Cho đến tận đêm trước buổi lễ tuyên thệ 100 ngày trước kỳ thi đại học cô vẫn luôn một mình tự an ủi, một mình vượt qua như vậy.
Cô vốn là một cô gái rất thông tuệ và thấu đáo. Điều cô muốn, điều cô sợ, điều không thể, điều không nên, cô đều nhận thức rất rõ ràng.
Cô đã từng thực sự rất sợ hãi sự cô độc, sợ hãi phải rời xa tất cả những gì quen thuộc.
Nhưng bây giờ cô c.ắ.n răng kiên trì. Giữa vô số những đêm dài tự hoài nghi, tình yêu mà Phương Ẩn Niên đã trao cho cô trong suốt những năm qua đủ đầy đến mức tiếp cho cô dũng khí để đối mặt với mọi khó khăn.
Thế nên cô chỉ có thể dựa vào những ký ức xưa cũ, nhớ về hình ảnh anh trai ung dung phát biểu trên bục, nhớ về từng chút kỷ niệm nhỏ nhặt giữa hai người. Và rồi cô nhận ra mình không còn sợ hãi nữa. Chỉ là thỉnh thoảng sẽ nhớ đến anh trai.
Để tránh cho bản thân chìm đắm trong cảm xúc đó, ngay giây tiếp theo cô sẽ ép mình phải quên đi và cố tình lảng tránh.
--
Tháng Ba, năm 2023.
Vào ngày diễn ra lễ tuyên thệ trước kỳ thi, trường Thanh Hàm tổ chức rất long trọng. Hội trường báo cáo xa hoa, mỗi học sinh đều được yêu cầu mặc lễ phục và có một bài phát biểu ngắn gọn. Nền giáo d.ụ.c ở đây có phần thiên về phương Tây, chú trọng phát triển cá tính của học sinh vì vậy họ tạo mọi cơ hội và thời gian để mỗi người được thể hiện suy nghĩ của riêng mình.
Khấu Thanh ngồi ở hàng ghế dưới, không chút cảm xúc lắng nghe một cậu ấm từ nhỏ đến lớn luôn thuận buồm xuôi gió đang ung dung cười nói trên sân khấu:
“Thật ra thi đại học cũng không quan trọng đến thế. Tôi đã nghĩ kỹ rồi, sau khi thi xong tôi muốn đến Barcelona nhảy dù, hôm đó sẽ mặc bộ đồ này.”
Cô cúi đầu xuống. Mái tóc mềm mại lướt qua trán. Giờ đây trán cô đã không còn nổi mụn nữa. Cô tự hỏi lòng mình rằng thi đại học hay tương lai liệu có thực sự quan trọng đến mức đáng để cô rời khỏi Vãn Sơn, rời xa anh trai hay không?
Cô nghĩ có lẽ chỉ những người đã từng trải qua khốn khó một cách rõ ràng nhất, mới có thể hiểu được cảm giác phải nắm thật c.h.ặ.t lấy mọi cơ hội để vươn lên.
Cơ hội như vậy, anh trai cũng đã từng có nhưng anh đã vì cô mà từ bỏ.
Cô là người cuối cùng trong lớp phát biểu. Phần lớn mọi người sau khi nói xong đều đã rời khỏi hội trường để ra sân thể d.ụ.c ký tên lên bức tường lưu niệm, viết tên trường đại học mơ ước của mình.
Cô không có chút d.a.o động tình cảm nào, thậm chí chỉ nghĩ mau ch.óng kết thúc để cô còn về lớp làm thêm một bộ đề nữa.
Nhưng ngay trước khi đến lượt cô, không biết có nhân vật lớn nào đó đến, trong ánh đèn mờ ảo cô thấy tất cả học sinh bên ngoài đều quay trở lại hội trường. Cô bạn vừa rời đi rồi quay lại ngồi bên cạnh thì thầm với người phía trước:
“Âu Dương Tố đến rồi.”
