Rêu Xanh

Chương 89



 

Phương Ẩn Niên véo nhẹ má Khấu Thanh rồi đành lót tay xuống bàn, cánh tay nổi rõ gân xanh nâng khuôn mặt nhỏ của cô trong lòng bàn tay.

Khấu Thanh không nói gì, chỉ cọ cọ vào lòng bàn tay hắn.

Bị hành động của cô làm cho ngón tay co vào, ánh mắt Phương Ẩn Niên hơi thẫm lại. Hắn đành cúi người xuống, bất chấp hai người đang ngồi đối diện mà hôn lên môi Khấu Thanh, kiềm chế không đi sâu hơn rồi ghé vào tai cô giọng trầm thấp:

“Đợi anh viết xong sẽ chơi với em, ngoan.”

Một lần nữa trở lại Vãn Sơn lại là những cơn mưa rả rích không dứt.

Tâm trạng Khấu Thanh không được tốt lắm. Cô đứng ở cửa, dùng chìa khóa mở ra. Trong nhà có mùi ẩm mốc và mùi gỉ sắt của đường ống nước. Phương Ẩn Niên kéo vali vào nhà. Phòng khách không có nắng lại vì quanh năm thiếu ánh sáng nên tối tăm một cách kỳ quặc.

Một cảm giác hụt hẫng chợt ập đến.

Phương Ẩn Niên cầm ô, nói với Khấu Thanh:

“Hắn ra ngoài một chuyến trả máy tính.”

“Dạ.”

Phương Ẩn Niên xách theo máy tính đứng ở tầng một châm một điếu t.h.u.ố.c. Làn khói bay vào màn mưa mờ ảo. Hắn ngậm điếu t.h.u.ố.c một tay mở ô, cuối cùng móc từ trong túi ra chiếc điện thoại đang rung lên không ngừng như thể đòi nợ.

“Trận thế lớn lắm, thay tôi chúc mừng con bé một tiếng.”

Đầu dây bên kia không gian yên tĩnh chỉ có giọng nói mang theo ý cười của Khấu Thiệu Tần.

Phương Ẩn Niên siết c.h.ặ.t t.a.y cầm điện thoại, cất bước vào màn mưa dày đặc.

Những giọt mưa không ngừng rơi xuống giày hắn, loang ra thành những đốm màu thẫm.

Hắn vẫn ngậm điếu t.h.u.ố.c một cách hờ hững, nhưng ánh mắt lại tối sầm, nói:

“Tôi sẽ chuyển lời.”

Bên kia Khấu Thiệu Tần im lặng hai giây rồi lại mở miệng:

“Hôm nay tôi thấy cậu rồi, vừa hay tôi có thời gian.”

Phương Ẩn Niên dùng ngón tay gỡ điếu t.h.u.ố.c ra lạnh lùng:

“Tôi không có thời gian.”

“Tôi không phải đang thương lượng với cậu.”

“Tôi cũng không phải cấp dưới của ông.”

Lời của Khấu Thiệu Tần vừa dứt đã bị Phương Ẩn Niên không chút do dự đáp trả.

Bên kia truyền đến tiếng đồ vật bị đập vỡ, sau đó là một tiếng cười lạnh:

“Mày lấy cái gì để ngang ngược với tao? Lấy tấm bằng Nông học của mày à? Hay là lấy cái đơn xin trợ cấp sinh viên nghèo? Mày thật sự vẫn còn chìm đắm trong giấc mộng thủ khoa không thoát ra được à?”

Phương Ẩn Niên mặt không cảm xúc, ném hộp t.h.u.ố.c đã bị bóp bẹp trong tay vào thùng rác phát ra một tiếng nhẹ bẫng.

Sau đó hắn gập chiếc ô đen lại giũ sạch nước mưa, rồi kéo chiếc ô đi vào khu giảng đường. Đầu ô có một mũi nhọn bằng sắt, kéo trên nền gạch men phát ra tiếng rít ch.ói tai rợn người.

“Lớp mười hai tao sẽ đón nó về. Ba mươi vạn đừng nghĩ đến, nhiều nhất là hai mươi.”

