Rêu Xanh

Chương 96



 

“Câm miệng.”

Phương Ẩn Niên lạnh lùng lên tiếng, bước qua bãi cỏ rồi vươn tay nắm lấy cổ chân cô.

Khấu Thanh ngượng ngùng rụt chân lại, chân cô dính đầy bùn đất và vụn cỏ.

“Hắn không nên đến đây!”

Khấu Thanh hạ giọng.

“Sao nào, em hy vọng anh c.h.ế.t rồi phải không? Tiếc là anh không c.h.ế.t.”

Phương Ẩn Niên đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống Khấu Thanh, gọng kính bạc khẽ lóe lên.

“Chẳng phải em hận anh sao? Vậy thì nghe cho kỹ đây, tiếp theo anh sẽ khiến em càng hận anh hơn nữa.”

Phương Ẩn Niên cúi người xuống, nhẹ nhàng vén lọn tóc bên tai cô thì thầm, bàn tay to lớn của hắn cũng thuận thế lướt đến tấm lưng trần của cô.

Giọng nói rõ ràng nhẹ nhàng như vậy nhưng cô lại nghe mà run lên bần bật, đến sức lực để đẩy hắn ra cũng không có. Hơi lạnh từ lòng bàn chân cô như dây leo từ từ lan ra khắp người.

“Anh không nên đến đây, hắn.”

Khấu Thanh cảm nhận được bàn tay to lớn của Phương Ẩn Niên đang vuốt ve trên lưng mình, mang theo cảm giác hơi thô ráp nhưng vẫn lạnh lẽo như một tảng băng.

“Không đến đây thì làm sao thấy được em hẹn hò với người khác chứ? Em gái thân yêu của anh, rời xa anh rồi sao em lại trở nên ngốc nghếch như vậy.”

Phương Ẩn Niên cười trầm thấp, tay di chuyển đến bên hông cô.

Rồi một tay bế bổng cô lên.

“A.”

Khấu Thanh bất ngờ bị bế lên khẽ kêu một tiếng. Cô đã thấy có người trong sảnh tiệc đang nhìn ra phía này qua tấm kính.

Cô hoảng hốt đập vào vai Phương Ẩn Niên:

“Bên trong có người.”

Phương Ẩn Niên bế cô lên rồi ôm cô ngồi xuống xích đu. Bụi cỏ xhắn rì, những đóa chìa vôi xhắn nở rộ gần như mê hoặc. Khấu Thanh bị ôm ngồi trên người hắn, tà váy dạ hội lộng lẫy phủ lên quần tây của Phương Ẩn Niên, chiếc xích đu vì chuyển động của hai người mà khẽ đung đưa.

Tay Khấu Thanh không có điểm tựa, định vươn ra nắm lấy dây xích đu thì lại bị Phương Ẩn Niên giữ c.h.ặ.t cả hai cổ tay lại bằng một tay. Tay còn lại của hắn ôm lấy tấm lưng trần của cô rồi nhẹ nhàng đung đưa xích đu.

Tư thế này khiến cô vô cùng xấu hổ, lại nghĩ đến sảnh tiệc đông người phía sau, xích đu cứ lắc lư, cô sợ ngã nên chỉ có thể nép sát vào l.ồ.ng n.g.ự.c Phương Ẩn Niên.

Phương Ẩn Niên bây giờ rõ ràng không còn vẻ u tối như trước nhưng cô lại cảm thấy nguy hiểm hơn bội phần.

“Buông em ra, phía sau toàn là người!”

Cô thì thầm, mặt và tai đều đỏ bừng.

“Em sợ gì chứ? Chúng ta bây giờ không phải anh em, cũng chẳng có quan hệ gì khác. Bị phát hiện thì cứ nói chúng ta đang vụng trộm hẹn hò là được, không phải sao?”

Phương Ẩn Niên kề sát môi cô nhẹ giọng nói.

“Ưm.”

