Rêu Xanh

Chương 88



 

Bên cạnh, Dương Dung nhìn Khấu Thanh muốn nói gì đó nhưng lại do dự một lúc lâu mới khẽ hỏi cô:

“Em có thấy chị giống một người nào đó mà các em quen không?”

Khấu Thanh quay lại chăm chú nhìn cô. Trong lòng cô lập tức hiện lên hình ảnh của Bạc Trầm, tim hẫng đi một nhịp. Cô hỏi:

“Tại sao đột nhiên lại hỏi vậy ạ?”

“Chị biết trước đây Dương Kiên có một cô gái mà anh ấy rất thích, phải không?”

Dương Dung nói.

Khấu Thanh không biết trả lời thế nào, im lặng vài giây.

Dương Dung thấy cô khó xử liền mở miệng nói tiếp:

“Thực ra chị biết cô ấy, Dương Kiên đã kể cho chị rồi.”

“Là do chị tự mình hẹp hòi thôi. Từ lần đầu tiên em gặp chị, chị đã hiểu ra được điều gì đó qua ánh mắt của em. Lúc Dương Kiên mới quen chị, anh ấy cũng đã từng nhìn chị bằng ánh mắt đó. Cho nên chị đoán có lẽ chị và cô ấy có chút giống nhau?”

Dương Dung đi đôi bốt cao cổ, bước trên nền tuyết để lại những dấu chân không sâu không cạn. Cô ấy nói chuyện luôn mang theo ý cười nên dù là nội dung như vậy thì nghe cũng hoàn toàn không ch.ói tai.

“Em không cần phải quá áp lực đâu. Chị chỉ tò mò thôi, tò mò về cô gái đó.”

Dương Dung cười rất phóng khoáng.

Khấu Thanh dừng bước tỉ mỉ ngắm nhìn cô ấy. Từ lông mày nhìn xuống đến cằm, cô nói:

“Lông mày không giống, mũi không giống, miệng không giống, cằm cũng không giống. Chỉ có đôi mắt, bất chợt nhìn thoáng qua có một khoảnh khắc hơi giống mà thôi. Ngoài ra hai người hoàn toàn là hai người khác nhau, mỗi người đều có vẻ đẹp riêng.”

Khấu Thanh thấy Dương Dung không hề lộ ra vẻ bi thương, vẫn giữ nụ cười:

“Ra là vậy. Xin lỗi nhé, em biết đấy, con gái khi yêu thường hay làm những chuyện ngốc nghếch, ví dụ như chị vừa rồi.”

“Không ngốc đâu ạ.”

Khấu Thanh lắc đầu.

“Nếu là em thì em cũng nhất định sẽ rất tò mò.”

Cô bổ sung.

“Chỉ là anh trai em sẽ không cho em cơ hội đó, phải không?”

Dương Dung cười.

Khấu Thanh bị cô cười cho có chút ngượng ngùng, mím môi dưới không nói gì.

“Anh ấy trông có vẻ thật sự không thể thiếu em được.”

Đến bờ biển, trời đất một màu trắng xóa mênh m.ô.n.g. Bãi cát cũng phủ đầy tuyết chỉ còn lại một dải nhỏ ven bờ, nơi sóng biển có thể vỗ vào vẫn còn màu nâu của cát ướt. Xa xa, những công trình kiến trúc bằng thép bị mây đen che khuất có chút mờ ảo. Giữa tiếng gió bắc gào thét, tuyết càng rơi càng lớn. Bờ biển không có nhiều người. Khấu Thanh bị gió lớn thổi đến mức không mở nổi mắt, cảm thấy lông mi mình ươn ướt cũng đã đọng tuyết.

“Khăn quàng cổ.”

Phương Ẩn Niên dừng bước ở phía trước chờ Khấu Thanh lại gần. Hắn quay lưng về phía cơn bão tuyết, đưa chiếc khăn quàng cổ màu hồng và đôi găng tay cho cô.

Dương Dung cười cười, buông tay đang khoác Khấu Thanh ra, chạy vài bước rồi nhảy lên lưng Dương Kiên làm anh ta suýt ngã nhào ra tuyết.

