Cú c.ắ.n của cô hệt như cún con gặm yêu, chẳng đau mà chỉ khiến người ta ngứa ngáy.
Hơi thở Phương Ẩn Niên dần trở nên nặng nề, hắn ôm c.h.ặ.t cô ép lên chiếc máy giặt vẫn đang rung lên bần bật sau lưng. Hắn cúi xuống hôn lên vành tai cô, những nụ hôn vụn vặt, tinh tế, giọng trầm khàn đến lạ:
Khấu Thanh bị hắn hôn đến mềm cả chân. Phía trước là máy giặt không ngừng rung lắc, phía sau là Phương Ẩn Niên đang ghì c.h.ặ.t lấy cô không một kẽ hở. Bàn tay to lớn của hắn gần như che quá nửa khuôn mặt cô chỉ để lộ đôi mắt. Hơi thở của cô cũng bị hắn cướp đoạt, ngay cả lời hắn nói cũng trở nên mơ màng.
Toàn thân Phương Ẩn Niên đang run rẩy. Rất lâu trước kia hắn từng thấy Phương Trung Chi xem phim người lớn. Khi đó hắn mới học cấp hai, nhìn những thân thể trắng ởn ghê tởm quấn lấy nhau trên màn hình mà chỉ muốn nôn ọe. Suốt một thời gian dài sau đó, mỗi lần nhìn thấy Phương Trung Chi hắn cũng có cảm giác tương tự và không tài nào ngồi ăn chung bàn được. Hắn đã thấy Phương Trung Chi hay những gã con trai khác bàn luận về con gái với vẻ phấn khích, nguyên thủy, giống như một loài thú vật chưa được thuần hóa.
Vì vậy, suốt tuổi dậy thì hắn gần như không có những suy nghĩ dung tục hay tự thỏa mãn như những chàng trai khác. Hắn không thấy mình có gì bất thường, bởi lẽ con người sở dĩ là động vật bậc cao chính là vì biết tách mình khỏi những ham muốn thú tính nguyên thủy. Hắn cũng không muốn trải nghiệm thứ d.ụ.c vọng khiến con người mất kiểm soát ấy.
Cho đến khi hắn gặp được Khấu Thanh. Một ánh nhìn lơ đãng, một cái chạm vô tình của cô cũng đủ khiến hắn mất kiểm soát, khiến từng tế bào trong cơ thể gào thét d.ụ.c vọng chiếm hữu. Nhưng hắn đã kìm nén ý nghĩ đó ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác, để rồi cuối cùng cũng chờ được đến ngày cô ở trong vòng tay hắn và tự nguyện hôn hắn.
Phương Ẩn Niên ngậm lấy vành tai cô mà l.i.ế.m mút, tạo ra thứ âm thanh khiến người ta phải đỏ mặt. Khấu Thanh vừa xấu hổ vừa tức giận mà c.ắ.n mạnh vào lòng bàn tay hắn. Lại nghe Phương Ẩn Niên kề môi bên tai cô cười khẽ:
“Răng của bé ngoan nhà ta có lực thật đấy.”
“Buông em ra.”
Khấu Thanh cựa quậy rên rỉ trong vòng tay hắn.
“Đừng nhúc nhích.”
Giọng Phương Ẩn Niên khản đặc. Hắn rút tay ra, dùng ngón cái tìm đến miệng cô nhẹ nhàng lướt qua hàm răng, không cho cô khép miệng lại rồi hôn dọc xuống cổ cô, vừa l.i.ế.m vừa gặm như một con sói.
Nếu không có cánh tay hắn vòng qua sau lưng đỡ lấy, Khấu Thanh đã sớm mềm nhũn ngã gục trên máy giặt. Cô khẽ mắng:
“Đủ rồi.”
Phương Ẩn Niên kéo cô xoay người lại. Lần này cuối cùng cô cũng nhìn thấy gương mặt hắn, gương mặt đẹp đến nao lòng khiến cô ngẩn ngơ từ thuở bé. Giờ phút này vì hôn lên cổ cô mà hắn phải khom người xuống, đôi môi triền miên trên da thịt cô. Cảnh tượng ấy khiến cô thấy nóng ran đầu óc có chút mơ màng. Cô vô thức luồn tay vào mái tóc mềm mại mát lạnh của hắn.
Phương Ẩn Niên nghiến răng, ngẩng đầu lên khỏi cổ cô. Khấu Thanh ngơ ngác nhìn hắn ngồi thẳng dậy:
“Sao vậy?”