“Sao Âu Dương Tố lại đến đây? Tuy nói anh ta cũng tốt nghiệp từ trường này nhưng đây đâu phải là buổi diễn thuyết trở về trường, lễ tuyên thệ 100 ngày thì anh ta đến làm gì?”
“Ai biết được, có phải vì Âu Dương Lợi không, Âu Dương Tố là cậu của nó mà.”
“Âu Dương Lợi hôm nay xin nghỉ rồi mà, tớ thấy nó đăng ảnh trên Instagram, đang tổ chức lễ trưởng thành ở khách sạn Zoli đấy.”
Khấu Thanh lơ đãng lắng nghe, sau đó sau một vài tiếng thử micro cô bước lên sân khấu. Cô cầm lấy micro nhìn xuống khán phòng tối om rồi thấy cánh cửa hội trường hé ra một khe hở. Ánh sáng từ đó rọi vào, hai bóng người đàn ông bước vào từ vầng sáng ch.ói lòa được mọi người vây quanh.
Chắc hẳn đó là Âu Dương Tố mà họ vừa nói.
Khấu Thanh cầm micro, không chút biểu cảm mà đọc bài phát biểu mỏng manh trên tay.
Đọc được một nửa cả hội trường đột nhiên tối sầm lại. Giữa những tiếng la hét kinh ngạc trong bóng tối, Khấu Thanh nắm c.h.ặ.t micro. Cô có thể nghe thấy tiếng bước chân ai đó đang đi lên sân khấu rồi một đôi tay từ phía sau giữ c.h.ặ.t lấy cô.
Tim cô đập thình thịch, rõ ràng nên giãy giụa nhưng như có định mệnh sắp đặt, giữa màn đêm đen kịt cô vươn tay chạm vào đôi tay ấy. Thon dài, thanh tú và cả sợi chỉ đỏ trên cổ tay.
Đầu óc cô như có một tiếng sét đ.á.n.h ngang tai. Môi cô bất giác run rẩy, vừa định lên tiếng thì đã nghe thấy một giọng nói trầm thấp vang lên bên tai mang theo ý vị của một lời nguyền:
“Chúc em được như ý nguyện và cũng chúc em vĩnh viễn không bao giờ quên được anh, Khấu Thanh.”
Em muốn đi xa hơn, anh sẽ thành toàn cho em, chúc em được như ý. Nhưng, em đừng bao giờ nghĩ rằng có thể thoát khỏi anh.
Khấu Thanh vô thức nắm lấy cổ tay người phía sau. Giữa sự hỗn loạn và tối tăm, cô đã giật đứt một chiếc cúc áo trên cổ tay người đó.
Đèn trong hội trường sáng bừng trở lại. Cô vẫn đứng trên sân khấu, tờ giấy phát biểu không biết đã rơi xuống đất từ lúc nào. Chiếc cúc áo màu đen trong lòng bàn tay cộm lên nhắc nhở cô rằng, tất cả những gì vừa xảy ra đều không phải là mơ.
--
Khấu Thiếu Tần không biết mệt mỏi trong việc kéo Khấu Thanh đi tham dự các loại yến tiệc.
Đặc biệt là sau khi kỳ thi đại học kết thúc. Khấu Thanh mặc một chiếc váy dạ hội dài màu xanh lá tre, tay trái xách tà váy tay phải cầm một ly nước có ga đi theo sau lưng Khấu Thiếu Tần.
Cô mệt mỏi với việc phải đối phó với những tình huống xã giao này nên sau khi nói vài câu qua loa với Khấu Thiếu Tần, cô liền chạy đến một góc ngồi ăn cherry.
Chiếc váy dạ hội này có thiết kế hở lưng lớn khiến cô luôn cảm thấy không quen, sau lưng cứ lành lạnh. Cô khẽ kéo lại dây áo.
Rồi cô nhạy cảm nhận ra có người đang đứng sau mình. Cô cau mày quay lại và thấy một người đã lâu không gặp.
“Vẫn còn nhớ tôi chứ.”
Người đàn ông trước mặt mặc một bộ vest vừa vặn, khuỷu tay dựa vào bàn ăn bằng đá cẩm thạch, mái tóc được chải ngược theo kiểu ba-bảy.