Môi Khấu Thanh bị chặn lại. Phương Ẩn Niên tấn công dồn dập, khác hẳn với sự dịu dàng triền miên trước đây. Lần này nụ hôn của hắn cuồng bạo và đầy chiếm hữu, gần như là c.ắ.n mút, ngấu nghiến môi cô.

Tấm lưng trần bị một tay Phương Ẩn Niên giữ c.h.ặ.t, ép sát vào người hắn, mạnh mẽ nghiền ép và đòi hỏi gần như không hề để tâm đến sức lực của cô.

Cuống lưỡi Khấu Thanh đau rát, môi dường như cũng bị c.ắ.n rách, mùi m.á.u thắn nồng lan tỏa giữa hai đôi môi. Cô rưng rưng nước mắt cảm thấy tủi thân, rồi mở mắt ra.

Cô nhìn thấy gương mặt mà mình ngày đêm mong nhớ ở ngay trước mắt. Hắn cũng đang mở mắt, gọng kính bạc cọ vào má cô, ánh mắt lạnh lùng không chút mê loạn. Động tác trên môi vẫn hung hăng mạnh bạo, thậm chí còn không ngừng l.i.ế.m mút vết rách trên môi cô giống như một con ma cà rồng. Tiếng nuốt và những âm thhắn ướt át đầy khêu gợi lan tỏa mờ ám trong khu vườn yên tĩnh.

Cho đến khi một giọt nước mắt rơi xuống môi Phương Ẩn Niên, hắn mới buông Khấu Thanh ra nhìn vào vết rách trên miệng cô có một giọt m.á.u đang rỉ ra.

“Khóc cái gì?”

Phương Ẩn Niên lạnh lùng nhìn cô.

“Tại sao anh lại đối xử với em như vậy?”

Dưới ánh trăng, Khấu Thanh tủi thân bĩu môi, nước mắt rơi xuống như những hạt châu.

Phương Ẩn Niên định nói gì đó nhưng lại nhìn thấy giọt m.á.u tròn trịa trên môi cô, ánh mắt hắn chợt tối sầm lại. Hắn lại cúi xuống, ghì c.h.ặ.t Khấu Thanh vào lòng mình vươn đầu lưỡi l.i.ế.m sạch vết m.á.u trên môi cô, rồi dán c.h.ặ.t môi mình vào đó mút thật lâu mới chịu buông ra.

Lần này Khấu Thanh thực sự vừa tủi thân vừa tức giận, cô chất vấn:

“Năm đó là anh đã lừa em.”

“Vậy thì em có thể rời bỏ anh sao? Khấu Thanh, em biết anh là người như thế nào mà.”

Phương Ẩn Niên buông cô ra nhưng bàn tay to lớn vẫn nắm c.h.ặ.t cổ tay cô.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân đột nhiên vang lên trên nền gạch đá cẩm thạch bên ngoài.

Khấu Thanh căng thẳng nép vào lòng Phương Ẩn Niên định đứng dậy thì bị hắn giữ lại không cho động. Ngay giây tiếp theo, hắn ôm Khấu Thanh đứng lên quay mặt ra phía cổng vườn, dùng thân mình che chắn cho cô.

Đôi chân Khấu Thanh hoảng loạn không biết phải làm sao. Phương Ẩn Niên ôm cô thấp giọng thì thầm bên tai:

“Đứng lên giày của anh.”

Thế là dưới ánh trăng, giữa hương hoa ngào ngạt, bên cạnh chiếc xích đu đang khẽ đung đưa, Khấu Thanh đi chân trần đứng lên đôi giày da của Phương Ẩn Niên, vươn hai cánh tay trần vòng qua cổ hắn tà váy được hắn vươn tay giữ lấy.

Người kia có lẽ đã đi vào một bước, thấy bóng lưng vai rộng eo thon trong bộ vest của Phương Ẩn Niên và cánh tay của một người phụ nữ đang ôm lấy hắn thì liền lập tức rời đi.

