Quán Trọ Âm Dương: Kiếp Sau Không Gặp Lại

Chương 10



CHƯƠNG 9: HỒNG Y TÂN NƯƠNG VÀ CÁI BẪY GIĂNG SẴN

"Ngày vui của người sống, sao lại mượn sắc đỏ đẫm m.á.u của người c.h.ế.t để lót đường đi?"

Phạn Nguyệt khẽ đứng trước chiếc gương đồng loang lổ mốc rỉ của biệt viện, bàn tay thanh mảnh, trắng bệch vuốt dọc theo tà áo hồng y cũ kỹ đang khoác trên người. Sắc đỏ của bộ y phục tân nương này không rực rỡ, nó mang một màu đỏ thẫm, xỉn lại bởi những vệt m.á.u cũ của Thịnh Thanh Hoài năm xưa cùng bụi bặm của thời gian mục nát, rách rưới ở phần gấu áo như những dải lụa ma quái rủ xuống nền gạch lạnh giá.

Hôm nay là ngày hai mươi sáu tháng mười một, ngày đại hôn của Tuyên vương Cố Trường Phong và Trắc phi Thẩm Thư Dao.

Kinh Bắc thành hôm nay tuyết rơi không lớn, nhưng gió lại buốt đến tận xương tủy, thổi bay những mảnh lụa hồng trang chăng khắp các ngả đường chính dẫn vào Tuyên vương phủ. Giữa không gian tiền sảnh huyên náo tiếng cười chúc tụng của quan khách và âm thanh kèn trống hỷ nhạc vang trời, căn biệt viện phía sau này lại giống như một ngôi mộ cổ cô độc, bị bỏ rơi bên lề của sự phồn hoa.

Phạn Nguyệt khẽ nâng chiếc trâm xương trắng cũ kỹ lên, cắm sâu vào b.úi tóc đơn sơ của nguyên chủ. Nàng nhìn vào gương đồng, đôi mắt đen thẳm không đáy vĩnh viễn phẳng lặng như dòng sông Vong Xuyên chốn u minh, không một gợn sóng thương tâm, không một giọt nước mắt quyến luyến. Càng bước gần đến hồi kết của bản cờ, cốt cách lạnh lùng, tuyệt tình của vị chủ quán tiệm Âm Dương lại càng hiển hiện rõ nét, lấn át hoàn toàn hơi thở tàn lụi của xác thịt phàm trần.

Kiếp trước, vào chính ngày này, Thịnh Thanh Hoài đã ngồi trong góc tối, ôm l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói ho ra từng ngụm m.á.u tươi, nghe người ta ca ngợi Thẩm Thư Dao xứng đôi vừa lứa với phu quân mình như thế nào. Nàng ta chịu đựng sự sỉ nhục, nhẫn nhịn sự ghẻ lạnh để rồi cuối cùng bị tàn dư địch quốc phóng hỏa bắt đi như một món hàng thí mạng. Hóa ra, hỷ sự của nam nhân, trước nay đều được xây dựng trên bộ xương khô của người phụ nữ từng vì hắn mà dâng hiến cả cuộc đời.

Nam nhân thế gian khi nghèo hèn thì thề non hẹn biển, lúc hiển đạt rồi lại xem lời thề năm xưa là vết nhơ cần bóc tách. Cố Trường Phong chê m.á.u tim của nàng đắng, chê thân xác nàng yếu ớt ám quẻ, vậy thì hôm nay, Phạn Nguyệt ta sẽ dùng chính bộ hồng y tân nương này để nhuộm đỏ cả cái đại cục vinh quang của hắn.

"Tiểu thư... người của Bắc Địch đã lọt vào hậu phủ theo đúng sơ hở sắp đặt."

Thịnh An khẽ bước ra từ bóng tối, thanh âm run rẩy thấp thỏm nhưng đầy kiên định. Ông nhìn nữ t.ử mặc áo cưới rách nát trước mặt, lòng dâng lên một nỗi bi ai vô hạn. Vị tiểu thư cao quý của ông hôm nay lộng lẫy một cách quỷ dị, giống như một bông hoa bỉ ngạn nở rộ giữa màn sương hoàng tuyền, đẹp đẽ nhưng tràn ngập điềm báo của sự diệt vong.