“Tôn Chí Minh?”
Khấu Thanh không chắc chắn lắm, cô chỉ từng gặp anh ta vài lần bên cạnh Dương Kiên.
“Đúng vậy. Không ngờ em còn nhớ tên tôi.”
Tôn Chí Minh cười, cầm ly sâm panh trong tay chạm nhẹ vào ly của Khấu Thanh.
Ban đầu ấn tượng của Khấu Thanh về Tôn Chí Minh không tốt lắm vì cô vẫn nhớ chuyện giữa anh ta và Lý Vân. Cô nghe Dương Kiên nói Tôn Chí Minh từng thích Lý Vân. Nhưng sau này thỉnh thoảng anh ta cũng xuất hiện cùng anh trai nên ấn tượng xấu của cô về anh ta cũng phai nhạt đi một chút.
Khấu Thanh không muốn nói nhiều, chỉ cười:
“Tôi đi cùng người nhà.”
Tôn Chí Minh lập tức nhướng mày:
“Người nhà? Phương Ẩn Niên cũng ở đây à? Lâu lắm rồi tôi không gặp cậu ta.”
Bất ngờ nghe thấy tên Phương Ẩn Niên, Khấu Thanh lắc đầu, chiếc nĩa trong tay có chút hoảng loạn bị cô làm rơi xuống đất.
Tôn Chí Minh cúi xuống nhặt chiếc nĩa lên đặt sang một bên rồi lấy một chiếc mới đưa cho cô:
“Em vẫn giống như trước đây.”
Khấu Thanh không nghĩ rằng giữa hai người có mối liên hệ nào để anh ta có thể nói ra những lời này nên cô đáp:
“Tôi nhớ là trước đây chúng ta không có nhiều giao tiếp.”
“Có lẽ em không có ấn tượng sâu sắc về tôi nhưng tôi thì lại có ấn tượng rất sâu sắc về em.”
Tôn Chí Minh nhấn nhá từng chữ “ấn tượng sâu sắc” một cách đầy ẩn ý.
Khấu Thanh nhìn vẻ mặt của anh ta, trong lòng dấy lên một cảm giác bất an không tên. Cô vừa định nói thì đã bị người khác cắt ngang.
“Hai đứa quen nhau à?”
Khấu Thiếu Tần đi tới.
“Chào chú Khấu.”
Tôn Chí Minh nói.
“Ừm, hôm nay chú cháu không đến, thay ta gửi lời hỏi thăm ông ấy nhé.”
Khấu Thiếu Tần nói.
“Vâng ạ, lần trước sức khỏe ông ấy không tốt lắm nên hôm nay không đến được. Lời hỏi thăm của chú cháu nhất định sẽ chuyển đến.”
Tôn Chí Minh cười.
“Vẫn chưa nói, hai đứa quen nhau thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Khấu Thiếu Tần hỏi.
Khấu Thanh nhìn chằm chằm Tôn Chí Minh, muốn xem anh ta có nói ra chuyện ở huyện Vãn Sơn hay không. Tôn Chí Minh liếc nhìn cô một cái rồi quay sang Khấu Thiếu Tần nói:
“Bọn cháu mới quen thôi ạ. Cháu còn đang tự hỏi đây là em gái nhà ai mà trước đây chưa từng gặp.”
“Ha ha ha, vừa định giới thiệu hai đứa với nhau thì đã gặp rồi. Nó mới từ nước ngoài về, cháu không biết cũng phải.”
Khấu Thiếu Tần nói.
Tôn Chí Minh cười phụ họa.
Khấu Thiếu Tần nói xong liền đi về phía bên kia, chỉ để lại Khấu Thanh và Tôn Chí Minh. Khấu Thanh ngồi trên chiếc ghế cao, hai khuỷu tay đặt lên bàn, bờ vai và cổ thanh tú như một con thiên nga trắng mỏng manh.
