Rêu Xanh

Chương 92



 

Tiếng ve ngoài cửa sổ kêu không ngớt làm đầu cô đau như b.úa bổ. Cô từ từ ngồi thụp xuống ôm lấy đầu mình.

Năm phút, mười phút, rồi hai mươi phút trôi qua.

Cô chậm rãi ngẩng đầu lên, nước mắt vẫn còn đọng trên má nhưng vẻ mặt đã trở nên bình tĩnh lạ thường.

Bao nhiêu năm qua đi, con người ta cũng phải có chút tiến bộ chứ. Cô thầm nghĩ rồi nhấc máy gọi một cuộc điện thoại.

--

Buổi trưa Phương Ẩn Niên mới từ phòng thí nghiệm ra. Hắn đến căng-tin gọi một suất cơm, vừa ngồi xuống thì nhận được điện thoại. Thực ra hắn cũng chẳng có khẩu vị gì chỉ là ăn cho qua bữa. Trời nóng người đông, hắn liền dứt khoát đẩy đĩa cơm ra đi ra ngoài nghe điện thoại.

Đại học Nham Sơn có rất nhiều khu giảng đường. Hắn tiện chân đi về phía tòa nhà gần căng-tin nhất, có lẽ là khu khoa học máy tính. Nơi đây được cây cối che khuất, ánh sáng lờ mờ mát rượi. Giữa trưa vắng tanh không một bóng người. Hắn dựa vào bức tường gạch men lạnh lẽo, châm một điếu t.h.u.ố.c rồi bắt máy.

“30 vạn nhận được rồi chứ?”

Giọng nói pha chút ý cười của Khấu Thiếu Tần truyền đến.

“Chẳng phải sáng nay ông Khấu mới xác nhận một lần rồi sao?”

Phương Ẩn Niên cười mỉa.

“Ha ha ha, chỉ là quan tâm cậu một chút thôi. Thủy Thủy không có ở bên cạnh cậu chứ.”

Tiếng cười vui vẻ của Khấu Thiếu Tần vang lên.

Phương Ẩn Niên nhạy bén nhận ra sự thay đổi trong cách xưng hô của Khấu Thiếu Tần. Hôm qua còn là Khấu Thủy, hôm nay đã đổi thành Thủy Thủy.

Hắn im lặng không đáp.

“À phải rồi, chiều nay 6 giờ tôi sẽ đến gặp cậu trước. Tôi đến gặp hiệu trưởng Lý của trường các cậu có chút việc.”

Khấu Thiếu Tần nói.

“Ông Khấu đúng là quý nhân bận rộn.”

Phương Ẩn Niên lạnh lùng nói kháy.

“Thôi được rồi, vậy nhé.”

“Tối gặp.”

--

Sáu rưỡi tối.

Sân thượng khu giảng đường Đại học Nham Sơn.

Ánh hoàng hôn màu cam hồng như thể được ai đó vẩy màu lên nhuộm đẫm cả bầu trời. Sắc màu nồng đậm đến cực hạn, phản chiếu lên cả những ngọn núi xa xôi khiến chúng cũng mơ hồ mang một màu cam. Những tòa nhà dân cư xám đen ở phía xa đã bắt đầu lên đèn, lấm tấm như những vì sao.

Phương Ẩn Niên mặc một chiếc áo sơ mi đen toát ra một khí chất sắc bén u tối. Hắn đứng bên lan can, gió thổi khiến hắn hơi nheo mắt lại. Một tay đút trong túi quần còn tay kia kẹp điếu t.h.u.ố.c.

Tàn t.h.u.ố.c đỏ rực lập lòe.

Giống như màu sắc hắt ra từ cửa kính của một căn nhà nào đó ở phía xa.

“Đúng giờ thật.”

Cánh cửa sân thượng lại một lần nữa được mở ra, giọng nói của Khấu Thiếu Tần vang lên.

“Ông thì lại không đúng giờ cho lắm.”

Phương Ẩn Niên quay người lại, gió thu thổi tung vạt áo sơ mi của hắn.

“Vẫn ăn nói sắc sảo như vậy, xem ra tôi lại rơi vào thế yếu rồi?”

Khấu Thiếu Tần mặc bộ vest xanh thẫm, cười nói.

“Không dám so với ông.”

Giọng Phương Ẩn Niên nhàn nhạt.

“Được rồi, không nói nhảm nữa. Tôi đến đây là để xác nhận với cậu, cậu nên biết cái gì có thể nói và cái gì không thể nói.”

Khấu Thiếu Tần nói.

“Có gì đáng để nói chứ.”

Phương Ẩn Niên ngước mắt lên.

“Năm năm Khấu Thủy ở đây, coi như chưa từng xảy ra. Tôi không hy vọng bên ngoài có người nghe được chuyện Khấu Thủy có liên quan đến huyện Vãn Sơn và cả cậu nữa.”

Khấu Thiếu Tần nheo mắt lại cười, những nếp nhăn nơi khóe mắt chồng lên nhau. Bao năm lăn lộn trên thương trường, con cáo già này sớm đã nhìn thấu Phương Ẩn Niên là người như thế nào. Lời khen hắn có tham vọng lúc trước có thể coi là lời nói thật lòng cũng có thể chỉ là lời nói suông. Đại tiểu thư nhà họ Khấu, người ngoài đều tưởng đang du học ở nước ngoài, ai có thể ngờ được rằng cô lại đang trốn ở một nơi thâm sơn cùng cốc này và sống một cuộc sống như vậy.

Phương Ẩn Niên cười khẽ:

“Đương nhiên, tôi sẽ giữ bí mật này.”

“Chỉ là để trao đổi, tôi có một điều kiện.”

Khấu Thiếu Tần vẫn cười:

“Cậu cứ nói trước xem.”

“Tôi muốn cùng Khấu Thanh trở về nhà họ Khấu.”

Phương Ẩn Niên chậm rãi nói.

Lần này tiếng cười của Khấu Thiếu Tần càng lúc càng lớn, kinh động cả đàn quạ trên dây điện khiến chúng vỗ cánh bay xa.

“Trong người Khấu Thủy chảy dòng m.á.u của tao, còn mày thì là cái thá gì? Còn muốn vào nhà họ Khấu, xem ra mày không phải có tham vọng mà là tham lam.”

Khấu Thiếu Tần nói.

Khấu Thiếu Tần ra hiệu cho hai vệ sĩ phía sau tiến lên, như thể đã nghe đủ những lời điên rồ của Phương Ẩn Niên và không muốn nói thêm nữa.

“Ông nghĩ Khấu Thanh sẽ theo ông đi sao?”

Phương Ẩn Niên vẫn đứng im tại chỗ nhàn nhạt nói.

“Nó không theo ta, chẳng lẽ lại ở đây sống cái cuộc sống không ra người ra ngợm này sao.”

Khấu Thiếu Tần châm chọc cười một tiếng.

“Ngoài tôi ra, cô ấy sẽ không theo bất kỳ ai, trừ khi ông muốn cô ấy c.h.ế.t.”

Phương Ẩn Niên cong môi, nở một nụ cười gần như tàn nhẫn.

Đây là át chủ bài của hắn, át chủ bài cuối cùng. Hắn không muốn Khấu Thanh ở lại nơi này nhưng hắn cũng không thể buông tay để cô rời xa mình. Vì vậy hắn đã sớm nghĩ kỹ, muốn cùng Khấu Thanh rời khỏi nơi này. Và Khấu Thanh không thể sống thiếu hắn, hắn ích kỷ nghĩ như vậy.

“Tôi không cần ông cho tôi công việc hay cổ phần gì cả, tôi chỉ cần ở bên cạnh Khấu Thanh làm bảo vệ hay người giúp việc cũng được.”

“Đương nhiên, cho dù ông không muốn thì tôi cũng không ngại dùng một cách khác để vạch trần lời nói dối của ông, nói thẳng ra cuộc sống của Khấu Thanh ở Vãn Sơn mấy năm nay như thế nào.”

“Ông nói xem, mọi người sẽ tin một nhà tư bản dày dạn kinh nghiệm trên thương trường hay tin cặp anh em học sinh chúng tôi?”

Phương Ẩn Niên vừa nói vừa chậm rãi đi về phía Khấu Thiếu Tần, đứng trước mặt hai vệ sĩ nhìn xuống ông ta.

“Mày uy h.i.ế.p tao?”

Khấu Thiếu Tần cười lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chẳng phải ngay từ lần đầu gặp mặt ông đã biết rồi sao, tôi đúng là một kẻ tham lam.”

Phương Ẩn Niên cười.

“Mày chỉ muốn có thế thôi sao? Với bằng cấp và năng lực của mày, mày chỉ muốn ở bên cạnh nó làm bảo mẫu? Dùng chuyện này để uy h.i.ế.p tao? Mày coi tao là thằng ngốc à, ai mà tin mày.”

Khấu Thiếu Tần nói.

“Tin hay không tùy ông. Tiền bạc, địa vị, những thứ đó tôi đều không cần, tôi chỉ cần ở bên cạnh cô ấy. Cho nên ông đừng có ý định trừ khử tôi, tôi biết ông đang nghĩ gì.”

Phương Ẩn Niên rít một hơi t.h.u.ố.c.

Khấu Thiếu Tần không nói gì. Hắn đúng là chưa bao giờ có ý định giữ lại Phương Ẩn Niên. Với tính cách của hắn, sao có thể để một kẻ biết chuyện khó nắm bắt như vậy tồn tại trên đời?

“Sao mày lại tự tin đến thế, rằng Khấu Thủy sẽ đi theo mày?”

Khấu Thiếu Tần nhanh ch.óng bình tĩnh lại, nheo mắt nhìn chằm chằm Phương Ẩn Niên.

“Ông có thể thử xem.”

Phương Ẩn Niên nói.

Hắn chắc chắn rằng, Khấu Thanh căm ghét Khấu Thiếu Tần và cô sẽ chọn hắn.