Giọng Khấu Thiệu Tần lại vang lên.

Kỳ nghỉ sắp kết thúc, trong trường đại học không có mấy người chỉ có vài nghiên cứu sinh đã vào nhóm làm dự án từ sớm. Vì vậy trong hành lang trống trải vang vọng giọng nói của Khấu Thiệu Tần. Phương Ẩn Niên mặc một bộ đồ đen, kéo lê chiếc ô đen trên mặt đất bước đi chậm rãi.

Hắn đứng lại cười khẽ:

“Tôi rửa mắt mong chờ.”

Cúp điện thoại, hắn đẩy cửa phòng học ra. Người bên trong đã đang đợi hắn.

“Đến muộn thế, rõ ràng là cậu cầu xin tôi làm việc sao lại để tôi phải chờ cậu như một con ch.ó thế này?”

Trong phòng học bật máy sưởi. Người đàn ông mặc một chiếc áo hoodie đen rộng thùng thình của Drew, dựa vào chiếc ghế gaming xoay mặt về phía Phương Ẩn Niên.

“Trời mưa.”

Phương Ẩn Niên nhàn nhạt đáp, treo chiếc ô lên góc bàn.

“Có thể thương lượng với cậu chuyện này không?”

Người đàn ông mở miệng.

Phương Ẩn Niên kéo ghế, lấy máy tính từ trong túi ra mở lên. Từ đầu đến cuối không thèm liếc nhìn người đàn ông, chỉ chăm chú gõ máy tính.

“Cậu có nghe tôi nói không đấy, em trai?”

Người đàn ông không bỏ cuộc, ghé sát lại gần hỏi.

“Nói đi.”

“Lần sau cậu có thể đừng cầm cái ô này nữa không? Cái ô đen sì to đùng này, lại còn có tiếng rít nữa. Lần nào tôi cũng có cảm giác cậu giống như Hắc Vô Thường dưới địa ngục, đến để khóa mạng tôi vậy.”

Người đàn ông chân thành nói.

“Tổng giám đốc Âu Dương, anh còn làm việc không?”

Phương Ẩn Niên liếc nhìn hắn ta một cái.

“Thôi được rồi, chỉ có cậu thôi đấy.”

Âu Dương Tố đẩy ghế lại cam chịu kéo ghế đến bên cạnh Phương Ẩn Niên, xoay màn hình máy tính về phía hắn rồi nói.

“Đây là chương trình Python mà lần trước cậu làm, bây giờ lợi nhuận đã tăng gấp mấy lần rồi.”

Âu Dương Tố nói, giọng kích động lên vỗ bàn cười.

“Quả nhiên, dám một mình tìm đến tôi kéo đầu tư, đúng là có bản lĩnh. Danh xưng thiên tài khoa Tài chính của cậu đúng là danh bất hư truyền.”

Nửa tháng trước Phương Ẩn Niên đã một mình đến gặp giáo sư Phương của khoa Tài chính, mượn cớ làm dự án cùng các anh chị nghiên cứu sinh để xin phương thức liên lạc của Âu Dương Tố.

Âu Dương Tố là nghiên cứu sinh khoa Tài chính tốt nghiệp năm ngoái, học thêm ngành Máy tính, giờ đây tốt nghiệp một năm đã thành lập được đội ngũ khởi nghiệp của riêng mình.

Âu Dương Tố thường sẽ không gặp những người ngoài không có danh tiếng. Cùng trong một giới, ai có bao nhiêu thực lực đều rõ cả. Vì vậy, lúc đầu nhận được tin nhắn của Phương Ẩn Niên thì hắn ta chỉ cảm thấy chẳng qua là một sinh viên năm hai, có thể có gì khác biệt.

Nhưng Phương Ẩn Niên đã tình cờ gặp được hắn ta trong một bữa tiệc. Có lẽ không phải là tình cờ nhưng tất cả đều không quan trọng.

Suốt bữa tiệc, hắn không nói nhiều, chỉ vào những thời điểm mấu chốt đưa ra vài quan điểm khiến Âu Dương Tố có chút kinh ngạc.