Tôn Chí Minh đứng sau lưng bên phải cô. Thiết kế hở lưng của chiếc váy vốn đã khiến cô không thoải mái, giờ lại có Tôn Chí Minh cứ đứng sau lưng càng khiến cô khó chịu hơn. Cô bèn dứt khoát bước xuống ghế.
“Có muốn ra ngoài đi dạo không?”
Tôn Chí Minh đề nghị, vươn tay ra mời Khấu Thanh.
Khấu Thanh gật đầu. Đêm xuống, con đường nhỏ yên tĩnh. Hai người một trước một sau đi qua một bức tường vòm phủ đầy hoa chìa vôi xanh, hương hoa thơm ngát xộc vào mũi. Chiếc xích đu trong sân sau khẽ lay động, trên giàn treo đầy những bông chìa vôi xanh đang nở rộ. Dây thừng bằng gỗ cũng được quấn hoa, trên đó đặt một chiếc gối ôm.
Khấu Thanh mang giày cao gót đi lại hơi mỏi nên ngồi xuống xích đu, tay vịn vào hai bên dây thừng. Những bông hoa chìa vôi quấn quanh dây thừng cọ vào tay cô gây cảm giác ngưa ngứa.
Tôn Chí Minh đứng sau xích đu, định đưa tay ra đẩy nhưng Khấu Thanh quay đầu lại nói:
“Không cần đẩy đâu, tôi tự từ từ đu là được rồi.”
Thế là Tôn Chí Minh buông tay, đi đến phía đối diện xích đu. Anh ta dựa vào bức tường trắng, châm một điếu t.h.u.ố.c rồi nói:
“Tôi thật không ngờ có thể gặp em ở đây.”
Khấu Thanh cười không nói gì, tự mình nhẹ nhàng đung đưa xích đu.
“Hóa ra em là con gái nhà họ Khấu, vậy tại sao em lại ở cùng với Phương Ẩn Niên? Theo tôi biết, nhà họ Khấu ngoài cậu thiếu gia đã c.h.ế.t kia ra thì không có đứa con trai nào họ Phương cả.”
Tôn Chí Minh đến khu vườn, thả lỏng hơn không còn vẻ lịch lãm như trong sảnh tiệc nữa.
Khấu Thanh lạnh lùng nhìn anh ta dựa vào tường, phía sau lưng qua cửa sổ vẫn có thể thấy sảnh tiệc đang ăn uống linh đình.
“Sao em không cảm ơn tôi?”
Tôn Chí Minh nói.
“Tại sao tôi phải cảm ơn anh?”
Khấu Thanh theo nhịp xích đu nhẹ nhàng đung đưa, tà váy màu xanh tre như những cánh hoa trải rộng trên xích đu, mái tóc dài bị gió thổi bay nhẹ.
Tôn Chí Minh dừng lại một chút rồi cười:
“Cái cách em nói chuyện lúc nãy thật giống một người nào đó.”
Khấu Thanh hiểu anh ta đang nói đến ai, nên cô nhẹ nhàng đặt mũi chân xuống đất để dừng xích đu lại giọng nói trong trẻo:
“Tôi không có lý do gì để cảm ơn anh. Tuy anh không nói ra là anh quen tôi nhưng đó chẳng qua là vì mối quan hệ giữa nhà họ Khấu và nhà anh mà thôi, không liên quan gì đến tôi cả nên tôi cũng sẽ không cảm ơn anh.”
Tôn Chí Minh dựa vào tường nói:
“Nghe nói Phương Ẩn Niên tự sát rồi, em có biết không?”
Bàn tay đang nắm dây xích đu của Khấu Thanh từ từ siết c.h.ặ.t lại, cô hỏi ngược:
“Anh nói gì?”
“Xem ra nhà họ Khấu đúng là không cho em biết gì cả. Phương Ẩn Niên tự sát từ năm ngoái, c.h.ế.t lâu rồi.”
Tôn Chí Minh cười nói.
Khấu Thanh nhíu mày nhưng đầu óc lại bình tĩnh lạ thường. Rõ ràng tháng Ba vừa rồi Phương Ẩn Niên còn xuất hiện trong lễ tuyên thệ của cô, sao có thể c.h.ế.t được.