Khấu Thanh nhìn Dương Kiên chân mềm nhũn mà cười không ngớt. Tay cô vẫn đang được Phương Ẩn Niên nắm lấy để đeo găng.

Lòng nổi hứng trêu đùa, giây tiếp theo cô liền từ từ ngồi xổm xuống ngoan ngoãn ngẩng mặt nhìn Phương Ẩn Niên.

Phương Ẩn Niên đứng đó, mơ hồ cảm nhận được ý đồ xấu của Khấu Thanh nhưng vẫn không nhúc nhích, vững vàng đứng giữa trời tuyết nhìn cô.

Giây tiếp theo, Khấu Thanh đột nhiên đứng dậy ném cục tuyết đã vo tròn vào cổ áo Phương Ẩn Niên rồi cười xoay người bỏ chạy.

“Em cứ ỷ vào việc anh không nỡ bắt nạt em.”

Trong cổ áo Phương Ẩn Niên toàn là tuyết, từng giọt nước lạnh thấm xuống. Hắn đứng yên tại chỗ, cười như không cười nói nhìn Khấu Thanh như một chú cún con vui vẻ chạy khắp nơi trên tuyết.

“Anh tới đây đi.”

Khấu Thanh chạy ra xa hơn mười mét mới cảm thấy an toàn. Qua làn tuyết rơi dày đặc cô đắc ý chụm hai tay thành loa gọi về phía Phương Ẩn Niên với giọng đầy sức sống.

Phương Ẩn Niên không hề mềm lòng, cất bước đi về phía Khấu Thanh. Bước chân hắn dài cảm giác như đi chưa được mấy bước đã sắp đến bên cạnh cô. Khấu Thanh chơi vui vẻ, vừa la hét vừa chạy về phía trước trốn tránh hắn.

Nhưng Phương Ẩn Niên thật sự chân dài tay dài. Giây tiếp theo hắn đã bắt được Khấu Thanh đang chắp tay làm điệu bộ xin tha. Hắn ghé sát lại gần, nhướng mày:

“Không phải em bảo anh tới sao, sao bây giờ lại sợ?”

Phương Ẩn Niên tháo găng tay, túm lấy gáy Khấu Thanh như túm một chú cún con khẽ nói.

“Nhưng anh nỡ sao?”

Khấu Thanh bị bắt tại trận liền chớp chớp đôi mắt to xinh đẹp làm nũng.

Hai người bốn mắt nhìn nhau. Khoảng cách gần, tuyết trắng và hơi thở hòa quyện vào nhau. Ánh mắt Phương Ẩn Niên dần tối lại, từ đôi mắt đang chớp của Khấu Thanh dời xuống đôi môi hồng nhuận. Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng ấn lên môi cô, dùng sức vuốt ve rồi từ từ cúi người xuống.

Từ lúc hai người xác định quan hệ, Phương Ẩn Niên có cảm giác như được nếm mật ngọt, cứ hễ nhìn thấy Khấu Thanh đối diện với cô là lại muốn hôn.

Khấu Thanh theo bản năng nhắm mắt lại.

Bốp!

Giây tiếp theo, một viên tuyết từ phía sau Phương Ẩn Niên bay tới trúng phóc vào tóc hắn. Khấu Thanh tận mắt thấy viên tuyết vỡ tan trên mái tóc đen của hắn. Phương Ẩn Niên từ từ ngồi dậy liền nghe thấy phía sau truyền đến tiếng mắng đầy kiêu ngạo của Dương Kiên:

“Đồ biến thái!”

“Để trận tuyết lớn này thhắn lọc cậu đi!”

Thế là Phương Ẩn Niên không nói hai lời đi thẳng về phía Dương Kiên. Khấu Thanh cũng lao lên, ném tuyết vào Dương Kiên. Dương Kiên không thể tin nổi:

“Từ nhỏ đến lớn em cứ thế bênh người ngoài chằm chặp.”

