"Người c.h.ế.t không biết nói dối, bởi vì thứ duy nhất phơi bày dưới hoàng tuyền là bản ngã trần trụi. Chỉ có người sống mới mượn vinh quang của xương trắng để tô vẽ cho chiếc mặt nạ nhân từ."
Giữa màn đêm tịch mịch của gian biệt viện hoang phế, Phạn Nguyệt thản nhiên ngồi trước chiếc lư hương bằng đồng rỉ sét. Một ngọn nến trắng thắp lên, ánh lửa không có màu vàng ấm áp mà phát ra một sắc xanh biếc ma mị, lung linh nhảy múa trên gương mặt nhợt nhạt của Thịnh Thanh Hoài. Nàng khẽ lật lòng bàn tay, dải tơ hồng oán khí lấy từ chiếc đèn l.ồ.ng xương trắng ở Quán Trọ Âm Dương chậm rãi tuôn ra, bao bọc lấy những cuốn y thư cũ kỹ của Thịnh gia.
Không khí xung quanh đột ngột hạ xuống âm độ. Lớp sương mù xám xịt từ dưới nền gạch lạnh ngắt đùn lên, ngưng tụ thành những bóng người lờ mờ, thân hình mang giáp rách nát, đầu lìa khỏi cổ hoặc l.ồ.ng n.g.ự.c bị khoét rỗng. Đó là vong hồn của những binh sĩ đã c.h.ế.t oan dưới trướng Cố Trường Phong và Thẩm Thư Dao, những kẻ có tên trên sổ sinh t.ử nhưng không cách nào bước qua cầu Nại Hà vì oán khí nghẹn ứ nơi cổ họng.
Năng lực kết nối âm dương của chủ tiệm bờ Vong Xuyên là thứ phàm nhân không cách nào tưởng tượng được. Chỉ cần một ngọn nến dẫn hồn, nàng có thể biến căn phòng mục nát này thành một tòa án thu nhỏ của cõi âm, nơi những góc tối nhất của dương gian buộc phải phơi bày.
"Chủ quán... xin hãy đòi lại công đạo..." Một vong hồn không đầu quỳ sụp dưới chân nàng, thanh âm phát ra từ l.ồ.ng n.g.ự.c vỡ nát, âm u như tiếng gió rít qua khe mộ. "Chúng tôi c.h.ế.t ở thành Nhạn Môn, không phải vì địch quân quá mạnh, mà vì Thẩm Thư Dao cố ý chậm trễ viện binh suốt nửa canh giờ. Nàng ta muốn mượn tay địch g.i.ế.c c.h.ế.t Trần phó tướng, hòng độc chiếm bản đồ phòng thủ..."
Một vong hồn khác toàn thân ướt sũng, nước sông Thương đục ngầu rỉ ra từ hốc mắt, nghẹn ngào thốt lên: "Gia tộc họ Thịnh không hề cung cấp thuyền hỏng. Chính Thẩm Thư Dao đã ra lệnh cho mật thám cưa lén mạn thuyền, đổ tội cho Thịnh gia để chiếm đoạt y thư độc quyền về t.h.u.ố.c cầm m.á.u. Nàng ta đem y thư đó dâng cho địch quốc để đổi lấy sự rút quân giả tạo, tạo nên một chiến công hiển hách lừa dối vương gia và triều đình..."
Phạn Nguyệt nghe từng lời cáo buộc đẫm m.á.u ấy, ngón tay thanh mảnh vẫn nhịp nhàng gõ xuống mặt bàn gỗ mục, nhịp điệu thanh gọn vang lên giữa tiếng khóc than của quỷ dữ. Gương mặt nàng dưới ánh lửa xanh biếc không một chút gợn sóng, lạnh lùng đến mức tàn nhẫn. Sự tức giận của nàng càng lớn, giọng nói lại càng dịu nhẹ, thanh âm trong trẻo như sương sớm rơi trên văn bia:
"Hóa ra, cái gọi là 'Kỳ tài quân sự' cùng vào sinh ra t.ử với Tuyên vương, lại là một con ả bán nước cầu vinh, dùng mạng của năm trăm binh sĩ và trăm mạng người nhà họ Thịnh để lót đường lên kiệu hoa."