"Bảo người của ta rút lui hết đi, để chúng thoải mái hành động." Phạn Nguyệt gạt đi một bông tuyết vụn lọt qua khe cửa sổ, giọng nói dịu nhẹ như gió lướt qua linh đường, "Kịch bản của kiếp trước, một chữ cũng không được thiếu. Chỉ là lần này, kẻ cầm trịch buổi diễn không còn là Thẩm Thư Dao nữa."

Thịnh An dập đầu rồi lui ra ngoài, biến mật đạo phủ Tuyên vương thành một cái bẫy mở toang cửa đón hổ dữ vào nhà.

Phạn Nguyệt ngồi xuống bên bàn gỗ, thản nhiên tự rót cho mình một ly nước ấm đã nguội ngắt. Thân xác Thịnh Thanh Hoài hằng đêm đều bị độc tố c.ắ.n xé vào xương tủy, l.ồ.ng n.g.ự.c trái nhói lên từng hồi dữ dội như nhắc nhở về ba năm ròng rã rạch n.g.ự.c lấy m.á.u cứu người. Nỗi đau ấy, kiếp trước nàng ta gánh chịu một mình trong sự câm lặng, còn gã Chiến thần kia thì ung dung nắm tay hồng nhan tri kỷ uống rượu giao bôi.

Một người hy sinh tuổi thọ, hy sinh thanh xuân để cho nam nhân đôi mắt sáng ngời, cuối cùng lại nhận về sự bố thí thương hại và căn phòng mục nát không một ngọn nến. Sự khinh bạc và vô ơn của Cố Trường Phong quả thực là thứ độc d.ư.ợ.c tàn nhẫn nhất trên đời.

"Đau sao?" Phạn Nguyệt khẽ áp lòng bàn tay lạnh ngắt lên n.g.ự.c trái, khóe môi nhếch lên một nụ cười tuyệt tình, "Cứ đau đi. Phải giữ lấy cơn đau này, để khi tự tay cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng, lòng ta mới đủ lạnh."

Uỳnh!

Một tiếng nổ lớn từ phía tường bao hậu viện đột ngột vang lên, lửa cháy ngùn ngụt bốc lên không trung, cắt nát tiếng nhạc hỷ từ sảnh trước. Khói đen cuồn cuộn tràn vào căn phòng mục nát.

Cửa phòng bị thô bạo đá văng, mười mấy tên sát thủ khoác y phục lông thú của tàn dư Bắc Địch, tay lăm lăm loan đao sáng loáng xông vào. Kẻ cầm đầu bờ vai vạm vỡ, ánh mắt khát m.á.u nhìn chằm chằm vào nữ t.ử mặc hồng y đang bình thản ngồi uống nước: "Ngươi chính là Tuyên vương phi Thịnh Thanh Hoài? Đi theo chúng ta!"

Phạn Nguyệt không né tránh, cũng không hề kêu cứu. Nàng đặt ly nước xuống bàn, chậm rãi đứng dậy, tà áo hồng y cũ kỹ bay nhẹ trong làn khói lửa, khí chất cao ngạo, dửng dưng của chủ tiệm Âm Dương khiến toán sát thủ đều phải khựng lại một nhịp trong vô thức. Nàng thản nhiên đưa tay ra, ra hiệu cho chúng trói lại, khóe môi khẽ cong lên một độ cong quỷ dị:

"Đi thôi. Đừng để Tuyên vương và Thẩm tướng quân chờ lâu quá."

Cùng lúc đó, tại tân phòng hoa chúc tiền sảnh.

Thẩm Thư Dao mặc bộ hỷ phục màu đỏ rực thêu phượng hoàng rạng rỡ, đầu đội mũ phượng vàng ròng nặng trịch, đang ngồi trước gương trang điểm. Gương mặt ả ta diễm lệ vô cùng, nhưng bờ vai quấn vải thưa rỉ m.á.u do vệt roi của Phạn Nguyệt hôm trước vẫn thỉnh thoảng nhói lên, nhắc nhở ả về sự nhục nhã chưa từng có.

Ả ta nghiến răng tự nhủ: Hôm nay sau đại lễ, ta sẽ xin Vương gia ban c.h.ế.t cho con ả bệnh tật đó ở biệt viện, để Tuyên vương phủ này vĩnh viễn vắng bóng hai chữ Thịnh gia.

