Quán Trọ Âm Dương: Kiếp Sau Không Gặp Lại

Chương 12



CHƯƠNG 11: MÁU TIM BỐ THÍ CHO MỘT CON CHÓ

"Cố Trường Phong, ngươi dắt theo mười vạn đại quân đến đây không phải để cứu ta, mà là để tìm một cái cớ chính đáng cho sự bạc tình của chính mình."

Tiếng cười của Phạn Nguyệt không lớn, dịu nhẹ tựa như tiếng sương đêm thấm qua những cánh hoa mai rụng, nhưng khi loãng vào trận gió tuyết gào thét trên đỉnh Đoạn Hồn lại mang sức công phá kinh hoàng. Nàng treo mình giữa khoảng không lộng gió, bộ hồng y tân nương cũ kỹ rách nát bay phần phật, vạch ra những vệt đỏ thẫm thê lương trên nền tuyết xám xịt của vách núi.

Ở sợi dây thừng bên cạnh, Thẩm Thư Dao vẫn đang khóc lóc t.h.ả.m thiết, vương miện phượng hoàng lệch sang một bên, những hạt trân châu va đập phát ra tiếng kêu giòn giã mà t.h.ả.m hại. Ả ta càng ra sức nhắc lại ba năm vào sinh ra t.ử, l.ồ.ng n.g.ự.c Cố Trường Phong lại càng thắt c.h.ặ.t, trường cung hắc thiết trong tay hắn giương căng đến mức các khớp ngón tay rỉ ra những vệt m.á.u tươi, nhỏ xuống tuyết đóng băng thành từng hạt đỏ ối.

Hắn nhìn Thịnh Thanh Hoài, hay đúng hơn là linh hồn Phạn Nguyệt trong xác thịt ấy. Hắn chờ đợi một tia sợ hãi, một tiếng khóc hận hay chí ít là một cái nhìn oán trách để hắn có thể dùng hai chữ "đại cục" mà tự biện minh cho bản thân. Nhưng không, đôi mắt nàng thẳm sâu, đen kịt như đáy giếng cổ chốn hoàng tuyền, dửng dưng nhìn hắn như nhìn một bộ hài cốt đã mục nát từ ngàn năm trước.

Sự tỉnh táo tuyệt tình của nàng tước đi toàn bộ tôn nghiêm của gã Chiến thần Kinh Bắc, biến sự đắn đo ích kỷ của hắn thành một màn hài kịch nhục nhã giữa ba quân.

"Thanh Hoài... Ngươi đừng ép bổn vương!" Cố Trường Phong khàn giọng gầm lên, đồng t.ử co rụt lại dữ dội.

Hàn độc trong xương tủy hắn bộc phát do thiếu những viên d.ư.ợ.c hoàn bằng huyết sâm, c.ắ.n xé vào bả vai khiến hắn đau đớn đến mức trán đẫm mồ hôi hột. Hắn nhìn gấu áo cưới rách rưới của nàng, l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng nhiên nhói lên một cái đau buốt tận tâm can. Một chi tiết nhỏ nhặt lướt qua tâm trí: Hắn chợt nhận ra bộ hồng y này chính là xiêm y từ ngày nàng gả vào vương phủ ba năm trước. Ba năm qua, hắn dùng tiền của nàng nuôi quân, dùng y thư nhà nàng lập công, còn nàng thì âm thầm suy kiệt ở biệt viện không một ngọn nến. Sự hối hận muộn màng như một ngọn lửa đen ngòm bắt đầu thiêu đốt lòng tự phụ của hắn, nhưng sự kiêu ngạo của một bậc vương giả khiến hắn vẫn dắt mũi tên dậm chân tại chỗ.

Hắn cho rằng việc nàng yếu ớt sống trên đời là chịu khổ, cho rằng một cái bài vị gỗ sau khi c.h.ế.t là sự đền đáp từ bi. Sự trơ trẽn của Cố Trường Phong quả thực khiến người ta phải ghẹn ngào vì tức giận.