Nàng khẽ phất tay áo rộng, ngọn nến trắng phụt tắt, những oán hồn chốn hoàng tuyền lập tức tan biến vào màn sương, nhưng trên bàn gỗ đã để lại một xấp giấy tuyên thành phủ đầy những dấu vân tay bằng m.á.u đen – đó là huyết thư định tội của người c.h.ế.t, thứ bằng chứng mà luật pháp dương gian không cách nào ngụy tạo hay chối cãi.
Kiếp trước, Thịnh Thanh Hoài c.h.ế.t trong sự mù quáng, đến tận lúc xương tan thịt nát dưới đáy vực vẫn nghĩ rằng gia tộc mình bị gian thần hãm hại, mà không biết rằng kẻ chủ mưu lại chính là người phụ nữ luôn tỏ ra điềm đạm, nhân từ bên cạnh phu quân mình. Nàng ta muốn y thư độc quyền của Thịnh gia để củng cố địa vị quân vương cho Cố Trường Phong, đồng thời nhổ đi cái gai trong mắt là vị Vương phi chính thất yếu ớt này.
Một mũi tên trúng hai đích, Thẩm Thư Dao quả thực có một dã tâm tột cùng, nhưng ả ta quên mất, người c.h.ế.t dẫu có bị chôn sâu dưới ba tấc đất, oán khí vẫn có thể vượt qua quỷ môn quan để tìm về đòi nợ.
"Thịnh An." Phạn Nguyệt khẽ gọi vào khoảng không tối tăm phía sau bức rèm lụa sờn rách.
Bóng người gầy gò của vị chưởng quầy trung thành bước ra, quỳ rạp dưới đất, toàn thân run rẩy vì vừa chứng kiến cảnh tượng quỷ dị vừa rồi. Ông nhìn nữ t.ử trước mặt, trong lòng dâng lên một niềm tin mãnh liệt. Đây không còn là vị đại tiểu thư yếu đuối cần người che chở nữa, nàng chính là vị phán quan tối cao đến để cứu vớt Thịnh gia khỏi bờ vực diệt môn.
"Tiểu thư... người có điều gì sai bảo?" Thịnh An run giọng hỏi.
Phạn Nguyệt đem xấp huyết thư định tội cùng tập hồ sơ mật ghi lại các giao dịch ngầm giữa Thẩm Thư Dao và ngoại địch đẩy về phía ông, thanh âm nhẹ tênh như tiếng lá rụng ngoài nghĩa trang: "Đem những thứ này, thông qua đường dây của các ngự y trong cung, mật tấu lên ngự tiền của hoàng đế. Nhớ kỹ, không được để lộ bất kỳ dấu vết nào liên quan đến Tuyên vương phủ. Ta muốn Hoàng đế tự tay hạ chỉ điều tra, để Cố Trường Phong của các người có muốn bao che cho hồng nhan tri kỷ, cũng phải tự tay gánh lấy tội danh che giấu phản thần."
Thịnh An nhận lấy xấp tài liệu nặng trịch mùi oán khí, dập đầu một cái thật sâu rồi nhanh ch.óng lui vào bóng tối, biến mất khỏi biệt viện.
Phạn Nguyệt đứng dậy, bước ra ngoài hiên nhà. Gió đông thốc vào mặt, hất tung mái tóc dài đen nhánh chưa cài trâm của nàng. Thân xác của Thịnh Thanh Hoài hằng đêm đều quặn thắt vì những cơn đau từ l.ồ.ng n.g.ự.c trái trào dâng, từng hơi thở đều mang theo vị chát đắng của độc tố tích tụ. Nhưng nàng không thèm để ý, đôi mắt thẳm sâu không đáy dán c.h.ặ.t vào những dải lụa đỏ hoa lệ đang treo lơ lửng khắp vương phủ đằng xa.