Rầm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cửa tân phòng bị đập văng, khói lửa ngùn ngụt từ bên ngoài tràn vào cùng tiếng la hét thất thanh của gia nhân: "Có sát thủ! Tàn dư Bắc Địch đột kích vương phủ! Thẩm tướng quân cứu mạng!"

Thẩm Thư Dao lập tức đứng bật dậy, tuốt trường kiếm hộ thân bên giường ra, nhưng chưa kịp định thần, bốn năm tên cao thủ Bắc Địch đã từ trên xà nhà lao xuống, dùng bột mê hương hất thẳng vào mặt ả. Ả ta lảo đảo, thanh kiếm rơi rụng xuống đất phát ra tiếng xoảng khô khốc, trước khi bị một bao tải đen trùm kín đầu đưa đi.

Mọi việc diễn ra nhanh như một cái chớp mắt, sạch sẽ và chuẩn xác theo đúng tiến trình lịch sử, nhưng lại có một sự sắp đặt vô hình đứng sau điều khiển tất cả.

Vách núi Đoạn Hồn.

Gió đông rít gào luồn qua những khe đá nhọn hoắt, thổi bay những mảnh tuyết vụn vào khoảng không vực sâu muôn trượng không thấy đáy. Cái lạnh của nơi giao thoa giữa sự sống và cái c.h.ế.t bao trùm lấy đỉnh núi hoang vu, nhuốm màu u ám và bi ai đằng đẵng.

Hai sợi dây thừng thô ráp treo hai người phụ nữ lơ lửng giữa trời không, đung đưa theo từng cơn gió lộng.

Phía bên trái, Thẩm Thư Dao mặc hỷ phục đỏ tươi thêu phượng hoàng, tóc tai bù xù, gương mặt đẫm nước mắt, tiếng khóc nghẹn ngào vang vọng khắp vách đá. Phía bên phải, Phạn Nguyệt khoác bộ hồng y tân nương cũ kỹ, sắc mặt nhợt nhạt, tái bợt vì thiếu dưỡng khí nhưng lưng vẫn thẳng tắp, đôi mắt đen thẳm trống rỗng nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định trước mặt, tĩnh tại đến mức đáng sợ.

Dưới chân núi, vạn quân Tuyên vương phủ bao vây kín kẽ, sát khí ngút trời.

Cố Trường Phong phi chiến mã đen tuyền lên thẳng rìa đá vách núi, trên người vẫn khoác bộ cẩm bào tân lang thêu chỉ vàng sang trọng, nhưng gương mặt hắn lúc này đã âm trầm đến cực điểm, đôi mắt chim ưng sáng rực vằn lên những tia m.á.u dữ dội. Hắn siết c.h.ặ.t trường cung trong tay, khớp ngón tay trắng bệch đến rỉ m.á.u, nhìn lên hai người phụ nữ đang bị đe dọa tính mạng trên cao.

Kẻ cầm đầu toán sát thủ Bắc Địch đứng trên rìa đá, lưỡi đao sáng loáng kề sát vào hai sợi dây thừng, gầm lên một tiếng điên cuồng đầy khát m.á.u:

"Cố Trường Phong! Chiến thần Kinh Bắc! Hôm nay là ngày đại hôn của ngươi, ta đem hai vị tân nương của ngươi lên đây để ngươi tự tay chọn lựa! Một bên là thâm tình thề nguyện năm xưa cứu mạng ngươi, một bên là hồng nhan tri kỷ cùng vào sinh ra t.ử trên sa trường! Ngươi chỉ được chọn cứu một người! Sợi dây bên trái, hay sợi dây bên phải?"

Tiếng cười của tên thủ lĩnh vang vọng khắp vách núi, lạnh lùng và tàn nhẫn xé rách lòng đêm.

Thẩm Thư Dao treo bên trái khóc lóc t.h.ả.m thiết, thanh âm vỡ nát đầy tâm cơ vang lên: "Trường Phong... thiếp không sợ c.h.ế.t... thiếp chỉ tiếc không thể cùng chàng nhìn thấy thiên hạ thái bình... Hãy cứu Thịnh muội muội đi, cơ thể muội ấy yếu ớt không chịu nổi gió lạnh... Đừng vì thiếp mà làm tổn hại đến ân tình cũ..."