Giữa một đám công t.ử bột chỉ biết huênh hoang khoác lác thì hắn rõ ràng đã uống rượu nhưng vẫn tỏ ra tỉnh táo, lý trí, nụ cười không chạm đến đáy mắt rất khó gặp. Vì thế Âu Dương Tố đã nảy sinh một chút tò mò với chàng trai này.

Bữa tiệc kết thúc, trời đổ mưa to.

Xe của hắn ta bị Phương Ẩn Niên chặn lại. Âu Dương Tố ngồi trong xe, đến bây giờ vẫn còn nhớ cảnh tượng đó. Trong đêm tối, Phương Ẩn Niên mặc một chiếc áo sơ mi trắng và quần âu rẻ tiền cầm một chiếc ô đen nhưng khí chất lại lỗi lạc.

Mưa lớn, vẫn làm ướt áo sơ mi của hắn, để lộ khung xương thanh tú của tuổi trẻ, kiên định như một thanh kiếm sắt.

Những đốt ngón tay gõ lên cửa sổ xe của hắn ta. Rõ ràng là đang ở thế yếu nhưng lại không hề có dáng vẻ của kẻ yếu thế.

Bình tĩnh, ngạo nghễ, đôi mắt đen kiêu hãnh.

Cơn mưa to không thể làm ướt hay bẻ cong xương sống của hắn.

Hắn nói:

“Chọn tôi, tôi sẽ không để anh thua.”

Âu Dương Tố từ trong ánh mắt của hắn nhìn thấy một dã tâm bình tĩnh và một sự tự tin đạm nhiên.

Trên thế giới không thiếu người cuồng vọng cũng không thiếu người bình tĩnh. Người cuồng vọng bộc lộ d.ụ.c vọng ra ngoài, người bình tĩnh che giấu d.ụ.c vọng vào sâu bên trong.

Mà hắn lại cố tình có một sự cuồng vọng bình tĩnh.

Vì vậy Âu Dương Tố đã cho hắn một cơ hội.

Thế rồi hai tháng, Phương Ẩn Niên đã dốc toàn bộ gia tài, hai ngàn đồng tiền vốn để đặt cược tất cả vào Python. Hắn dùng giao dịch kỳ hạn và chênh lệch giá để kiếm được hai mươi vạn. Chính là lợi nhuận gấp mười lần.

Toàn bộ hồ sơ giao dịch và dòng tiền đều nằm trong tay hắn ta. Đến bây giờ Âu Dương Tố vẫn có chút không thể tin nổi.

Ngoài phòng học, tiếng mưa rơi mờ ảo. Phương Ẩn Niên nhìn số liệu trên máy tính nhếch môi:

“Đúng như tôi dự tính.”

“Cậu nhóc này ngông cuồng thật đấy.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Âu Dương Tố cười.

Nói cho cùng hắn ta và Phương Ẩn Niên cũng không chênh nhau mấy tuổi. Có lẽ là người trẻ tuổi, sau khi đã gặp quá nhiều cáo già trong giới kinh doanh và quan trường ngược lại lại dễ dàng nảy sinh lòng yêu mến tài năng đối với những thanh niên hắn tài như thế này.

Hơn nữa, qua tiếp xúc với Phương Ẩn Niên hắn ta cảm thấy hắn nói không nhiều, dường như không có khuyết điểm gì.

Nhưng may mắn thay, chính hắn đã bộc lộ ra khuyết điểm của mình. Hắn đã thẳng thắn với hắn ta rằng mình có một cô em gái.

Như vậy thì dễ làm việc hơn nhiều. Ít nhất hắn ta có thể giữ Phương Ẩn Niên ở lại lâu hơn một chút, có thể bỏ chút tâm tư để đầu tư vào hắn.

Âu Dương Tố nghĩ, rốt cuộc người không có khuyết điểm là người không thể trọng dụng, khó mà nắm bắt. Có khuyết điểm và uy h.i.ế.p thì nói chung là dễ kiểm soát hơn.

“Máy tính trả lại anh.”

Phương Ẩn Niên xử lý xong số liệu, gập máy tính lại đẩy đến trước mặt Âu Dương Tố.