Phương Ẩn Niên rút chiếc cà vạt kẻ sọc xanh đen ra khỏi áo rồi bịt mắt Khấu Thanh lại. Cô ngoan ngoãn để mặc hắn hành động. Khi mắt không nhìn thấy gì, những giác quan khác lại trở nên nhạy bén hơn. Tiếng máy giặt kêu rè rè, tiếng mưa rơi ngoài hiên, tiếng TV vẫn đang phát trong phòng khách, tất cả đều trở nên rõ mồn một. Ngay sau đó cô nghe thấy giọng nói của Phương Ẩn Niên, khàn đặc và đầy kiềm chế:
“Cắn anh thật mạnh vào.”
Rồi hắn đưa tay đến bên miệng cô. Cô không hiểu liền giữ tay hắn lại hỏi:
“Cắn anh làm gì?”
“Vậy thì hôn anh đi, bé ngoan, hôn anh được không.”
Cô cảm nhận được hắn ôm mình c.h.ặ.t hơn, rồi tiếng vải vóc sột soạt vang lên hòa cùng lời thỉnh cầu khẩn thiết của hắn.
Cô vươn tay ôm lấy mặt Phương Ẩn Niên rồi hôn lên. Lần đầu không chuẩn chỉ chạm vào má hắn. Ngay lập tức, hắn giữ lấy mặt cô ấn môi mình vào môi cô. Hai đôi môi chỉ đơn giản là dán c.h.ặ.t vào nhau không hề cử động, thi thoảng hắn lại l.i.ế.m nhẹ môi cô tạo ra những tiếng động khe khẽ.
Một lúc sau, cô nghe thấy tiếng bước chân hắn rời đi rồi quay lại bế cô ngồi lên máy giặt.
Hắn tháo cà vạt trên mắt cô xuống. Ánh đèn trong phòng khá mờ nên cô không bị ch.ói mắt. Trước mặt cô lại hiện ra gương mặt trắng xanh, đẹp đến nao lòng của Phương Ẩn Niên. Đôi môi hắn ươn ướt, nở cười như không nhìn cô:
“Bé ngoan, trên môi anh toàn là nước bọt của em, ngọt ghê.”
Mãi đến khi Khấu Thanh hoàn hồn, cô tức giận lườm Phương Ẩn Niên thì hắn đã cầm chiếc bánh Brownie lên huơ huơ trước mặt cô và cười:
“Bổ sung thể lực.”
--
Đêm tĩnh lặng, ánh đèn vàng ấm áp. Khấu Thanh ngồi trước bàn học, đèn bàn chiếu rọi lên trang đề thi. Cô cầm cây b.út đen vừa c.ắ.n b.út vừa suy nghĩ trên giấy nháp. Phương Ẩn Niên ngồi cạnh cô, đổ một bóng đen lớn xuống bàn. Cà vạt đã được cởi ra, cổ tay với xương cốt thanh tú đã có dáng vẻ của một người đàn ông trưởng thành. Đôi tay ban ngày gõ phím lạch cạch giờ đây đang kiên nhẫn xúc từng thìa bánh kem nhỏ đút cho cô.
Cốc, cốc, cốc.
Tiếng gõ cửa vang lên.
Phương Ẩn Niên đứng dậy đi ra ngoài.
Khấu Thanh chẳng buồn ngẩng đầu. Trong tiềm thức của cô, anh trai sẽ giải quyết mọi vấn đề bên ngoài cho cô. Vì vậy cô không hề hoảng sợ khi có tiếng gõ cửa lúc đêm khuya, chỉ nghĩ chắc là nhân viên thu tiền điện nước. Cô chỉ nhận lấy thìa và hộp bánh từ tay Phương Ẩn Niên vừa xem đề vừa ăn từng miếng nhỏ.
Như nhớ ra điều gì, Phương Ẩn Niên quay lại nói với Khấu Thanh:
“Chắc là shipper thôi.”
Khấu Thanh không quay đầu lại chỉ ngoan ngoãn gật đầu.
Phương Ẩn Niên cầm điện thoại, lạnh lùng liếc qua mắt mèo thấy một người đàn ông lạ mặt.
Hắn không nói không rằng nhanh ch.óng mở cửa tiện tay giật lấy chùm chìa khóa của Khấu Thanh trên móc đút vào túi, sau đó lách người ra ngoài đóng sầm cửa lại. Người đàn ông đầu trọc lạ mặt mặc một bộ vest bó sát như sắp bị cơ thể hắn ta làm cho bung chỉ. Hắn ta đứng thẳng tắp trước cửa không nói một lời. Phương Ẩn Niên dựa vào cửa đợi hắn mở miệng.
Gã đầu trọc ấn vào chiếc tai nghe màu đen rồi nói:
“Ông Khấu cử tôi đến.”
