“Này! Tỉnh tỉnh, đừng ngủ.” Trần Lương lay động người bên cạnh đang chìm vào giấc ngủ. “Ah…ah! Ta đang tỉnh.” Đồng đội ngơ ngác trả lời, hiển nhiên hắn đang phản ứng theo bản năng chứ không thực sự tỉnh táo.
Nhìn thấy đôi mắt đồng đội đang ríu lại, rõ ràng không thể giữ được tỉnh táo. “Cứ để hắn nghỉ ngơi đi. Khả năng tối nay chúng ta mới có thể trở lại, ngươi cũng vậy.” Đột nhiên trinh sát bên cạnh lên tiếng nhắc nhở nói. “Hả! Tại sao?” Trần Lương giật mình nói.
Trinh sát thấy vậy ngước về phía trước nói. “Nhìn đi ngươi có thể di chuyển được với tình huống này sao. Không có bóng tối yểm trợ chúng ta làm sao có thể an toàn trở về.”
Trinh sát cũng rất mệt mỏi sau một đêm căng thẳng, nhưng so với việc phải chiến đấu liên tục cả ngày còn chưa kịp nghỉ ngơi đã phải lao vào địa ngục như vậy bọn họ chắc chắn khoẻ mạnh hơn rất nhiều, ít nhất bọn hắn vẫn có thể tỉnh táo cho tới bây giờ.
“Đừng miễn cưỡng nữa, các ngươi cũng không phải lũ quái vật kia mệt mỏi thì cần nghỉ ngơi.” Quái vật trong lời của hắn chính là lực lượng đặc nhiệm chứ không phải quân đoàn ma pháp.
Trinh sát vốn dĩ muốn tìm lực lượng đặc nhiệm hỗ trợ, dù sao trong chiến tranh lực lượng đặc nhiệm luôn xuất hiện và luôn luôn thực hiện các nhiệm vụ nguy hiểm nhất tìm bọn họ hoàn toàn phù hợp với tình huống của nhiệm vụ này.
Nhưng vấn đề là tất cả lực lượng đặc nhiệm đều đã có nhiệm vụ của mình bọn hắn không tìm được đội nào cả. Vì thế nên bọn hắn mới tìm tới đội của Trần Lương cho nhiệm vụ này.
Trần Lương quan sát chiến trường một lượt quả nhiên hắn thấy được trên chiến trường lúc này có rất nhiều ma quỷ, mặc dù không chất đầy chiến trường nhưng bọn họ chắc chắn không thể thoát khỏi ánh mắt đối phương, vì thế ý kiến của trinh sát là lựa chọn phù hợp nhất.
Bọn họ không có bất kỳ chi viện nào cả chỉ có thể án binh ở đây tiếp tục chờ đợi. Dùng ống nhòm quan sát chiến trường bọn hắn rất nhanh phát hiện ra mục tiêu.
Nơi đó lũ khổng lồ đang đứng sau những mô đất, bao tay cuả chúng được khắc một loại ma pháp trên tay chúng là một đầu dây đầu dây bên kia buộc chính là đạn pháo hoặc thuốc nổ, bất kỳ thứ gì có thể nổ.
Rồi chúng như những vận động viên ném tạ, chúng xoay người tạo ra lực ly tâm cho đủ mạnh ném về phía căn cứ. Ma pháp giúp cho sức mạnh của cú ném vượt trội hơn rất nhiều, khoảng cách lên tới sáu kilomet, một khoảng cách đủ xa để tránh khỏi những ánh mắt từ phía căn cứ.
Đó chính là lý do bọn hắn có mặt ở đây, ngọn đồi này có thể quan sát toàn bộ khu vực chiến trường xung quanh theo dõi hành động của pháo binh hoặc chính xác hơn là lũ khổng lồ.
Sau khi hoàn thành loạt ném lũ khổng lồ không dừng lại, chúng lập tức rời khỏi vị trí hướng về khu vực cách đó khoảng năm trăm mét, nơi đó đã có một giỏ đạn chuẩn bị sẵn bọn hắn chỉ cần trực tiếp sử dụng liền được.
Không vội vã liên lạc với pháo binh, các trinh sát tiếp tục quan sát tình huống chiến trường. “Điểm 3 tọa độ xxx, điểm bốn tọa độ yyy.”
Các trinh sát đang tiến hành vẽ bản đồ vị trí các điểm tiếp tế đạn của đối phương, đúng vậy nơi này có rất nhiều điểm tiếp tế đạn mỗi điểm tiếp tế chỉ đủ cho một loạt bắn sau mỗi loạt bắn bọn hắn liền rời khỏi vị trí cũ.
Mặc dù chuyện này sẽ khiến độ chính xác suy giảm đáng kể nhưng nó hạn chế được thương vong của lũ khổng lồ còn độ chính xác không quá quan trọng, dù sao với cách ném này muốn có độ chính xác là điều không thể nào đối phương là lũ khổng lồ ngu ngốc cũng không phải máy móc với độ chính xác sử dụng tham số, đối với ma quỷ chỉ cần đưa đống thuốc nổ này vào căn cứ đối phương là được rồi.
