. Ngược lại nếu chúng ta đổ quá nhiều nhân lực vào việc tranh đoạt chiến hào này không phù hợp với mục đích ban đầu của chúng ta.”
Tham mưu nhắc nhỏ cho đại tá mục đích ban đầu của họ là gì. Đôi lông mày đại tá nghe vậy nhíu chặt lại, hắn đang suy ngẫm những lời của tham mưu. “Đại tá ngài quên mất số thuốc nổ chúng ta bố trí xung quanh chiến hào rồi! Chúng ta có thể sử dụng chúng.” Tham mưu tiếp tục nhắc nhở.
Bởi vì một khi kích nổ số thuốc nổ được bố trí trong chiến hào toàn bộ khu vực sẽ chịu ảnh hưởng thậm chí là những khu vực đang được lính của Nam Tinh đóng giữ vì thế không thể kích nổ được. Nó khiến cho việc bố trí số thuốc nổ này trở nên vô dụng. “Có tác dụng thật sao?”
Đại tá vẫn do dự. Không phải hắn không nghĩ tới số thuốc nổ này, nhưng lớp thuốc nổ trước đã không đạt được hiệu quả mong muốn vì thế khiến đại tá theo bản năng bỏ quên thứ này.
“Ta không nghĩ trong thời điểm chiến đấu căng thẳng như vậy đối phương có thể dùng bọ tự sát, dù sao các tinh linh vẫn còn ở đó.” Tham mưu tiếp tục thuyết phục. “Chúng ta có thể thử?” Thấy đại tá vẫn đang suy nghĩ tham mưu tiếp tục thuyết phục.
“Lệnh cho các chốt phòng thủ nếu không thủ được liền rút lui, không cần thiết phải cố thủ.” Cuối cùng đại tá cũng quyết định. Mặc dù như vậy nhưng vẫn đang phòng thủ tốt không lý nào lại từ bỏ nhường chỗ cho ma quỷ phải không.
Vì thế chuyện chiếm lại các điểm phòng thủ đã mất liền bị từ bỏ, tất cả chỉ tập trung phòng thủ, không phòng thủ được nữa liền rút lui tuyệt không tham chiến. Chính vì mệnh lệnh này khiến thời gian phòng ngự của phòng tuyến thứ hai ít hơn nhiều so với phòng tuyến thứ nhất, chỉ kéo dài sáu tiếng.
Sau đó khi toàn bộ quân rút khỏi phòng tuyến thứ hai một loạt vụ nổ mạnh mẽ xuất hiện nuốt chửng toàn bộ khu vực, lũ ma quỷ đuổi theo phía sau muốn tấn công vào phòng tuyến thứ ba nhưng bị vụ nổ hoàn toàn nuốt chửng. Lần này có vẻ như bố trí có tác dụng, không có ai lao ra từ sau đống bụi mù kia.
Từ lúc chiến đấu tới hiện tại đã hơn mười bốn tiếng, trời cũng đã vào nửa đêm mặc dù có thay phiên chiến đấu nhưng binh lính cũng rất mệt mỏi. Thấy không còn động tĩnh phía sau các binh lính đều thở dài một hơi mệt mỏi tựa vào bên tường nghỉ ngơi.
“Tranh thủ thời gian hồi sức đi, mọi người nhớ phải cảnh giác.” Các đội trượng dặn dò người bên dưới mình tranh thủ thời gian nghỉ ngơi. Đương nhiên bọn họ cũng tranh thủ bổ sung lại đạn dược cho đội của mình, đảm bảo đạn dược trở nên đầy đủ nhất chuẩn bị cho chiến đấu sắp tới.
Bọn hắn biết mặc dù tấn công có gián đoạn nhưng chắc chắn không quá lâu, bọn họ rất nhanh sẽ phải đối mặt với một cuộc tấn công dồn dập tiếp theo. “Toàn bộ phòng tuyến không gặp phải tấn công thưa tướng quân, xem ra bố trí của chúng ta có tác dụng.” Tham mưu báo cáo.
Nghe vậy đại tá thở dài một hơi, quyết định của hắn là đúng đắn. Boom! Đột nhiên một vụ nổ lớn vọng vào tai đại tá, nóc hầm còn hơi rung động bụi đất rơi xuống làm bẩn đầu vai của đại tá. “Chuyện gì xảy ra?” Đại tá hét lớn hỏi.
Cảnh vệ vội vã từ bên ngoài tiến vào nói. “Là thuốc nổ thưa đại tá. Ma quỷ ném thuốc nổ vào chúng ta!” “Cái gì? Là thứ gì? Tại sao bọn chúng có thể ném xa tới vậy?” Đại tá không tin được vào tai mình hỏi.
Nhưng nhận được chỉ là một cái lắc đầu. Đại tá thấy vậy vội vã nhìn sang tham mưu đang liên lạc với tiền tuyến bên cạnh đó nói. “Lập tức tìm lý do cho ta? Rốt cuộc là thứ gì có thể ném đi xa như vậy?” Boom, boom boom! Đột nhiên lại có thêm ba bốn vụ nổ nữa phát nổ gần căn cứ.
“Khốn kiếp! Pháo binh đâu để bọn hắn lập tức đáp trả.” “Pháo binh đang hạ nhiệt thưa đại tá, bọn họ cần khoảng năm phút để có thể tái bắn.”
Bình thường khi pháo binh quá nhiệt sẽ muốn tái bắn lại sẽ phải mất rất lâu chứ không chỉ có năm phút, nhưng bởi vì có ma pháp tồn tại với các loại ma pháp ổn định cùng hạ nhiệt độ thời gian này chỉ mất năm phút, thậm chí không cần lo lắng việc thay đổi nhiệt đô nóng lạnh quá đột nhiên khiến nòng pháo bị phá hủy thực sự rất tiện dụng.
“Mẹ nó không thấy chúng ta đang bị pháo kích sao? Còn nơi nào có thể chi viện pháo kích nữa không?”
Căn cứ này kỳ thực chỉ là những điểm phòng thủ trong một hệ thống căn cứ lấy Hẻm Bắc làm trung tâm bọn hắn không được trang bị pháo binh mà cần căn cứ pháo binh ở phía sau chi viện vì thế đại tá chỉ có thể không ngừng chửi rủa mà không làm được gì. Dù sao ông ta chỉ có thể yêu cầu pháo binh chi viện chứ không thể ra lệnh cho họ, còn pháo binh lựa chọn chi viện hỏa lực cho nơi này liền phải phụ thuộc vào các cấp chỉ huy cao hơn đánh giá tình hình.
Boom boom boom! Lại một loạt vụ nổ nữa nổi lên quanh căn cứ, thậm chí có một vụ nổ chỉ cách hầm chỉ huy năm trăm mét.
Sóng xung kích mặc dù không thể làm tổn thương những người trong hầm nhưng cũng khiến bọn họ mất thăng bằng, không ít người ngã xuống, bụi đất cũng không ngừng rơi xuống trên người bọn hắn.