Rêu Xanh

Chương 91



 

Khấu Thanh ngồi thẳng dậy tựa lưng vào thành giường, giọng cô có chút chùng xuống.

“Anh không phản đối.”

Phương Ẩn Niên nhún vai.

“Em muốn thi đỗ vào Đại học Nam Hoa.”

Khấu Thanh nói.

“Nam Hoa, trường top 10 cả nước.”

Giọng Phương Ẩn Niên nhàn nhạt.

“Đúng vậy.”

Trong bóng tối Khấu Thanh nín thở chờ đợi phản ứng của Phương Ẩn Niên.

“Cũng được. Đến lúc đó anh sẽ tìm việc thực tập gần trường để tiện chăm sóc em.”

Vẻ mặt Phương Ẩn Niên không có gì thay đổi, hắn vươn tay cởi nút áo sơ mi trên cùng.

“Tại sao anh lại muốn đến Nam Hoa?”

Phương Ẩn Niên dừng động tác, đối mặt với Khấu Thanh và hỏi ngược lại:

“Tại sao anh lại không thể đến Nam Hoa?”

Khấu Thanh thở hắt ra:

“Ý em là, anh có thể đừng lúc nào cũng lấy cuộc đời của em làm mục tiêu của mình được không.”

“Không thể.”

“Tại sao?”

“Bởi vì chúng ta là anh em.”

“Bây giờ không phải nữa.”

“Anh nói phải là phải.”

Giọng Phương Ẩn Niên trầm xuống, hắn vươn tay vuốt ve gò má cô.

“Anh không thể lấy sự phát triển của bản thân làm mục tiêu sao, đừng lúc nào cũng chỉ nhìn về phía em.”

Khấu Thanh cau mày gạt tay Phương Ẩn Niên ra.

Vấn đề này lại một lần nữa được khơi lại, chính cô cũng thấy nhàm chán khi phải lặp đi lặp lại. Nhưng trước đây Phương Ẩn Niên luôn trả lời qua quýt, chưa một lần cho cô câu trả lời chắc chắn.

“Anh coi em là mục tiêu phấn đấu trong đời, không tốt sao?”

Sắc mặt Phương Ẩn Niên dần trầm xuống.

Mục tiêu là thứ mang lại cho người ta cảm giác ổn định và niềm tin vững chắc giữa lúc hỗn loạn.

Vậy mà hắn lại xem cô là mục tiêu phấn đấu của đời mình.

Khấu Thanh cau mày nhưng cô luôn cảm thấy có một gánh nặng vô hình. Cô nhìn Phương Ẩn Niên:

“Anh của bây giờ và người anh trai em gặp lúc đầu không giống nhau.”

Phương Ẩn Niên lạnh lùng đáp:

“Anh tưởng em hiểu anh, đó đều không phải là anh.”

“Vậy người đã đứng trước máy quay và nói: ‘Tôi muốn chứng minh mình có thể, để cô ấy yên tâm đặt vận mệnh vào lòng bàn tay tôi.’ Cũng không phải là anh sao?”

Khấu Thanh cảm thấy hơi khó thở.

“Rốt cuộc em muốn cái gì?”

Phương Ẩn Niên ngắt lời cô. Hắn không hiểu tại sao mình đã dùng hết sức lực để yêu thương cô mà cô lại luôn không vui.

“Em muốn anh có cuộc sống của riêng mình.”

“Ngủ đi, mai em còn phải đi học.”

Phương Ẩn Niên đứng dậy, không tranh cãi với cô nữa mà chỉ nhàn nhạt nói.

Trong bóng tối Khấu Thanh nhìn bóng lưng Phương Ẩn Niên rời đi.

Cô biết hắn thông minh hơn người. Bất kể là cấp hai, cấp ba hay đại học, cô luôn nghe mọi người gọi hắn là thiên tài. Hắn thực sự luôn thể hiện những năng lực phi thường. Chàng thủ khoa, thiên tài Phương Ẩn Niên của năm đó gần như đã trở thành nỗi ám ảnh của cô. Cô thường mơ về một Phương Ẩn Niên tỏa sáng rực rỡ như thế trong những đêm khuya.

Nhưng hắn đã bị giam cầm.

Bị cô giam cầm.

Bị căn nhà rách nát này giam cầm.

Trở nên u ám, mệt mỏi và tầm thường.

Nhưng cô biết, hắn tuyệt đối không nên dừng chân ở đây.

--

Sáng hôm sau, Phương Ẩn Niên đưa cô đến trường.

Thời gian không cho phép cô lơ đãng suy nghĩ vẩn vơ nữa. Cô thu lại cảm xúc, tập trung hết sức lắng nghe giáo viên giảng bài trên bục. Tan học, Hoàng Đậu Nha đập bàn nhìn bài thi mà gào lên:

“Tớ muốn c.h.ế.t quá!”

Khấu Thanh cười cười:

“Thi đại học xong rồi nói cũng không muộn.”

“Oa, sao dạo này cậu ngày càng độc miệng thế.”

Hoàng Đậu Nha chạy tới giật đuôi ngựa của cô, mắt trợn trừng.