Nghe thấy tiếng bước chân đi xa.

Khấu Thanh cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô được đặt ngồi lên xích đu, Phương Ẩn Niên ném cho cô một gói khăn giấy, ra hiệu cho cô lau chân rồi đi giày vào. Trong lòng Khấu Thanh có chút hụt hẫng, cô còn tưởng hắn sẽ giúp cô lau chân, dù sao trước đây toàn là anh trai lau chân và đi tất cho cô.

Nhưng cô không nói gì. Thực ra lúc rời đi cô cũng đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng hắn sẽ hận cô. Vì vậy, cô tự mình lau chân rồi đi đôi giày mà Phương Ẩn Niên đưa.

“Anh phải đi rồi?”

Cô đi giày cao gót vào, nhìn Phương Ẩn Niên hỏi.

“Em muốn anh đi đến thế à, sợ anh ở lại đây nói ra điều gì đó ảnh hưởng đến thanh danh đại tiểu thư nhà họ Khấu của em phải không?”

Phương Ẩn Niên cười mỉa, đẩy gọng kính bạc.

“Anh thừa biết em không có ý đó.”

Khấu Thanh ngẩng đầu nhìn hắn.

“Anh không biết.”

Phương Ẩn Niên lạnh lùng đáp rồi quay người đi ra ngoài.

“Này, anh không được vào trong, Khấu Thiếu Tần và mọi người đều ở đó, anh!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khấu Thanh dẫm lên giày cao gót, xách tà váy đi theo sau lưng Phương Ẩn Niên thấp giọng gọi hắn.

Bước chân của Phương Ẩn Niên rất dài, một bước của hắn bằng ba bước của cô. Cuối cùng dù xách tà váy chạy theo thì cô vẫn không thể đuổi kịp. Cô chỉ có thể đứng nhìn Phương Ẩn Niên kéo cánh cửa lớn của sảnh tiệc ra rồi bị nuốt chửng bởi sự huy hoàng, tráng lệ bên trong.

--

Khấu Thanh không kịp do dự. Cô nén cơn đau nhói ở mắt cá chân bị trẹo, xách tà váy lo lắng đẩy cửa bước vào.

Trong sảnh tiệc vàng son lộng lẫy, không một ai để ý đến những con sóng lớn vừa cuộn trào trong lòng cô cũng không ai chú ý đến ánh mắt hoảng loạn của cô.

Ánh mắt Khấu Thanh nhanh ch.óng quét khắp đám đông để tìm kiếm bóng hình Phương Ẩn Niên. Chỉ một cái liếc mắt, cô đã thấy hắn đang cầm một ly rượu vang trắng trò chuyện với một người đàn ông bên cạnh. Khi nói chuyện, chiếc đồng hồ Longines mặt xanh trên cổ tay trái của hắn lộ ra, lấp lánh dưới ánh đèn chùm rực rỡ. Ly rượu vang trắng khẽ lắc lư theo động tác ngửa cổ của hắn, yết hầu chuyển động.

Mọi động tác đều trông thật thuần thục, ung dung và điềm tĩnh, không còn chút dáng vẻ nào của chàng trai trẻ mặc bộ vest rẻ tiền với cổ áo nhàu nhĩ, tựa như trứng chọi đá của mấy năm về trước.

Khấu Thanh đứng tại chỗ, cảm giác chân thực khi gặp lại Phương Ẩn Niên cuối cùng cũng ập đến như thủy triều.

Có lẽ lúc nãy ở sân sau, hương hoa quá nồng nàn, khung cảnh quá mộng ảo và ánh đèn quá mờ ảo nên cô thậm chí còn cảm thấy đó chỉ là một giấc mơ, một giấc mơ chỉ có hai người họ.

Giống như một giấc mơ bình thường nhất trong vô số những giấc mơ cô đã thấy hằng đêm sau khi rời đi.