Một gia tộc danh y cứu người độ thế, cuối cùng lại trở thành quân cờ trong tay một ả mưu mô trên sa trường. Mà gã nam nhân mang danh Chiến thần kia, lại mù quáng tin tưởng kẻ thủ ác, giẫm đạp lên ơn nhân của chính mình. Sự ngu muội và tự phụ của Cố Trường Phong thật khiến người ta phải ghê tởm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Đau sao?" Phạn Nguyệt khẽ vuốt ve vết sẹo trên n.g.ự.c mình, khóe môi nhếch lên một nụ cười tuyệt tình, "Cứ đau đi. Nỗi đau của Thịnh gia hôm nay, ba ngày nữa, ta sẽ bắt Cố Trường Phong ngươi phải dùng từng giọt m.á.u trên người để nếm trải."
Sáng hôm sau, đại sảnh Tuyên vương phủ bao trùm bởi một bầu không khí áp lực đến nghẹt thở.
Cố Trường Phong ngồi trên chiếc ghế bành phủ gấm đen, gương mặt âm trầm, đôi mắt chim ưng vằn lên những tia m.á.u đỏ do cả đêm mất ngủ. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc hộp gỗ trống rỗng đặt trên bàn – nơi trước đây luôn tràn ngập những viên d.ư.ợ.c hoàn bằng huyết sâm do Thịnh Thanh Hoài đích thân luyện chế để hắn áp chế hàn độc trong xương tủy mỗi khi mùa đông đến.
Sáng nay, vết thương cũ ở bả vai hắn đột nhiên tái phát, cơn đau buốt nhói như có hàng ngàn con dòi đang đục khoét vào xương cốt, khiến hắn lần đầu tiên phải chịu đựng sự c.ắ.n xé của độc tố mà không có t.h.u.ố.c giải. Hắn ra lệnh cho quân y phủ chế t.h.u.ố.c, nhưng những thứ t.h.u.ố.c bắc thông thường kia uống vào chẳng khác nào nước lã, hoàn toàn không có tác dụng.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Lúc này, hắn mới bừng tỉnh nhận ra, những viên t.h.u.ố.c bấy lâu nay hắn dùng đến mức hiển nhiên, xem như thứ rác rưởi tầm thường, thực chất là thứ duy nhất giữ cho cái mạng Chiến thần của hắn không bị phế bỏ.
Hắn chợt nhớ đến câu nói của nàng đêm hôm trước: "Huyết sâm của Thịnh gia dẫu có đem cho ch.ó ăn, ch.ó còn biết vẫy đuôi. Còn ngươi... ăn của ta, dùng của ta, cuối cùng lại chê mùi t.h.u.ố.c trên người ta quá đắng."
Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên đỉnh đầu, cảm giác hối hận và bất an vô cớ dấy lên trong lòng Cố Trường Phong như một ngọn lửa đen ngòm. Hắn siết c.h.ặ.t nắm tay, các khớp xương kêu lên răng rắc, tự nhủ: Thanh Hoài, ngươi thật sự tàn nhẫn đến mức muốn nhìn bổn vương độc phát tổn thương sao? Ngươi dùng cách này để ép bổn vương phải cúi đầu trước ngươi sao?
Chính lúc hắn đang định đứng dậy đi về phía biệt viện, Thẩm Thư Dao bước vào đại sảnh. Hôm nay ả ta không mặc chiến bào bạc, mà diện một bộ váy lụa màu hồng nhạt, bả vai vẫn còn quấn vải thưa rỉ m.á.u do vệt roi đêm qua. Gương mặt ả ta có chút tiều tụy, nhưng ánh mắt nhìn Cố Trường Phong lại tràn đầy sự lo lắng, dịu dàng:
"Trường Phong, chàng lại bị hàn độc hành hạ sao? Thiếp đã cho người đi tìm các danh y khắp kinh thành, chắc chắn sẽ tìm được phương t.h.u.ố.c thay thế Thịnh gia, chàng đừng quá lo lắng."