“Có sao?”

Khấu Thanh hỏi.

“Tất nhiên là có, hơi giống kiểu nói chuyện của anh trai mày bây giờ ấy.”

Hoàng Đậu Nha c.ắ.n đầu b.út nặn mãi mới ra một câu.

Khấu Thanh cúi đầu không nói gì, lấy từ trong cặp ra tập tài liệu kiến thức mà Phương Ẩn Niên đã soạn cho cô rồi đưa cho Hoàng Đậu Nha:

“Làm gì có. Này, của cậu đây, xem xong thì tan học đưa lại cho tớ là được.”

“Trời đất, cảm ơn Thanh Thanh yêu dấu của tớ, đúng là c.h.ế.t đuối vớ được cọc. Cậu có biết dạo này mẹ tớ đ.á.n.h tớ bao nhiêu trận rồi không, hu hu hu. Đợi tớ thi đỗ nhất định sẽ mời cậu ăn một bữa thật ngon!”

Hoàng Đậu Nha kích động đến mức suýt nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy Khấu Thanh mà thơm tới tấp.

“Thôi nào, được rồi. Tớ về nhà đây.”

Khấu Thanh bị cô bạn ôm đến lảo đảo.

“Buổi trưa có tí thời gian mà cậu cũng phải về nhà à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hoàng Đậu Nha buông tay ra kỳ quái hỏi.

“Trước đây chẳng phải buổi trưa cậu không về nhà sao? Với lại, nhìn kìa, lớp mình bây giờ trước có sói sau có hổ, đám người này sắp tiến hóa đến mức không cần ngủ luôn rồi.”

Hoàng Đậu Nha bĩu môi ra hiệu cho cô nhìn những người khác trong lớp.

Giờ nghỉ trưa vậy mà không một ai nghỉ cả, ai nấy đều ngồi im tại chỗ cắm đầu học như đang trong giờ, chẳng có lấy một người chạy xuống căng-tin.

Khấu Thanh nhún vai:

“Nhà có chút chuyện.”

“Thôi được rồi, vậy cậu về sớm đi. Nhớ mua giúp tớ một phần cơm gà cung bảo nhé, quán quen của bọn mình ấy, hi hi.”

Hoàng Đậu Nha nhìn Khấu Thanh thu dọn cặp sách gửi cho cô một nụ hôn gió.

“Được.”

Khấu Thanh cười cười gật đầu.

“Nhớ đeo cặp sách vào, không thì bảo vệ không cho vào đâu.”

Hoàng Đậu Nha dặn dò.

“Biết rồi.”

Khấu Thanh kéo dài giọng, khoác chiếc cặp màu hồng lên rồi đi ra cửa lớp vẫy tay chào cô bạn.

Nụ cười trên môi cô tắt dần. Hai tay cô nắm c.h.ặ.t quai cặp, len qua dãy hành lang ồn ào đông đúc với tiếng loa phát thanh và tiếng cười nói của đám học sinh, bước chân kiên định như đã hạ một quyết tâm lớn.

Cô đã nói dối Hoàng Đậu Nha.

Nhà cô không có chuyện gì cả.

Cô cũng đã nói dối anh trai.

Cô phải về nhà để xác nhận một chuyện.

Hôm nay là một ngày đẹp trời hiếm có. Hàng cây long não ven đường rợp bóng mát, những mái hiên đỏ rực của sạp trái cây bên cạnh chợ, mặt đường nhựa lấp loáng dưới ánh nắng. Cô bước đi trên đường tim đập thình thịch. Đây có lẽ là lần đầu tiên cô lừa dối Phương Ẩn Niên.

Cô gần như chạy như bay về nhà mở cửa ra. Đúng như cô dự đoán, anh trai không có ở nhà.

Cô lao vào phòng ngủ kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra, bên trong toàn là nội y, dây buộc tóc và kẹp tóc của cô.

Không có.

Cô mở tủ quần áo lục lọi từng chiếc túi áo của Phương Ẩn Niên.

Không có.

Cô ra khỏi phòng ngủ đến phòng khách, ngồi xổm xuống kéo từng ngăn kéo một, đổ hết những thứ lặt vặt bên trong ra tìm kiếm tỉ mỉ.

Không có.

Mồ hôi túa ra đầy người, chẳng biết vì nóng hay vì quá căng thẳng mà tim cô đập rất nhanh.

Ngay cả dưới đáy bình hoa cô cũng lật lên xem. Vẫn không có gì.

Lẽ ra cô nên từ bỏ nhưng tại sao cô lại không muốn từ bỏ?

Trở về phòng ngủ, cô bật chiếc quạt máy ọp ẹp kêu kẽo kẹt. Khấu Thanh ngồi xuống mép giường nghỉ một lát rồi ngước mắt lên và nhìn thấy chiếc hộp sắt trên nóc tủ quần áo.

Khi con người đối mặt với những việc có thể thay đổi cả cuộc đời, họ thường có một dự cảm nào đó.