Phương Ẩn Niên chẳng có gì ngạc nhiên, gật đầu ra hiệu cho hắn ta nói tiếp.
“Đây là 25 vạn, ông Khấu đưa cho cậu.”
Gã đầu trọc đưa ra một chiếc thẻ ngân hàng.
“Đừng có mở miệng ra là ‘ông Khấu’, nghe xa lạ quá. Chẳng phải ông ta cũng đang nghe hay sao, sao không tự mình nói chuyện?”
Phương Ẩn Niên cười xắn tay áo sơ mi lên.
Gã đầu trọc dừng lại vài giây như đang lắng nghe âm thanh trong tai nghe, rồi nói:
“Vậy hôm nay chúng tôi sẽ đón cô Khấu đi.”
Hai từ “cô Khấu” vừa thốt ra, Phương Ẩn Niên thấy thật buồn cười. Hắn cúi đầu bật cười thành tiếng rồi nói:
“Vậy nếu tôi không đồng ý thì sao?”
Hắn nhìn xuống gã đàn ông từ trên cao.
Gã đầu trọc tay vẫn ấn vào tai nghe, im lặng.
“Ông Khấu làm ăn không đẹp lắm nhỉ. Rõ ràng nói là 30 vạn sao lại bớt còn 25 vạn? Ông thừa biết tôi là người có tham vọng mà.”
Phương Ẩn Niên chậm rãi tiến lại gần gã đầu trọc cười khẽ thở dài. Khi hắn nói chậm lại, giọng điệu kéo dài như tiếng kim loại cào lên bảng đen khiến người ta sởn gai ốc.
“Không hơn được nữa.”
Gã đầu trọc nói.
Phương Ẩn Niên lơ đãng xoay xoay chiếc nhẫn làm từ dây đàn guitar trên ngón áp út.
Ánh sáng ở cầu thang lờ mờ, khu nhà tập thể cũ nát đến nỗi đèn đường cũng không có chỉ có ánh trăng lọt qua những ô cửa hình thoi rọi xuống đất.
Gã đầu trọc nói:
“Hôm nay nhất định phải đưa cô Khấu đi.”
“Ồ, vậy à. Anh lại gần đây một chút, tôi thương lượng với anh chuyện này.”
Phương Ẩn Niên cầm chiếc thẻ gã đàn ông đưa cười một cách vô hại. Răng trắng muốt, môi đỏ tươi, dưới ánh trăng trông như quỷ mị. Gã đầu trọc đứng yên tại chỗ nhưng rồi cũng thoáng lơ là bởi vì nụ cười của Phương Ẩn Niên thực sự quá thuyết phục, khiến người ta không thể từ chối. Không ai có thể chống lại sự cám dỗ của cái đẹp, đàn ông cũng không ngoại lệ.
Phương Ẩn Niên cười, từ từ tiến lại gần gã đàn ông ghé vào tai hắn thì thầm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Trong này có 25 vạn, tôi chia cho anh 5 vạn, anh thay tôi nói tốt vài lời với ông Khấu…”
Gã đầu trọc vừa thả lỏng thần kinh, nghĩ bụng tên này cũng chỉ là một kẻ tham tiền định mở miệng thì một cơn đau nhói ập đến mắt. Chiếc nhẫn dây đàn guitar trên tay Phương Ẩn Niên có một đầu cuốn rất ráp, phần đuôi dây còn thừa ra, giờ đây đang đ.â.m thẳng vào mắt gã.
Thế giới của gã tức khắc chìm vào bóng tối. Hắn ta ôm c.h.ặ.t mắt định gào lên nhưng Phương Ẩn Niên đã nhân lúc hắn há miệng nhét ngang chiếc thẻ ngân hàng vào giữa hai hàm răng, khiến gã không thể phát ra tiếng. Tiếp theo, hắn bẻ quặt hai tay gã ra sau ghì c.h.ặ.t lên lan can cầu thang.
Hai ngón tay thon dài, trắng xanh của Phương Ẩn Niên giữ c.h.ặ.t chiếc thẻ trong miệng gã, từ từ đẩy vào sâu hơn. Máu từ khóe mắt gã đàn ông bắt đầu chảy xuống, đau đớn đến mức mặt mũi vặn vẹo không ra hình người nhưng vẫn không thể nào thoát ra được.
Phương Ẩn Niên gỡ tai nghe của gã ra, nghe thấy giọng Khấu Thiếu Tần đang hỏi han ở đầu dây bên kia. Hắn cười:
“Nhà họ Khấu gia tài bạc triệu mà đại tiểu thư chỉ đáng giá 25 vạn thôi sao?”
“Năm đó tôi giữ đúng lời hứa, từ bỏ cả Đại học Bắc Kinh để nuôi con gái cho ông lâu như vậy…”
“Không phải tôi muốn bao nhiêu ông Khấu à, mà là xem ông sẵn lòng cho tôi bao nhiêu.”
Phương Ẩn Niên nhẹ giọng.
“Thằng nhãi, tham vọng của mày không nhỏ nhưng tầm nhìn thì nông cạn thế thôi à? Vì mấy đồng tiền này mà trở mặt với tao, mày có biết hậu quả là gì không?”
Khấu Thiếu Tần nói.
“Tôi chỉ cần tiền thôi.”
Phương Ẩn Niên đáp.
Tiếng cười của Khấu Thiếu Tần từ đầu dây bên kia truyền đến:
“Tiền bạc là cái thá gì. Nghe tao, vào tập đoàn nhà họ Khấu, tao tìm cho mày một chức vụ t.ử tế cũng không phải không thể. Đến lúc đó lương một tháng còn hơn mấy chục vạn này, mày tự cân nhắc đi.”
Phương Ẩn Niên nghiến răng cười:
“Xem ra là tôi có mắt như mù rồi.”
“Tuổi trẻ bồng bột. Nhưng thôi bậc cha chú như chúng ta cũng nên cho các người một cơ hội.”
“30 vạn. Mày ngoan ngoãn giao Khấu Thủy ra đây, mọi chuyện coi như chưa có gì xảy ra.” Khấu Thiếu Tần nói.
“Khi nào?”
“Tối mai, tao sẽ cho người đến đón nó.”
Phương Ẩn Niên buông gã đàn ông ra rút chiếc thẻ ngân hàng khỏi miệng hắn, cẩn thận tránh những chỗ đã tiếp xúc với hắn ta rồi lau mạnh vào áo vest của gã đầu trọc.
Gã đầu trọc ôm mắt đau đến mức co quắp người lại như con tôm luộc tay đầy m.á.u tươi, cố nén không kêu lên. Gã không hiểu nổi tại sao một người trông gầy yếu như vậy lại có sức mạnh đến thế và đáng sợ hơn là một sự điên cuồng không giống người thường.
Đối với Phương Ẩn Niên, mọi thứ của người khác đều rất bẩn. Hắn dùng khăn giấy kẹp chiếc thẻ ngân hàng, hỏi gã đầu trọc một cách rất chân thành:
“Đổi thẻ khác được không?”
Gã đầu trọc bò trên đất nhặt lại chiếc tai nghe Phương Ẩn Niên ném xuống nhét vào tai, dựa vào lan can loay hoay với điện thoại. Gã khó khăn mở một con mắt còn lại, trong khi con mắt kia đã sưng húp và rỉ m.á.u, nói:
“Ông Khấu nói được.”
Phương Ẩn Niên cười nhẹ:
“Có tiền là có thể có được những con ch.ó trung thành như vậy, đối với ông ta cũng đáng giá lắm nhỉ. Nhưng mà những người đó làm gì có lương tâm. Anh bị thương thế này rồi, chúng ta nên đến bệnh viện trước đã.”
Hai người đàn ông to lớn dìu nhau trông thật kỳ cục nên Phương Ẩn Niên không đỡ hắn, chỉ lạnh lùng nhìn gã đầu trọc tự mình đứng dậy.
Trong con hẻm ngoằn ngoèo của khu tập thể, quần áo phơi ngoài ban công của nhà nào đó vẫn đang nhỏ nước tong tỏng. Máu của gã đầu trọc nhỏ xuống vũng nước. Phương Ẩn Niên thong dong đi sau hắn ta, việc giả tạo với hắn không hề khó.
Hắn rút điện thoại ra nhắn cho Khấu Thanh.
[Bé ngoan, món hàng chuyển phát nhanh bị hỏng, anh về muộn một chút. À, chìa khóa của em anh lỡ cầm nhầm rồi, đừng đi đâu nhé, ở nhà đợi anh là được.]
Chùm chìa khóa của Khấu Thanh trong tay hắn kêu leng keng. Hắn giơ nó lên dưới ánh trăng ngắm nghía cẩn thận, xác nhận không dính vết m.á.u rồi cẩn thận đút lại vào túi áo.
Có phải cầm nhầm hay không không quan trọng, quan trọng là cô không cần phải biết những chuyện này.
--
Cùng lúc đó.
Trong phòng, điện thoại của Khấu Thanh rung lên. Cô nhận được tin nhắn của Phương Ẩn Niên nhưng không mấy để tâm chỉ lẩm bẩm một câu, "Anh trai thật là", rồi ngoan ngoãn trả lời:
[Em biết rồi.]
Vừa đặt điện thoại xuống cô lại nhận được một tin nhắn khác.
Cô nhíu mày, người gửi là một dãy số lạ.
Cô bấm vào xem rồi sững người hồi lâu. Những ký ức bị tổn thương, bị lãng quên trong quá khứ bỗng chốc ùa về. Trong khoảnh khắc, cô lại nhớ đến nhà họ Khấu mà cứ ngỡ như chuyện đã từ kiếp trước. Mấy năm nay cô được anh trai bảo bọc quá tốt, đến mức dần quên đi mình đã từng có một cái tên là Khấu Thủy.
Cô ngơ ngẩn nhìn những dòng chữ trong tin nhắn nhưng lạ thay lại bình tĩnh đến bất ngờ.
Không còn là sự hoảng loạn của cô bé mười ba tuổi khi nghe Phương Ẩn Niên nói muốn gửi cô đi. Hai người họ đã cùng nhau trải qua quá nhiều, cô sẽ không bao giờ tin anh trai mình có thể làm chuyện phản bội cô.
Cô nhìn tin nhắn lần cuối rồi bấm xóa.
[Khấu Thủy, ba đây. Mấy năm nay nhờ Phương Ẩn Niên chăm sóc con đã để con chịu thiệt thòi rồi. Tối mai ở cổng trường, ba sẽ đón con về nhà. Nếu không tin, ngày mai con có thể tìm trong nhà sẽ có một chiếc thẻ ngân hàng, số cuối là 4367, bên trong là 30 vạn, đó tiền nuôi dưỡng mà Phương Ẩn Niên đòi ba. Xem xong thì xóa tin nhắn đi nhé.]
--
Ngoài sân, tiếng ve kêu ran ran, tiếng tàu hỏa đều đặn, tiếng tủ lạnh ù ù khe khẽ. Đèn trong phòng đều đã tắt, một buổi tối bình thường như bao buổi tối khác.
Khấu Thanh không ngủ được. Cô nằm nghiêng nhìn ra ban công. Vài món quần áo treo ngoài đó, chiếc chân váy đồng phục của cô kề sát bên chiếc áo sơ mi của anh đung đưa trong gió. Móc treo đồ trong nhà cũng là kiểu cũ đã hơi phai màu. Cành cây long não ngoài kia gần như vươn tới chạm vào lan can sắt màu đen của ban công xanh mướt.
Tin nhắn đó cứ lởn vởn trong đầu cô. Cô nghĩ đó có thể là kế tạm thời của anh trai, chỉ để xoa dịu Khấu Thiếu Tần. Cô biết sớm muộn gì Khấu Thiếu Tần cũng sẽ tìm thấy mình, chỉ là những ngày tháng bên cạnh anh trai quá đỗi bình yên khiến cô quên mất quá khứ. Cô nghĩ là anh trai đã một lần nữa nuôi cô khôn lớn, nếu ông nội biết được chắc cũng sẽ rất vui mừng.
Rồi cô lại nghĩ chắc là do chuyện thi hát mà Khấu Thiếu Tần lại tìm đến. Cô lờ mờ nhớ lại Khấu Thiếu Tần không bao giờ cho phép cô lãng phí thời gian vào những việc đó, ông ta chỉ quan tâm đến thành tích học tập của cô mà thôi.
Trong đêm tối, cô nghe thấy tiếng Phương Ẩn Niên mở cửa vào nhà, tiếng chìa khóa được treo lên tường.
Lòng cô chợt thấy an tâm. Anh trai đã hứa sẽ không bao giờ lừa dối cô nữa.
Và cô cũng nên tin tưởng anh một cách trọn vẹn.
Phương Ẩn Niên đưa gã đầu trọc đến bệnh viện rồi đi lấy một chiếc thẻ ngân hàng khác mới về. Vừa vào nhà hắn lập tức vào phòng ngủ, thấy Khấu Thanh đang nằm trên giường mắt mở to. Hắn cười, chống hai tay lên mép giường hỏi cô:
“Sao còn chưa ngủ?”
Rồi hắn cúi xuống hôn nhẹ lên môi cô.
Khấu Thanh đẩy hắn ra, ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá thoang thoảng trên người hắn:
“Em đang nghĩ vài chuyện.”
Phương Ẩn Niên ngồi xuống mép giường, cười khẽ như đang xem một đứa trẻ chơi đùa:
“Ồ, nghĩ chuyện gì nghiêm túc thế?”
“Em đã nói rồi, em muốn cùng anh rời khỏi nơi này.”