Nhưng mà, tự sát.
Cơ thể cô từ từ run rẩy. Không thể phủ nhận rằng, anh trai là người có thể làm ra chuyện như vậy.
Một luồng khí lạnh chạy dọc từ sau gáy cô lên.
“Thật ra có một chuyện tôi đã muốn nói với em từ lâu lắm rồi. Trước đây ngại có Phương Ẩn Niên ở đó nên tôi mới không nói. Thật ra, tôi quen em sớm hơn em nghĩ nhiều, mỗi lần tôi đứng cạnh Phương Ẩn Niên đều là để có thể đến gần em hơn một chút.”
Tôn Chí Minh vừa nói vừa đi đến bên cạnh Khấu Thanh vươn tay vuốt ve bàn tay đang nắm xích đu của cô.
Đúng lúc đó, từ tấm kính phía trên đột nhiên vang lên tiếng gõ ngón tay nhẹ nhàng. Cô đứng ở dưới ngẩng đầu lên, thấy một người đàn ông trong sảnh tiệc đang vẫy tay với Tôn Chí Minh. Vì góc nhìn hạn hẹp nên cô chỉ thấy bàn tay trên cửa kính, thon dài và đẹp đẽ.
Sắc mặt Tôn Chí Minh lập tức trở nên khó coi có chút vặn vẹo. Anh ta muốn nói gì đó nhưng lại thôi rồi quay đầu rời đi.
Khấu Thanh thở phào nhẹ nhõm. Chiếc giày cao gót bên trái vẫn còn lún trong bãi cỏ, vì chạy vài bước nên chân cô dính đầy bùn, giờ một chân cao một chân thấp.
Cô không do dự, dứt khoát ném luôn chiếc giày bên phải đi, bước qua bãi cỏ rồi lại ngồi lên xích đu đung đưa.
Ở nhà họ Khấu, cô chưa bao giờ thực sự vui vẻ, ngay cả những khoảnh khắc thư giãn như thế này cũng rất hiếm hoi. Bây giờ kỳ thi đã kết thúc, cô cuối cùng cũng hoàn thành được một việc lớn. Những chuyện từng bị cô cố tình gạt đi không nghĩ đến lại một lần nữa hiện về trong đầu.
Đặc biệt là những lúc ở giữa đám đông, cô lại càng hy vọng người đó có thể xuất hiện bên cạnh nắm lấy tay cô như hàng ngàn lần trước đây.
Hương hoa chìa vôi trong không khí ngày càng nồng nàn. Cô hít hít mũi nghĩ đến câu nói của Tôn Chí Minh, Phương Ẩn Niên tự sát.
Vừa nghĩ đến đó cô liền thấy một người từ phía sau đi ra. Hắn mặc một bộ vest đen tuyền, áo sơ mi trắng thắt cà vạt đen. Chất liệu vest thượng hạng khiến vóc dáng hắn trông thẳng tắp, anh tuấn. Anh đeo một cặp kính gọng bạc, dưới ánh trăng hơi phản quang.
Khi hắn đến gần hơn Khấu Thanh mới nhìn rõ mặt.
Một gương mặt trắng xanh, tuấn tú đến mức không giống đàn ông, khí chất sắc bén mang theo chút áp bức của kẻ bề trên. Hắn nhẹ nhàng đẩy gọng kính để lộ chiếc đồng hồ trên cổ tay.
Khấu Thanh nhất thời cứng họng, mũi chân nhẹ nhàng điểm trên cỏ như đang mơ mà nhìn người đó bước đến.
“Sao không gọi anh?”
Giọng Phương Ẩn Niên thanh lãnh, mang theo một khí chất trầm ổn hơn so với mấy năm trước, gần như không còn nhìn ra dáng vẻ sa sút u tối ngày nào.
Khấu Thanh ngây người, vô thức liếc nhìn vào sảnh tiệc qua cửa sổ, cô nắm c.h.ặ.t dây xích đu thấp giọng hỏi: