"Trường Phong, dải lụa đỏ trên n.g.ự.c áo tân lang của chàng vẫn chưa kịp tháo, sao đầu ngón tay dắt mũi tên lại có thể run rẩy đến nhường này?"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Thanh âm của Phạn Nguyệt không cao không thấp, loãng vào trận gió tuyết gào thét nơi vách núi Đoạn Hồn nhưng lại có sức nặng như ngàn cân vạn tảng, gõ mạnh vào màng nhĩ của mười vạn đại quân đang vây hãm phía dưới.
Bờ vực sâu thăm thẳm không thấy đáy xám xịt như một ngôi mộ khổng lồ đang há miệng chờ sẵn. Trên sợi dây thừng thô ráp đang bị cứa rách từng sợi xơ mỏng, bộ hồng y tân nương cũ kỹ của Thịnh Thanh Hoài đung đưa tựa như một cánh bướm gãy cánh giữa hư không. Khác với hỷ phục đỏ rực, thêu phượng dát vàng ch.ói mắt của Thẩm Thư Dao ở sợi dây bên cạnh, sắc đỏ trên người Phạn Nguyệt đã xỉn màu, rách nát và loang lổ những vệt m.á.u cũ khô khốc, nhuốm đầy vẻ thê lương của cõi c.h.ế.t.
Cố Trường Phong đứng trên rìa đá cao nhất, gió bạt mạng thốc vào cẩm bào tân lang thêu chỉ vàng sang trọng của hắn, khiến chiếc khăn hỷ đỏ cài trước n.g.ự.c bay phần phật như một vết thương hở miệng. Thần cốt Chiến thần vững chãi như bàn thạch, một đời dẹp loạn biên thùy chưa từng có một tấc d.a.o động, vậy mà lúc này, khi trường cung hắc thiết đã kéo căng thành hình bán nguyệt, mũi tên nhọn hoắt dán c.h.ặ.t vào tầm mắt lại không cách nào buông buông thả thả.
Kẻ cầm đầu toán sát thủ tàn dư Bắc Địch đứng ở rìa vực, thanh loan đao sáng loáng hoen rỉ vệt m.á.u kề sát vào chốt treo dây thừng, tiếng cười khàn đặc, khát m.á.u xé rách màn sương: "Cố Trường Phong! Trò chơi của ba năm trước lặp lại, Giang sơn và Mỹ nhân, Ơn sâu và Nghĩa nặng, hôm nay ngươi chọn cứu ai? Thanh đao này của ta không có tính kiên nhẫn đâu!"
Thẩm Thư Dao bị treo ở sợi dây bên trái khóc lóc t.h.ả.m thiết, vương miện phượng hoàng vàng ròng trên đầu lệch sang một bên, những hạt trân châu va vào nhau kêu lách cách vỡ vụn. Giọng ả ta nghẹn ngào, run rẩy nhưng từng chữ lại cài cắm đầy tâm cơ hòng bức t.ử đối phương: "Thiếp là người của sa trường, dẫu có c.h.ế.t cũng là da ngựa bọc thây, đáng giá! Nhưng Thịnh muội muội cơ thể yếu ớt, lại có ơn cứu mạng chàng năm xưa... Chàng đừng vì tình nghĩa chiến hữu vào sinh ra t.ử cùng thiếp ba năm qua mà làm tổn hại đến lương tri..."
Ả ta càng nhắc đến hai chữ "vào sinh ra t.ử", càng nhắc đến cái gọi là "nhường nhịn", thì lưỡi d.a.o vô hình trong lòng Cố Trường Phong lại càng siết c.h.ặ.t. Ả biết rõ nam nhân như hắn coi trọng cái gì nhất. Hắn coi trọng đại cục, coi trọng những kẻ có thể đứng bên cạnh hắn để gánh vác giang sơn, chứ không phải một nữ t.ử quanh năm bệnh tật ho ra m.á.u, hơi thở rách nát ám quẻ như Thịnh Thanh Hoài.