Lời nói của Thẩm Thư Dao nghe như nhường nhịn, nhưng từng chữ lại đ.á.n.h thẳng vào lòng dằn vặt và sự ích kỷ của một gã nam nhân nắm giữ binh quyền. Ả ta đang nhắc nhở hắn, ai mới là người có giá trị để cùng hắn đứng trên đài cao vinh quang, ai mới là kẻ xứng đáng sống để bảo vệ cái giang sơn đại cục của hắn.

Cố Trường Phong l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng dữ dội, cơn đau từ hàn độc c.ắ.n xé bả vai cộng hưởng với sự chấn động tâm lý khiến hắn đứng trơ trọi giữa trời đông. Hắn nhìn sang phía bên phải, nơi Thịnh Thanh Hoài đang bị treo lơ lửng.

Hắn nghĩ mình sẽ nhìn thấy ánh mắt oán hận, khóc lóc cầu xin hắn cứu mạng như kiếp trước. Hắn đã chuẩn bị sẵn tâm lý để nói ra câu nói "hy sinh vì đại cục" để trấn an nàng.

Nhưng Phạn Nguyệt không hề nhìn hắn.

Nàng chỉ ngước mắt nhìn lên bầu trời xám xịt đầy tuyết vụn chốn dương gian, đôi mắt trống rỗng không một chút hơi ấm, giống như đang nhìn một cõi hồng trần thối nát đã c.h.ế.t từ lâu. Thanh trâm xương trắng trên tóc nàng khẽ lay động theo gió, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của đao kiếm. Sự dửng dưng tuyệt đối ấy, khí chất cao ngạo bất chấp sinh t.ử ấy, đột nhiên giống như một thanh đoản đao không lưỡi, chậm rãi cứa vào lòng kiêu hãnh của Cố Trường Phong, khiến hắn lần đầu tiên trong đời dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ tột cùng.

"Thanh Hoài..." Cố Trường Phong khẽ thốt lên một tiếng, giọng nói vốn dĩ trầm ổn, oai phong giờ đây lại mang theo sự rạn nứt và run rẩy mất khống chế.

Vết thương nơi l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng nhiên co thắt dữ dội, một chi tiết nhỏ nhặt lướt qua tâm trí: Hắn chợt nhận ra bộ hồng y nàng đang mặc, chính là bộ y phục thô sơ từ ngày nàng gả vào vương phủ ba năm trước, gấu áo đã sờn rách, t.h.ả.m hại đến đáng thương. Hắn nhớ lại những viên t.h.u.ố.c huyết sâm nuôi sống đôi mắt hắn mỗi đêm đông, nhớ lại mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc mà hắn từng ghét bỏ. Cảm giác hối hận và bất an vô cớ bùng lên chèn ép lấy cuống họng gã Chiến thần, khiến bàn tay cầm trường cung của hắn... bắt đầu run rẩy một cách vô thức.

Phạn Nguyệt khẽ nghiêng đầu nhìn xuống gã nam nhân đang đắn đo ích kỷ dưới chân núi, khóe môi nâng lên một nụ cười tuyệt tình, thanh âm dịu nhẹ, trong trẻo như sương sớm rơi trên văn bia mộ cổ, vang vọng khắp vách núi Đoạn Hồn:

"Cố Trường Phong, đôi mắt của ngươi đang dùng để nhìn Thẩm Thư Dao, thực chất là một thứ dơ bẩn nhất thế gian."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Câu nói ấy như một bí mật bị hé lộ, đ.â.m thẳng vào lòng Cố Trường Phong khiến hắn c.h.ế.t lặng tại chỗ. Hắn nhìn nữ t.ử mặc hồng y tân nương cũ kỹ, dửng dưng và tỉnh táo đưa bàn tay gầy guộc lên, tự tay rút đoản đao dấu sẵn trong ống tay áo, thẳng tay cắt đứt sợi dây thừng đang treo giữ chính mình trước sự bàng hoàng của vạn quân lính.

Phựt.

Thân hình nhỏ bé gieo mình xuống vực sâu muôn trượng, hồng y tân nương bay lượn giữa trời tuyết xám xịt như một đóa hoa bỉ ngạn rực rỡ cuối cùng tan biến vào hư không, vĩnh viễn không để lại một chút hơi ấm nào cho hồng trần ích kỷ. Cố Trường Phong điên cuồng lao về phía vách đá, tiếng gào thét thất thanh của hắn xé rách màn đêm lạnh giá, nhưng tất cả đã quá muộn màng.