Nhưng vết thương trên môi cô vẫn còn đau âm ỉ. Cách một đám đông ồn ào, cô nhìn gương mặt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ của Phương Ẩn Niên, cuối cùng cũng ý thức được một cách rõ ràng rằng anh trai đã một lần nữa quay trở về bên cạnh cô.

Cô vừa định cất bước đi qua thì thấy ông lão bên cạnh Phương Ẩn Niên bước lên sân khấu, cầm lấy micro.

Nói là ông lão tuy nhiên nhìn mái tóc đã bạc đi không ít, trông khoảng sáu bảy mươi tuổi, phải có người dìu lên sân khấu nhưng đôi mắt vẫn sắc bén, tinh thần quắc thước.

Đám đông bắt đầu dồn về phía trước, cô cũng đi theo họ. Cách mấy hàng người, cô thấy bóng dáng cao thẳng của Phương Ẩn Niên đứng ở hàng đầu không hề có chút gượng gạo nào, ung dung như thể chủ nhà.

“Đây không phải là ông Lý sao? Buổi tiệc từ thiện này tuy nói là do ông ấy đứng tên tổ chức, nhưng cũng mấy năm rồi ông ấy không lộ diện mà?”

“Đúng vậy, ai mà có mặt mũi lớn đến mức mời được ông Lý tái xuất thế?”

Giữa những tiếng bàn tán rất nhỏ, Khấu Thanh nghe thấy hai người trẻ tuổi bên cạnh, trạc tuổi cô đang vừa nhận ly sâm phắn vừa thì thầm.

“Hôm nay mọi người đến đây là nể mặt lão già này, tôi cũng nhờ vậy mà gặp được rất nhiều bạn cũ và cả những người bạn trẻ.”

Người đàn ông trên sân khấu nói, giọng ông ngừng lại một chút rồi nhìn xuống dưới cười và đảo mắt một vòng.

Cuối cùng ánh mắt ông dừng lại trên người Khấu Thanh.

Khấu Thanh nhận ra ánh mắt của ông Lý, trái tim cô bất giác chùng xuống. Ngay giây tiếp theo cổ tay cô bị ai đó giữ c.h.ặ.t.

Là Khấu Thiếu Tần.

Cô bị ông ta kéo đến lảo đảo:

“Làm gì vậy?”

Sắc mặt Khấu Thiếu Tần rất khó coi. Bất chấp những người xung quhắn, ông ta kéo Khấu Thanh định đưa cô ra khỏi hội trường.

“Tin rằng mọi người đều rất tò mò tại sao một người già như tôi lại muốn tập hợp mọi người lại với nhau. Thật ra, chỉ là thay một người bạn của tôi dọn dẹp một mớ hỗn độn mà thôi.”

Ông Lý nói, dùng gậy nhẹ nhàng gõ xuống sàn.

“Tự mình nói đi.”

Ông Lý nói rồi nhìn xuống dưới, giọng nói đầy uy nghiêm.

Tiếng bàn tán bên dưới nổi lên. Không ai ngờ rằng buổi tiệc từ thiện hôm nay lại dẫn đến chủ đề này. Ông Lý là một sư trưởng đã về hưu, chỉ có một người con trai không may qua đời vì vậy bao năm nay ông vẫn sống một mình. Trong khu quân đội ai mà không muốn trèo cao kết thân với ông? Hàng năm có cả đám người đến chúc Tết, muốn nhận ông làm ông nội nuôi hay cha nuôi nhưng đều không được gặp.

Những người ở đây, ai mà không muốn trở thành bạn cả đời của ông? Người được ông gọi là bạn hoặc là đã hy sinh trên chiến trường hoặc là sống trong khu nhà riêng của mình, không dễ dàng lộ diện.

Mọi người chìm vào im lặng.

Cổ tay Khấu Thanh bị Khấu Thiếu Tần kéo ra ngoài. Tay cô vừa chạm vào tay nắm cửa lạnh băng thì ngay giây tiếp theo, cô nghe thấy một giọng nói quen thuộc từ micro.