Kiếp trước, chính những lời khóc lóc đầy "đạo nghĩa" này của Thẩm Thư Dao đã cho Cố Trường Phong một cái cớ hoàn hảo để tự hợp thức hóa sự ích kỷ của mình. Hắn đã chọn cứu ả ta mà không cần suy nghĩ đến một hơi thở, ban cho Thịnh Thanh Hoài một cái bài vị gỗ coi như kết thúc một kiếp thâm tình.
Thế nhưng, kiếp này, khi Cố Trường Phong nhìn sang sợi dây bên phải, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng nhiên sụp xuống như bị một bàn tay vô hình khoét rỗng.
Nữ t.ử mặc hồng y tân nương cũ kỹ kia không hề khóc. Nàng không có một tiếng kêu la, không có nửa phần oán hận, thậm chí không thèm ban cho hắn một ánh nhìn quyến luyến. Phạn Nguyệt chỉ bình thản treo mình giữa khoảng không vực thẳm, mái tóc dài đen nhánh bay hỗn loạn trong gió tuyết, thanh trâm xương trắng thô sơ cài trên tóc phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của trời đông. Đôi mắt nàng thẳm sâu, đen kịt và trống rỗng như đáy giếng cổ ngàn năm, dửng dưng nhìn thẳng vào hư vô, như thể cái gọi là Chiến thần quyền khuynh triều dã, cái gọi là mười vạn đại quân phía dưới... chỉ là một lũ hề nhảy múa ngoài rìa cuộc đời nàng.
Chính sự bình thản đến dị thường ấy, cốt cách cao ngạo đứng ngoài vòng sinh t.ử ấy của nàng, giống như một gáo nước đá dội thẳng vào lòng tự phụ của Cố Trường Phong, khiến hắn lần đầu tiên trong đời dấy lên một nỗi hoảng sợ vô hình tột cùng.
Vết thương cũ ở bả vai hắn đột nhiên tái phát, cơn đau buốt nhói c.ắ.n xé vào xương tủy do thiếu hụt những viên d.ư.ợ.c hoàn bằng huyết sâm áp chế bấy lâu nay. Từng nhịp tim của hắn đập lên thình thịch đầy hỗn loạn, kéo theo một chi tiết nhỏ nhặt nhưng đ.â.m tim mọc rễ trong trí nhớ: Hắn chợt nhận ra, bộ hồng y rách nát nàng đang mặc chính là bộ y phục từ ngày nàng gả vào vương phủ ba năm trước. Hóa ra ba năm qua, hắn chưa từng tự tay mua cho nàng một bộ xiêm y mới, chưa từng bước vào căn viện hoang phế của nàng quá nửa nén nhang, hắn dùng bạc của nàng để đúc giáp sắt cho Thẩm Thư Dao, dùng y thư của nhà nàng để lập chiến công, còn nàng thì cô độc gặm nhấm sự suy kiệt từ trong huyết nhục.
Bàn tay Cố Trường Phong dắt mũi tên bắt đầu run rẩy một cách mất khống chế. Mồ hôi hột hòa cùng tuyết vụn chảy dài trên gương mặt góc cạnh tái nhợt của gã Chiến thần. Hắn đứng trơ trọi giữa trời đông, cuống họng nghẹn ứ, sự dứt khoát của một bậc quân vương phút chốc biến thành sự lưỡng lự nhục nhã.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Khi hắn cần mạng sống, nàng cho hắn m.á.u tim; khi hắn cần giang sơn, nàng cho hắn sản nghiệp gia tộc; đến khi hắn sáng mắt đứng trên đỉnh cao vinh quang, hắn lại đem cái mạng của nàng đặt lên bàn cân để đo đếm với cái gọi là "đại cục chiến trường". Sự vô liêm sỉ của Cố Trường Phong đã vượt qua giới hạn của một con người.
"Trường Phong... Chàng sao thế? Mau b.ắ.n tên đi... Cứu Thịnh muội muội đi..." Thẩm Thư Dao nhìn thấy Cố Trường Phong chậm trễ không chịu buông cung, đáy mắt ả ta chợt lóe lên một tia kinh hoàng, tiếng khóc càng trở nên thúc giục, tàn nhẫn. Ả biết, một khi gã nam nhân này bắt đầu lưỡng lự, nghĩa là cái vị trí độc tôn của ả trong lòng hắn đã bắt đầu rạn nứt.
Phạn Nguyệt khẽ xoay nhẹ cổ tay gầy guộc lộ rõ những đường gân xanh tím dưới ống tay áo rộng, vết sẹo rạch n.g.ự.c lấy m.á.u cứu người năm xưa hiện ra ch.ói mắt dưới ánh sáng ngày đông. Nàng nhìn thấy sự run rẩy của Cố Trường Phong, nhìn thấy gương mặt tái bợt vì dằn vặt của hắn, khóe môi nàng khẽ nâng lên một độ cong quỷ dị, tà mị và tuyệt tình đến tận cùng xương tủy.
Nàng càng tức giận, giọng nói lại càng trở nên nhỏ nhẹ, dịu dàng như tiếng thì thầm của quỷ dữ bên bờ Vong Xuyên:
"Cố Trường Phong, ba năm trước trong lều tuyết, ngươi nắm tay ta nói rằng đôi mắt này sáng lại, người đầu tiên ngươi muốn nhìn thấy là ta. Hôm nay, ngươi dùng đôi mắt nuôi bằng m.á.u tim của ta để đắn đo xem nên để ta c.h.ế.t thế nào sao? Đừng diễn trò thâm tình dối trá đó nữa, nhìn ngươi lúc này... thực sự khiến ta thấy buồn nôn."
Rắc.
Khớp ngón tay Cố Trường Phong siết mạnh đến mức rỉ m.á.u tươi, dính lên thân cung hắc thiết. Câu nói của nàng giống như một lưỡi d.a.o găm rỉ sét đ.â.m thẳng vào gốc rễ của những lời thề nguyện năm xưa, lột trần toàn bộ chiếc mặt nạ ngụy quân t.ử của hắn trước mười vạn quân lính. Hắn muốn hét lên bảo nàng im miệng, muốn giải thích rằng hắn có khổ tâm, nhưng đôi mắt đen thẳm, trống rỗng không một chút hơi ấm của nàng đã hoàn toàn tước đi dũng khí của một bậc Chiến thần.
Hắn đứng trơ trọi giữa đại quân, trơ mắt nhìn người nữ t.ử từng coi hắn là cả bầu trời, giờ đây thản nhiên rút từ trong ống tay áo ra một thanh đoản đao thô sơ. Nàng không đợi hắn chọn, không cần sự cứu rỗi từ gã nam nhân phụ tình.
"Máu tim ba năm qua, coi như ta đem bố thí cho một con ch.ó dữ." Phạn Nguyệt dịu giọng thả lại một câu cuối cùng, thanh âm nhẹ tênh loãng vào gió tuyết.
Thân hình nhỏ bé trong bộ hồng y tân nương cũ kỹ đổ gục xuống, gieo mình vào vực sâu muôn trượng không thấy đáy. Sắc đỏ của tà áo cưới rách nát bay lượn giữa trời tuyết xám xịt tựa như một bông hoa bỉ ngạn rực rỡ cuối cùng kiêu hãnh lụi tàn, vĩnh viễn mang theo toàn bộ ơn sâu nghĩa nặng chôn vùi vào lòng đất lạnh, không để lại cho hồng trần ích kỷ này một chút hơi ấm nào.
"Thanh Hoài!!!"
Tiếng gào thét thất thanh, xé rách cả tâm can của Cố Trường Phong vang vọng khắp vách núi Đoạn Hồn. Trường cung hắc thiết trên tay hắn rơi rụng xuống nền đá phát ra tiếng xoảng vỡ nát, gã Chiến thần Kinh Bắc điên cuồng lao về phía rìa vực, hai đầu gối quỵ sụp xuống tuyết lạnh, đôi bàn tay đẫm m.á.u cào cấu vào khoảng không vô định trong tuyệt vọng tận cùng.
Nhưng dưới đáy vực sâu thăm thẳm kia, chỉ có tiếng gió đông rít gào luồn qua những khe đá nhọn hoắt, đáp lại hắn bằng một sự tịch mịch, u ám và bi ai đằng đẵng. Bản cờ nhân gian đã hạ màn, nợ m.á.u đã định, mà người hắn dùng cả mạng sống để tìm kiếm... kiếp sau vĩnh viễn không gặp lại.