Vì vậy hắn lại một lần nữa giấu Khấu Thanh những chuyện này. Hắn nghĩ cho dù em gái có giận, hắn cũng sẽ có cách dỗ dành cô nên không sao cả.

Hắn đã vạch ra kế hoạch nắm giữ vận mệnh của cô, đảm bảo rằng vận mệnh của hai người họ sẽ mãi mãi quấn lấy nhau.

“Mày tự tin thật đấy.”

Khấu Thiếu Tần nói.

Phương Ẩn Niên không nói gì, mái tóc bị gió thổi ngược ra sau để lộ vầng trán sắc nét và nốt ruồi son nhỏ.

“Nếu mày đã tự tin như vậy thì cứ chờ xem tao có mang được nó đi không.”

Khấu Thiếu Tần cười, đi về phía cửa kéo cửa ra.

Phương Ẩn Niên không hề có chút bất an nào. Hắn nghĩ Khấu Thanh không biết bất cứ chuyện gì. Khấu Thiếu Tần đường đột muốn đưa cô đi như vậy, cô chắc chắn sẽ không đồng ý.

Nghĩ vậy, hắn mở điện thoại theo thói quen xem định vị trên người Khấu Thanh, phóng to bản đồ.

Nhưng rồi hắn cau mày khi thấy vị trí của Khấu Thanh gần như trùng với hắn ở ngay khu giảng đường Đại học Nham Sơn.

Hắn đột ngột ngẩng đầu.

Và thấy Khấu Thanh mặc đồng phục, đẩy cửa sân thượng bước qua vũng nước đi về phía hắn.

Mắt cô hơi đỏ.

Phương Ẩn Niên nắm c.h.ặ.t t.a.y cô cau mày nhìn phần da thịt lộ ra ngoài:

“Khấu Thiếu Tần đã làm gì em?”

“Không có gì.”

Sắc mặt Khấu Thanh vẫn như thường, cô giằng tay khỏi Phương Ẩn Niên hất cổ tay ra.

“Là ông ta ép em đến đây?”

Phương Ẩn Niên kìm nén cơn giận, vươn tay sờ lên hốc mắt ửng đỏ của Khấu Thanh.

“Không phải.”

Khấu Thanh lạnh lùng nói.

Phương Ẩn Niên cuối cùng cũng nhận ra sự khác thường của Khấu Thanh. Hắn gần như ngay lập tức biết được có điều gì đó không ổn:

“Em đã biết chuyện gì rồi?”

“Em biết hết rồi.”

“Anh đã nói anh sẽ không lừa dối em nữa mà.”

Khấu Thanh nói.

“Nghe anh nói, Khấu Thanh, nghe anh nói, sẽ không có gì bất ngờ đâu, chúng ta sẽ cùng nhau…”

Phương Ẩn Niên giữ c.h.ặ.t cổ tay cô thấp giọng nói.

“Lại là nghe lời anh, lại là nghe lời anh. Anh lại một lần nữa tự mình quyết định cuộc đời của em, phải không? Rốt cuộc khi nào anh mới nhận ra rằng mỗi người nên tự quyết định cuộc đời của chính mình?”

“Ở bên cạnh anh, em luôn cảm thấy ngột ngạt. Em không biết từ khi nào anh lại quyết định lừa dối em.”

“Em cũng không dám nghĩ đến.”

Hốc mắt Khấu Thanh đỏ bừng.

“Em không muốn lúc nào cũng phải sống trong những lời nói dối mà anh dựng nên, anh hiểu không?”

Trời bắt đầu tối.

Những vũng nước mưa từ đêm qua trên mặt đất phản chiếu bóng hình hai người họ.

Phương Ẩn Niên nắm lấy hai tay cô, khom người xuống vẻ mặt luôn ung dung lạnh nhạt của hắn cuối cùng cũng lộ ra một tia hoảng loạn:

“Anh biết, xin lỗi em, anh sẽ không bao giờ lừa dối em nữa, được không, em nghe anh nói…”

Hắn tự cho rằng mình đã kiểm soát được mọi thứ, tính toán đến mức cả tương lai của mình cũng đặt vào và mọi chuyện đều được hắn sắp đặt ổn thỏa.

Nhưng lại quên mất rằng tình cảm của con người là thứ không thể kiểm soát nhất.

Hắn cuối cùng cũng hiểu ra, không phải mọi thứ đều nằm trong kế hoạch của hắn.

“Đủ rồi!”

Khấu Thanh đẩy tay hắn ra.

Không một giọt nước mắt nào rơi xuống.

Cô chậm rãi nói:

“Em hận anh.”

“Em hận anh đã lừa dối em.”

“Em hận anh luôn tự cho mình là đúng.”

“Em hận anh luôn hạn chế tự do của em.”

“Em hận anh không bao giờ thực sự quan tâm đến suy nghĩ của em.”

“Em nói gì?”

Phương Ẩn Niên từ từ lùi lại, điếu t.h.u.ố.c trong tay đã cháy đến tận ngón tay mà hắn không hề hay biết.

“Em nói, em hận anh.”

Khấu Thanh ngẩng mặt lên, lặp lại từng chữ một.

--

Hết chương 92.