Khấu Thanh vừa cúi người vo tuyết vừa sửa lại:

“Là khuỷu tay hướng vào trong.”

Thế là bốn người hỗn chiến thành một đoàn. Đến cuối cùng Khấu Thanh và Dương Dung đều rút khỏi chiến trường. Phương Ẩn Niên và Dương Kiên vẫn quấn lấy nhau không tha, ấn đối phương xuống tuyết. Đương nhiên chủ yếu là Dương Kiên bị ấn xuống nhưng anh ta thật sự đã lấy ra sự hăng hái đã lâu không dùng để đối đầu với Phương Ẩn Niên, không chịu thua mà cố gắng.

Khấu Thanh và Dương Dung cũng đã mệt, cả người lăn đầy tuyết. Họ đành ngồi xuống bờ biển nhìn những con sóng vỗ vào bờ dùng ngón tay viết chữ.

Bên kia, đợi hai người đ.á.n.h xong chỉ còn lại Dương Kiên ngửa mặt nằm trên tuyết. Dương Dung đi đến bên cạnh kéo anh ta dậy. Bên này, Phương Ẩn Niên đi tới ngồi xuống bên cạnh Khấu Thanh cùng cô ngắm biển.

Hai người mọt lớn một nhỏ ngồi song song. Khấu Thanh hít hít mũi, ch.óp mũi toàn là hương vị của tuyết, bên tai là tiếng gió gào thét và tiếng sóng vỗ rì rào. Cô nhìn biển rộng không ngừng dâng lên những con sóng xhắn trắng, đẩy bọt biển và những tảng băng nhỏ đến chân mình và cả đường chân trời mênh m.ô.n.g vô tận.

“Em đang nghĩ gì vậy?”

Phương Ẩn Niên nghiêng đầu nhìn cô.

“Em đang nghĩ đến chị Bạc Trầm.”

“Nghĩ đến cô ta làm gì?”

Phương Ẩn Niên nhíu mày rất không hiểu.

“Chị Bạc Trầm nói tình yêu là xấu xí, là hố sâu của d.ụ.c vọng. Hoàng Đậu Nha nói tình yêu là nước mắt khi đau khổ.”

Khấu Thanh nói từng chữ một.

“Vậy em nghĩ thế nào?”

“Em nghĩ, tình yêu là mỗi khoảnh anh hắn nhìn về phía em.”

Khấu Thanh quay đầu đối diện với hắn.

Phương Ẩn Niên đưa tay ra ôm lấy Khấu Thanh, để cô dựa vào vai mình rồi mới từ từ nói:

“Lúc anh nhìn em có gì khác sao?”

“Lúc anh nhìn em, trong mắt hắn toàn là hình bóng của em.”

Khấu Thanh nói.

Phương Ẩn Niên khẽ bật cười nghiêng đầu hôn lên ch.óp mũi lành lạnh của cô.

“Anh nhất định phải đối xử thật tốt với em đấy.”

Khấu Thanh ngẩng mặt nhấn mạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Được.”

“Sao anh không hỏi em tại sao?”

“…Vậy tại sao?”

“Bởi vì đây là mối tình đầu của em. Mối tình đầu là chỉ có một lần trong đời thôi.”

Khấu Thanh đếm trên đầu ngón tay lẩm bẩm.

“Được.”

“Em cũng là mối tình đầu của hắn chứ?”

Khấu Thanh dụi dụi vào lòng Phương Ẩn Niên, cười híp mắt.

“Ừ.”

Phương Ẩn Niên nhạt nhẽo đáp lại.

“Anh ‘ừ’ là sao chứ? Anh phải nói ra những lời đó, trọn vẹn một chút.”

Khấu Thanh bất mãn chấm vào cằm hắn nói.

“Lúc sống bên nhau, sau khi c.h.ế.t ngủ chung một mộ thì có đủ trọn vẹn không?”

Phương Ẩn Niên cúi người nhìn cô.