“Không cần, tặng cậu bản mới nhất, coi như tôi cảm ơn cậu đã chủ động tìm đến tôi đặt cược.”

Âu Dương Tố cười.

“Hợp tác vui vẻ.”

“Hợp tác vui vẻ.”

Phương Ẩn Niên đưa tay ra bắt tay hắn ta.

“Lát nữa tôi còn có chút việc với thầy Phương, phải đến tòa nhà hành chính tìm thầy một chuyến. Đi trước nhé.”

Âu Dương Tố thu dọn xong tài liệu, gật đầu với Phương Ẩn Niên.

Phương Ẩn Niên gật đầu, không tiễn.

Nước mưa từ chiếc ô nhỏ giọt xuống chân hắn, tạo thành một vũng nước nhỏ, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt đất.

Trong không khí ẩm ướt, vẻ mặt hắn lạnh nhạt mở lại bảng số liệu nhìn những con số trên đó, đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.

Đây chưa bao giờ là mục đích của hắn, hắn muốn hơn thế này rất nhiều.

Hắn vuốt ve sợi chỉ đỏ trên cổ tay rồi khẽ chạm vào điện thoại. Màn hình khóa hiện lên.

Bức ảnh là hai sợi chỉ đỏ, một lớn một nhỏ, quấn quýt c.h.ặ.t chẽ vào nhau trong bóng tối.

Hắn thành thạo mở camera giám sát, thấy Khấu Thanh đang ngoan ngoãn ngồi trước bàn c.ắ.n b.út làm bài tập. Hắn cười khẽ.

Hắn gõ chữ.

X: [Ngoan, có muốn ăn bánh kem nhỏ không?]



X: [Anh mang về nhé.]



X: [Lúc anh về nhà, dùng hai nụ hôn để đổi nhé.]

--

Đợi đến khi lớp mười hai khai giảng, Khấu Thanh bắt đầu bận rộn. Coi như đã bước vào ngưỡng cửa mười tám tuổi.

Không khí học tập ở trường Nhất Trung Vãn Sơn rất căng thẳng, cô cũng bị cuốn theo và nảy sinh một chút lo âu về tương lai.

Thế là cô hạ quyết tâm phải học hành chăm chỉ, muốn tìm lại một chút ghi chép và bình luận thời thi đại học của Phương Ẩn Niên.

Kết quả là khi lật giở đống sách giáo khoa mà hắn dùng để kê góc bàn trong phòng khách, cô mới phát hiện trên đó không có một chữ nào.

Cô trở lại bàn học, nhìn những ghi chú chi chít của mình, im lặng ôm sách cảm thán:

“Đây là sự khác biệt giữa thiên tài và người phàm như chúng ta sao?”

Thế rồi cô thành thật tổng hợp lại các câu hỏi sai, vẽ sơ đồ tư duy. Chỉ riêng sơ đồ tư duy và trục thời gian môn Lịch sử, cô đã học đi học lại mười mấy lần.

Chín giờ rưỡi tan học, cô về nhà vừa ăn cơm mà Phương Ẩn Niên đã làm cho vừa lật giở sách từ vựng tiếng Hắn. Tất cả thời gian rảnh rỗi không phải là học từ vựng tiếng Anh thì cũng là học thuộc công thức Toán.

Thế nên một ngày trôi qua, cô và Phương Ẩn Niên thậm chí còn không gặp nhau được bao lâu trừ việc buổi tối nhất định phải ôm nhau ngủ.

Phương Ẩn Niên thực ra cũng rất bận, hắn phải lo cả việc học và sự nghiệp, có lúc cũng không xuể. Thậm chí các buổi lễ thỉnh thoảng ở Đại học Nham Sơn hắn cũng phải đứng ra tổ chức.

Nhưng dù bận đến đâu, hắn vẫn kiên trì về nhà vào buổi tối.

Thứ sáu tan học, Phương Ẩn Niên từ trường đón Khấu Thanh về. Ăn cơm xong, hắn ngồi bên bàn lật giở bài thi của Khấu Thanh, hỏi cô:

“Em cảm thấy chỗ nào còn yếu?”