Sau khoảng mười phút xác định mục tiêu, trinh sát mới bắt đầu liên lạc với pháo binh. “Tọa độ xxx khai hỏa sau hai phút.” Thông tin được chuyển tới. “Đã rõ! Khai hỏa sau hai phút.”
Trong ống nghe vọng ra âm thanh của sĩ quan thông tin, hắn không quan tâm tại sao lại sau hai phút mới khai hỏa, hắn chỉ truyền lại yêu cầu này cho pháo binh.
Lúc này lũ khổng lồ đang đi tới vị trí tiếp theo, chính là tọa độ trinh sát đã báo bọn hắn dự báo trước chỉ cần chờ lũ không lồ tới nơi liền khai hỏa. Trong lúc này các trinh sát đang không ngừng theo dõi hướng đi của lũ khổng lồ, sau hơn một phút chúng đã tới vị trí tọa độ đan chuẩn bị khai hỏa.
Boom boom boom! Đột nhiên lúc này một loạt vụ nổ nổi lên xung quanh bao phủ lấy khu vực. Nhưng loạt đạn đầu tiên lại trật, chúng rơi cách vị trí của lũ khổng lồ hơn ba mươi mét hoàn toàn không thể gây nguy hiểm cho đối phương. Rống!
May ra chỉ có một vài mảnh đạn găm vào người hai tên khổng lồ khiến chúng đau đớn hét lên nhưng cũng không thể gây nguy hiểm tính mạng tới chúng. “Phải năm, lùi ba.”
Thấy loạt đạn đầu tiên đã trật trinh sát lập tức chỉ đạo điều chỉnh, chuyện loạt đạn đầu bắn trật là rất dễ hiểu sau đó mới là điều chỉnh lại.
Với tốc độ của pháo binh điều chỉnh lại tọa độ sẵn sàng bắn với độ lệch nhỏ như vậy diễn ra rất nhanh, không tới ba mươi giây loạt đạn thứ hai đã tới.
Lần này rất chính xác, loạt đạn rơi xuống đầu đối phương những vụ nổ liên tiếp thậm chí đã kích nổ đạn dược khiến lũ khổng lồ bị nuốt chửng. Chúng chỉ có thể hét lên trong đau đớn rồi ngã xuống.
Lũ không lồ cũng giống như da xanh, đầu óc của chúng rất đơn giản đặc biệt là khi gặp phải tình huống như thế này chúng càng trở nên hỗn loạn ngay cả người điều khiển chúng cũng không thể kiểm soát được. “Tiệp tục khai hỏa ba loạt đạn.”
Thấy tình huống đó trinh sát lập tức ra lệnh cho pháo binh tiếp tục khai hỏa vào vị trí cũ tiếp tục nuốt chửng bọn chúng.
Cuối cùng chỉ còn hai tên khổng lồ cùng bốn nhóm người điều khiển còn sống sót thoát ra khỏi tọa độ trên, các nhóm điều khiển thấy được không thể cứu được chúng nữa liền từ bỏ cùng những người khác sử dụng lũ khổng lồ làm khiên thịt bảo vệ chính mình chạy ra.
May mắn loạt đạn pháo này là đạn chống bộ binh bọn chúng mới có thể chạy ra được, nếu là đạn nổ mạnh sợ rằng không còn kẻ nào có thể sống sót nữa. “Mẹ nó! Ta quên mất.”
Nhìn thấy mảnh đạn găm đầy lên người lũ khổng lồ trinh sát mới nhận ra vấn đề, hắn quên mất để pháo binh sử dụng đạn nổ mạnh đánh mất cơ hội hoàn toàn tiêu diệt đám khổng lồ này.
Nhưng lần sau liền không có sai lầm đó nữa, cả ngày hôm đó bọn hắn tiêu diệt mười hai tên khổng lồ, có lẽ đã nhận ra vấn đề đối phương không tiếp tục cử không lồ tới làm nhiệm vụ nữa vì thế sau đó nhiệm vụ của bọn hắn lại biến thành cung cấp tin tức về quân địch.
Lúc này trong soái trướng của Giản âm thanh khàn khàn của tên đại quỷ vang lên. “Tới bây giờ vẫn chưa đột phá được tuyến ngoài cùng của đối phương ngươi rốt cuộc đang làm cái gì vậy.”
Kẻ lên tiếng chính là tên đại quỷ đã xuất hiện trong nghi thức, hắn đang rất bất mãn với việc bị ngăn ở đây từ những ngày qua. “Bình tĩnh đi! Chúng ta mất mười lăm nghìn năm để có thể kiểm soát vùng trung tâm lục địa, chỉ có vài ngày ngươi đã không chờ được rồi hả.”
Giản lại rất bình tĩnh! Bởi vì hắn biết chuyện này không vội được, hắn cần tiêu hao hậu cần của Nam Tinh một thời gian cùng với thuận tiện luyện binh một lượt.
Dù sao hắn vẫn còn rất nhiều da xanh có thể sử dụng để tiêu hao, tận dụng thời gian để thay đổi phương pháp tác chiến nếu không vẫn sử dụng cách chiến đấu cũ cho dù bọn hắn có nhiều quân như thế nào đi chăng nữa cũng chưa có thể xuyên thủng được phòng ngự của đối phương ngược lại còn có thể khiến thương vong đạt tới một con số vô cùng khủng khiếp.