Thẩm Thư Dao vừa nói vừa tiến lại gần, định đỡ lấy tay hắn, nhưng bước chân của ả chưa kịp chạm tới, phó tướng thân tín của Cố Trường Phong đã hoảng hốt xông vào sảnh, quỳ rạp xuống đất, giọng nói run rẩy đến mức mất giọng:
"Vương vương gia! Lớn chuyện rồi! Mật thám từ hoàng cung truyền tin... Hoàng đế sáng nay nhận được mật tấu định tội thông địch của Thẩm tướng quân, kèm theo huyết thư của năm trăm binh sĩ c.h.ế.t trận sông Thương! Hiện tại, ngự lâm quân đã bao vây toàn bộ kinh thành, hoàng chỉ đang trên đường đến Tuyên vương phủ!"
Rầm!
Cố Trường Phong đập mạnh tay xuống thành ghế gỗ, đứng bật dậy, đồng t.ử co rụt lại thành một đường thẳng tắp: "Ngươi nói cái gì? Ai dám vu oan cho Thẩm tướng quân phản quốc?"
Hắn quay sang nhìn Thẩm Thư Dao, nhưng giây phút nhìn thấy gương mặt của người nữ t.ử tri kỷ bên cạnh mình, trái tim Cố Trường Phong bỗng nhiên rơi rụng xuống vực sâu vạn trượng.
Thẩm Thư Dao không hề tức giận hay kêu oan như hắn nghĩ. Gương mặt diễm lệ của ả ta phút chốc xám xịt như tro tàn, đôi môi run rẩy không thốt nên lời, ánh mắt đầy vẻ hoảng loạn, sợ hãi nhìn về phía khoảng không vô định. Biểu cảm ấy, sự chột dạ ấy, hoàn toàn là minh chứng rõ ràng nhất cho việc những lời cáo buộc kia... đều là sự thật.
"Thư Dao... nàng..." Giọng Cố Trường Phong khàn đặc, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng chốc co thắt dữ dội, cơn đau từ hàn độc cộng hưởng với sự chấn động tâm lý khiến hắn lảo đảo, phải bám tay vào bàn để giữ thăng bằng.
Hắn nhớ lại lời cảnh báo của Thịnh Thanh Hoài đêm qua ở hoa viên: "Đôi mắt của ngươi sáng như vậy, đến lúc đó nhớ nhìn cho kỹ, xem người nữ t.ử tri kỷ cùng ngươi vào sinh ra t.ử, thực chất là một con quỷ mang lòng dạ thế nào."
Hóa ra, nàng không hề nói nhảm. Nàng đã nắm giữ toàn bộ bàn cờ sinh t.ử trong tay từ trước, thản nhiên đứng ngoài cuộc để nhìn hắn và Thẩm Thư Dao từng bước tự đào mồ chôn mình. Sự tỉnh táo, tuyệt tình của nàng giống như một bức tường thành bằng băng tuyết, tước đi toàn bộ tôn nghiêm và sự tự phụ của gã Chiến thần Kinh Bắc.
Từ phía cổng chính vương phủ, tiếng bước chân dồn dập của ngự lâm quân rầm rập tiến vào, tiếng xích sắt va chạm vang lên khô khốc, lạnh lùng x.é to.ạc màn sương buổi sớm. Cố Trường Phong đứng trơ trọi giữa đại sảnh hoa lệ, trơ mắt nhìn thế giới vinh quang mà hắn tự hào hằng bấy lâu nay... đang từng chút một sụp đổ dưới chân mình, mà người duy nhất có thể cứu hắn, giờ đây đã vĩnh viễn không bao giờ quay đầu lại nhìn hắn lấy một lần.