"Ép ngươi?" Phạn Nguyệt khẽ nâng mi mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười tuyệt tình. Nàng càng tức giận, giọng nói lại càng dịu đi, trong trẻo như tiếng chuông gió bằng xương ngân lên chốn hoàng tuyền: "Ngươi xứng để ta ép sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Nàng khẽ động ngón tay gầy guộc. Trong ống tay áo rộng thình lình trượt ra một thanh đoản đao thô sơ — thứ v.ũ k.h.í mà nàng đã chuẩn bị sẵn cho màn kết của bản cờ này. Nàng không cần Cố Trường Phong phải chọn lựa, cũng chẳng thèm khát sự cứu rỗi dối trá từ một kẻ phụ tình.

Xoạt.

Phạn Nguyệt dứt khoát vung đao, lưỡi thép sắc lẹm cứa mạnh vào sợi dây thừng đang treo giữ cơ thể mình. Những sợi xơ thừng rách nát đứt đoạn, phát ra tiếng phựt thanh gọn, x.é to.ạc màn sương mù vách núi.

"Thanh Hoài! Dừng tay!" Cố Trường Phong mất khống chế hét lên một tiếng xé lòng, trường cung hắc thiết trên tay rơi rụng xuống nền đá lạnh ngắt. Hắn điên cuồng lao về phía rìa vực, hai đầu gối quỵ sụp xuống tuyết, đôi bàn tay đẫm m.á.u vươn ra khoảng không một cách tuyệt vọng.

Trước khi cơ thể hoàn toàn đổ gục xuống vực sâu muôn trượng, Phạn Nguyệt dùng chút sức tàn cuối cùng của nguyên chủ, ném trả lại miếng ngọc bội định tình năm xưa vào thẳng mặt hắn. Miếng ngọc vỡ nát thành từng mảnh vụn, găm vào gò má Cố Trường Phong rạch ra một đường m.á.u dài. Nàng nhìn hắn, thanh âm lạnh thấu xương tủy loãng vào gió tuyết:

"Cố Trường Phong, m.á.u tim ba năm qua, coi như ta đem bố thí cho một con ch.ó dữ. Kiếp sau... vĩnh viễn không gặp lại."

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Thân hình nhỏ bé trong bộ hồng y tân nương cũ kỹ rơi tự do vào lòng vực thẳm xám xịt. Sắc đỏ của áo cưới lượn lờ giữa trời tuyết tựa như một đóa hoa bỉ ngạn rực rỡ cuối cùng kiêu hãnh lụi tàn, vĩnh viễn mang theo toàn bộ ơn sâu nghĩa nặng chôn vùi vào lòng đất lạnh, không để lại cho hồng trần thối nát này một chút hơi ấm nào.

"Không!!! Thanh Hoài!!!"

Tiếng gào thét của Cố Trường Phong điên cuồng vọng lại từ vách đá. Hắn nằm bò trên rìa vực, móng tay cào cấu vào nền đá đến mức bật m.á.u, trơ mắt nhìn bóng hồng y khuất dạng dưới màn sương mù dày đặc không đáy. Vết thương cũ trên n.g.ự.c trái của hắn đột ngột co thắt dữ dội, đau đến mức hắn ho ra một ngụm m.á.u tươi nhuộm đỏ cả lớp tuyết trắng trước mặt.

Hắn nhận ra rồi, hắn thực sự nhận ra mình đã tự tay bức t.ử người nữ t.ử duy nhất trên đời này thật lòng yêu hắn. Sự hối hận muộn màng như độc tố thấm vào tủy xương, khiến gã Chiến thần Kinh Bắc sụp đổ hoàn toàn, gào khóc như một đứa trẻ lạc lối giữa trận địa hoang vu.

Nhưng đáy vực Đoạn Hồn vĩnh viễn im lặng, đáp lại hắn chỉ có tiếng gió đông rít gào luồn qua khe đá, mang theo dư âm buồn bã, u ám và ám ảnh tột cùng của một kiếp thâm tình đã vỡ nát thành tro bụi.