Cô đột ngột quay đầu lại.

Cô thấy Phương Ẩn Niên đang đứng trên sân khấu đẩy gọng kính bạc, tư thế ôn hòa đỡ lấy cánh tay ông Lý. Cách một biển người, hắn không hề liếc nhìn về phía cô dù chỉ một chút.

Cổ tay cô bị Khấu Thiếu Tần kéo rất đau nhưng cô vẫn nắm c.h.ặ.t lấy tay nắm cửa hoa văn lộng lẫy, kiên quyết không buông.

“Chúc các vị vui vẻ, tôi chỉ đến đây để làm quen một chút.”

Phương Ẩn Niên ung dung nâng ly rượu về phía dưới, tư thế ôn hòa nhưng lại mang theo khí thế của kẻ bề trên của chủ nhà.

“Đi mau!”

Khấu Thiếu Tần dùng sức kéo cổ tay Khấu Thanh thấp giọng gắt, thô bạo lôi cô ra ngoài.

“Chờ một chút.”

Khấu Thanh nói. Cô từ từ ngồi xổm xuống, mắt cá chân vừa mới bị trẹo lại đau nhói lên. Cô nhẹ nhàng xoa mắt cá chân đã sưng tấy nhìn người đàn ông đang đứng trên sân khấu xa xa, nhận lấy những ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người, gương mặt quen thuộc ấy đang nở một nụ cười ung dung.

Cô đột nhiên nhớ đến mùa hè năm ấy, hắn mặc bộ đồng phục của trường trung học Vãn Sơn đứng dưới ánh nắng có thể xua tan mọi u ám, đối mặt với máy quay.

Hốc mắt cô đột nhiên ướt át.

Đúng vậy, đây rõ ràng là lý do cô rời đi. Để hắn có thể có sự phát triển tốt hơn, đi xa hơn cao hơn. Bây giờ hắn đứng ở đó cho dù không thèm liếc nhìn cô một cái, cũng tốt.

Cũng tốt, còn tốt hơn là bị giam cầm trong sự u ám.

Những thứ này vốn dĩ thuộc về hắn.

Là cơ hội mà hắn đã vì cô mà từ bỏ.

Hốc mắt Khấu Thanh ướt át, mái tóc dài trên vai bị luồng gió từ cánh cửa hé mở của Khấu Thiếu Tần thổi bay lên.

“Cậu không phải còn một chuyện muốn nói sao?”

Ông Lý gõ gậy xuống sàn.

“Vâng, còn một chuyện nữa.”

“Trước đây tôi còn trẻ người non dạ, đã lãng phí duyên phận làm ra không ít chuyện hồ đồ.”

“Lần này đến đây, là vì nghe nói nhận người thân có thể tiêu trừ tai ương, mang lại phúc lành. Tiếc là tôi từ nhỏ phúc mỏng không có anh chị em ruột thịt.”

Phương Ẩn Niên nói rồi từ từ bước xuống sân khấu.

Hắn đi xuyên qua đám đông đang kinh ngạc, bình tĩnh bước về phía cửa. Sắc mặt Khấu Thiếu Tần ngày càng trở nên méo mó. Bị mọi người nhìn chằm chằm, ông ta không còn mặt mũi nào bèn buông tay khỏi cánh cửa, nghiến răng nghiến lợi nhìn Phương Ẩn Niên từng bước tiến lại gần.

Khấu Thanh ngồi xổm trên sàn những chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy trong sảnh tiệc phản chiếu ánh sáng bảy sắc cầu vồng trên mặt đất, đẹp đến không thật.

“Tôi thấy cô em gái này đáng yêu đáng thương, rất có duyên như thể người quen cũ. Em có bằng lòng gọi tôi một tiếng ‘anh trai’ không?”

--

Hết chương 96.