Bàn tay Khấu Thanh đang đặt trên cằm hắn khựng lại. Rõ ràng chỉ là muốn đùa giỡn nhưng ánh mắt của Phương Ẩn Niên lại lộ ra một sự nồng nàn, mang theo một sức nặng mà bây giờ cô khó có thể chịu đựng được giống như lời cầu nguyện của một tín đồ.

“Đừng sợ anh, đừng lộ ra ánh mắt đó.”

Phương Ẩn Niên quay mặt đi.

Thực ra lúc nghe Khấu Thanh nói về tình yêu hắn đã không lên tiếng vì sợ dọa cô.

Đối với hắn, tình yêu luôn gắn liền với nỗi đau, càng đau đớn thì càng khắc cốt ghi tâm. Hắn mới có thể biết đó là tình yêu.

Tình yêu của hắn dành cho cô tuy trái với lẽ thường và cản trở tiền đồ, nhưng một khi đã yêu thì hắn sẽ không bao giờ có thể ngừng yêu cô.

“Em không sợ anh, chỉ cần anh không bao giờ lừa dối em nữa. Anh sẽ không làm những việc tự cho là tốt cho em nữa chứ?”

Khấu Thanh nói.

Giọng Phương Ẩn Niên khô khốc không nói nên lời.

Một lúc lâu sau hắn mới nói:

“Sẽ không.”

Bên kia, Dương Kiên và Dương Dung lại nô đùa. Hai người loạng choạng chạy trên tuyết. Khấu Thanh đứng dậy, thấy phía trước một cặp cha mẹ đang dắt tay con mình trượt tuyết cô hưng phấn nói với Phương Ẩn Niên:

“Anh ơi, em cũng muốn.”

“Được.”

Phương Ẩn Niên không bao giờ từ chối yêu cầu của cô. Thế là hắn đứng trước mặt Khấu Thanh đang ngồi xổm, dắt tay cô.

“Hai người làm gì đấy?”

Dương Kiên đi về phía này.

“Mau kéo em với, anh Dương Kiên, em muốn chơi cái đó.”

Khấu Thanh vỗ vỗ tuyết bên cạnh mình gọi.

“Được thôi, nếu không phải vì em Khấu Thanh, anh đây mới không thèm đứng cùng nó.”

Dương Kiên vừa nói vừa kéo tay kia của Khấu Thanh, đứng thành một hàng với Phương Ẩn Niên cố tình nhấn mạnh.

“Vậy thì cậu nhảy sông đi.”

Phương Ẩn Niên lạnh lùng nói.

“Em sẽ đẩy anh từ phía sau.”

Dương Dung đứng sau lưng Khấu Thanh, xoa tay hầm hè cười nói.

“Chuẩn bị xong chưa?”

Dương Kiên đứng phía trước sửa lại chiếc mũ len màu xanh, lớn tiếng gọi.

“Chuẩn bị xong rồi!”

Giọng Khấu Thanh trong trẻo.

“Ba, hai, một, chạy!”

Ba người đồng thời dùng sức. Sức của Phương Ẩn Niên và Dương Kiên đều rất lớn nên việc kéo Khấu Thanh trên nền tuyết đã đóng băng quả thực không tốn chút sức lực nào.

Khấu Thanh ngồi xổm trên mặt đất, được kéo đi có cảm giác như đang trượt băng trên tuyết suốt một đường đều hưng phấn cười. Gió lạnh và bão tuyết như d.a.o nhỏ lướt qua mặt, cô cũng hoàn toàn không cảm thấy đau.

Phương Ẩn Niên và Dương Kiên ra sức, ai cũng không muốn dừng lại trước. Mãi cho đến khi Khấu Thanh ngồi xổm đến mức chân tê rần, la lên “dừng, dừng, dừng” thì Phương Ẩn Niên mới dừng lại.

Khấu Thanh đứng dậy, thấy Dương Kiên lại bắt đầu lải nhải với Phương Ẩn Niên. Phương Ẩn Niên mặt không cảm xúc, hai tay khoanh lại nhìn anh ta. Còn có Dương Dung đang mỉm cười ghé vào vai Dương Kiên.