Khấu Thanh ngồi trên giường c.ắ.n đùi gà, chớp mắt:

“Chỗ nào cũng yếu cả. Anh ơi, các bạn đều đi học thêm rồi.”

Phương Ẩn Niên quay đầu nhìn cô, ánh đèn bàn ấm áp chiếu lên mặt hắn, giọng nói sâu xa:

“Những người đó đều không bằng anh.”

Khấu Thanh trợn mắt:

“Sao anh biết được, nghe nói đều là những giáo viên già có mấy chục năm kinh nghiệm giảng dạy đấy.”

“Tối nay hắn sẽ giúp em tổng hợp lại tất cả các điểm kiến thức còn yếu. Tuần tới, anh sẽ kiểm tra ngẫu nhiên.”

Phương Ẩn Niên nhàn nhạt nói.

Nói là tối nay tổng hợp xong, Phương Ẩn Niên thật sự đã không ngủ mà thức trắng đêm để soạn cho cô một cuốn sổ ghi chép dày cộp, chi chít chữ, ngắn gọn dễ hiểu.

Những nội dung mà trước đây trong đầu cô luôn cảm thấy mơ hồ, bây giờ tất cả đều được hắn tổng kết lại qua các câu hỏi đúng sai, trình bày cẩn thận từng điều một.

Khấu Thanh ôm cuốn sổ, cảm động đến rơi nước mắt:

“Đây quả thực là bí kíp.”

“Ừm, định báo đáp hắn thế nào đây?”

Phương Ẩn Niên nhướng mày.

Khấu Thanh chu miệng, theo bản năng định qua hôn hắn, lại bị hắn véo má lau đi vết dầu trên môi.

Khấu Thanh:

“Anh ghét bỏ em.”

Tay Phương Ẩn Niên khựng lại:

“Không có.”

“Vậy vừa rồi anh lau miệng em!”

Khấu Thanh lên án.

“…” Gương mặt hơi u uất, sắc bén của Phương Ẩn Niên, giờ phút này cuối cùng cũng có chút trầm mặc.

Khấu Thanh thấy bộ dạng này của hắn liền cười, vỗ vỗ chiếc gối trong tầm tay, sau đó ghé sát lại hôn hắn một cá rồi lại né nụ hôn của hắn, ngả người ra sau:

“Dọa anh thôi, anh trai là tốt nhất.”

Kết quả của việc này là bị Phương Ẩn Niên ấn lên bàn sách hôn mười phút.



Phương Ẩn Niên vừa họp nhóm xong. Hắn từ trường trở về, xách theo máy tính, mặc một chiếc áo sơ mi đen, cúc áo trên cổ vẫn chưa cởi đã là hơn chín giờ.

Hắn xách theo một hộp bánh brownie, đẩy cửa vào nhà thì nghe thấy tiếng máy giặt ầm ầm. Máy giặt trong nhà vẫn là kiểu cũ, bên trái giặt quần áo, bên phải vắt khô. Tiếng ồn của nó không nhỏ, lúc giặt còn rung lên không ngừng.

Phương Ẩn Niên xách hộp bánh đứng ở cửa, lặng lẽ đi đến sau lưng Khấu Thanh. Trong nhà bật máy sưởi, Khấu Thanh chỉ mặc một chiếc áo khoác đồng phục mùa thu và một chiếc quần ngủ rất ngắn, đến cả tất cũng không đi.

Cô gục đầu lên máy giặt, c.ắ.n nắp b.út đọc sách vô cùng chuyên tâm.

Tiếng máy giặt quá lớn, Khấu Thanh không hề nghe thấy tiếng Phương Ẩn Niên vào nhà. Giây tiếp theo, cô bị một người từ phía sau ôm lấy, bao trọn hoàn toàn miệng cũng bị bịt lại.

Cô giật mình, vừa định la lên thì đã ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên tay Phương Ẩn Niên cùng là mùi xà phòng Safeguard giống cô, mang theo hơi ẩm từ bên ngoài trở về và hương cỏ xanh ẩm ướt.

Thế là cô hé miệng, c.ắ.n nhẹ vào ngón tay đang bịt miệng mình của Phương Ẩn Niên.

--

Hết chương 89.