Cô chậm rãi đứng dậy toàn thân tê dại, tự dưng cảm thấy khó thở. Cô kéo một chiếc ghế cao đến vươn tay về phía trước chạm vào mép hộp. Chiếc hộp được đặt sâu tít bên trong, cánh tay cô gần như không thể với tới. Khấu Thanh nhón chân mím môi cố gắng khều chiếc hộp, mồ hôi từ trán chảy vào mắt cay xè.

Cuối cùng cô cũng khều được chiếc hộp sắt rồi ôm nó nhảy xuống khỏi ghế.

Cô thở phào một hơi. Chiếc quạt sau lưng thổi làm chiếc áo đồng phục dính c.h.ặ.t vào tấm lưng mỏng manh của cô. Cánh tay phải vừa rồi vươn quá xa giờ hơi bị chuột rút. Cô nhíu mày nén đau, quan sát chiếc hộp sắt trong tay.

Đó là một hộp bánh quy hiệu Crown viền xanh đã hơi bong tróc. Chắc hẳn nó thường xuyên được lau chùi nên bề mặt rất sạch sẽ không có chút bụi nào. Khấu Thanh nhìn nó rồi bất giác mỉm cười nhưng sống mũi và hốc mắt lại cay xè.

Cô nhớ chiếc hộp sắt này.

Đó là năm cô mười bốn tuổi, thấy một bạn nữ trong lớp mang đến chia cho mọi người. Mọi người xúm lại bàn tán nói đây là bánh quy Crown, hàng ngoại, rất cao cấp, đặc biệt ngon. Có người nói rất ngọt, có người lại bảo không ngọt.

Khấu Thanh đứng giữa đám đông nghe họ bàn luận, có chút bối rối. Cô bạn kia thân thiện đưa một chiếc bánh đến trước mặt cô cười nói:

“Cậu ăn thử đi, ngon lắm.”

Cô nhìn chiếc bánh quy rắc đường trắng ở ngay trước mắt, đầu óc có chút hỗn loạn. Không hiểu vì sao cô buột miệng nói:

“Không cần đâu, cảm ơn cậu.”

Nhưng cuối cùng cô bạn vẫn cười và nhét một chiếc bánh vào lòng bàn tay cô.

Lúc về đến nhà, lớp đường trên chiếc bánh đã hơi chảy ra. Cô bẻ chiếc bánh làm đôi, đưa một nửa cho Phương Ẩn Niên nói:

“Bạn học cho em đấy, nói là bánh ngoại, ngon lắm, anh ăn thử đi.”

Thích một người có lẽ là muốn chia sẻ với họ mọi thứ, từ đồ ăn đến niềm vui.

Phương Ẩn Niên không nói gì cũng không ăn nửa chiếc bánh đó. Chỉ là sáng hôm sau, khi cô mở mắt đã thấy bên cạnh cặp sách của mình là một hộp bánh quy Crown nguyên vẹn, trên đó toàn là tiếng nước ngoài cô không hiểu, chiếc hộp rất đẹp và sang trọng.

Cô rưng rưng nước mắt khóc với Phương Ẩn Niên:

“Ăn xong rồi, em vẫn muốn giữ lại chiếc hộp này để đựng những thứ quý giá nhất của em.”

Nhưng trẻ con mà cả thèm ch.óng chán. Quý chiếc hộp được một thời gian, cô cũng quên bẵng đi chẳng biết đã vứt nó ở xó nào.

Bao nhiêu năm qua hóa ra anh trai vẫn luôn giữ nó.

Cô nén lại cảm giác cay nồng nơi sống mũi dùng sức cạy nắp hộp ra.

Bên trong chỉ có một phong bì giấy kraft và một chiếc thẻ ngân hàng.

Ngón tay cô khựng lại run rẩy. Cô cầm lấy chiếc thẻ ngân hàng, số cuối là 4367.

Đầu óc cô như nổ “oành” một tiếng. Có thứ gì đó bên trong cô bắt đầu sụp đổ khiến toàn thân tê dại. Cánh tay phải lại bị chuột rút, đau đến mức cô làm rơi cả hộp bánh xuống đất tạo ra một tiếng động nặng nề. Cô nắm c.h.ặ.t chiếc thẻ ngân hàng, trong đầu chỉ nhớ đến gương mặt của anh trai khi nói rằng sẽ không bao giờ giấu giếm cô bất cứ điều gì nữa.

Lại là lời nói dối.

Cô nghiến răng, cánh tay đau đến không cử động được gân cốt như xoắn cả vào nhau. Một lúc lâu sau cơn đau mới dịu đi.

Cô dùng tay trái nhặt chiếc hộp và phong bì lên.

Phong bì giấy kraft rất dày. Cô lật mặt sau ra và thấy dòng chữ rồng bay phượng múa.

“Học phí của Khấu Thanh.”

Lạch cạch.

Nước mắt cô rơi xuống phong bì, nhòe đi hai chữ “Khấu Thanh.”

Anh trai, sao anh ngốc thế, sao anh lại ngốc đến thế.

Ngốc đến mức không bao giờ nghĩ cho bản thân mình.

--

Hết chương 91.