Nụ cười của cô tắt dần có một khoảnh khắc ngẩn ngơ. Vào lúc này cô đã ý thức được khoảnh khắc này đáng giá kỷ niệm đến nhường nào.

Mùa đông, tuyết lớn, bờ biển, mối tình đầu.

Dù vật đổi sao dời nhưng mỗi khi Khấu Thanh nhớ lại mùa đông thì trước sau vẫn sẽ là ngày hôm nay ở Lạc Xuyên năm 2021.

--

Ngày ngồi tàu hỏa trở về, trời cuối cùng cũng không còn rơi tuyết nhưng mặt đất vẫn còn trơn trượt. Khấu Thanh được Phương Ẩn Niên dắt tay, cả hai đứng trước ga tàu hỏa Lạc Xuyên vẫy tay tạm biệt Dương Kiên. Ánh mặt trời chiếu lên mấy chữ lớn lấp lánh vàng trên nóc ga, phản chiếu ra một màu xanh lục đậm của kính.

Đoàn tàu đều đặn khởi hành. Vẫn là ghế cứng. Khấu Thanh ngồi bên cửa sổ chống cằm ngắm phong cảnh bên ngoài. Tóc mái có hơi dài, cô thổi một hơi, tóc mái bay lên. Những cánh đồng rộng lớn và những ngôi nhà nhỏ lướt qua, ánh nắng buổi chiều vừa đủ không quá ch.ói mắt.

Cô nghiêng mặt nhìn Phương Ẩn Niên. Hắn đang dựa vào lưng ghế màu xanh của tàu ôm máy tính xử lý bài tập tài chính. Ánh nắng từ cánh đồng ngoài cửa sổ chiếu lên một bên mặt hắn, nhuộm mái tóc và đôi mắt hắn thành một màu nâu nhạt ấm áp. Gương mặt nghiêng sắc sảo, anh tuấn, những ngón tay thon dài bay lượn trên bàn phím.

Bao nhiêu năm qua, thời gian không để lại nhiều dấu vết trên gương mặt hắn mà vẫn giống như dáng vẻ lúc cô mới gặp.

Ban đầu cô thật sự đã ngước nhìn hắn.

Vô số lần trong các buổi lễ khai giảng, học sinh đại diện, học sinh đoạt giải, tất cả đều là hắn.

Hắn mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ đứng trên bục dưới mái che, cầm bản thảo hoặc giấy khen với nụ cười đúng mực, thành thạo.

Còn cô luôn đứng ở dưới cùng với hàng ngàn học sinh bình thường khác, tóc mái bị nắng chiếu đến bết lại không mở nổi mắt, ngước nhìn hắn như ngước nhìn mặt trời. Trong lòng cô mang một tâm sự thiếu nữ độc nhất, cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa vời không thể với tới.

Cô đã thật sự cho rằng hắn sẽ mãi mãi được mọi người ngước nhìn, kính nể như vậy.



Cô đã thật sự cho rằng hắn sẽ là người đầu tiên rời khỏi thành phố nhỏ bé, chật chội này.



Cô đã thật sự cho rằng hắn sẽ có một cuộc sống đại học phóng khoáng như Dương Kiên.

Nhưng tại sao, anh ơi, em vẫn cảm thấy thật tiếc nuối.

Khấu Thanh cúi người, từ từ gục xuống bàn nghiêng mặt nhìn hắn. Ánh nắng di chuyển vừa hay chiếu thẳng vào mắt cô. Cô bị ch.ói đến mức nhíu mày, vừa định nhắm mắt lại thì trước mắt liền tối sầm.

Tay phải của Phương Ẩn Niên vẫn đang gõ bàn phím, mắt cũng không hề liếc đi đâu mà đưa tay ra, che đi ánh nắng trước mặt cô.

Khấu Thanh hít hít mũi, nắm lấy tay Phương Ẩn Niên định kéo xuống.

“Sao vậy, không khỏe à?”

Phương Ẩn Niên cuối cùng cũng nghiêng đầu nhìn cô.

“Không có ạ.”

Giọng Khấu Thanh rầu rĩ.

--

Hết chương 88.