Quán Trọ Âm Dương: Kiếp Sau Không Gặp Lại

Chương 13



CHƯƠNG 12: SỰ THẬT PHƠI BÀY

"Cố Trường Phong, ngươi dẫm nát trái tim của người cứu mạng mình để đổi lấy giang sơn, giờ đây giang sơn tước đi thứ vinh quang dối trá của ngươi, ngươi lại khóc lóc cho ai xem?"

Giọng nói lạnh lùng, lảnh lót như tiếng chuông khánh bằng bạc xé rách màn sương mù đang cuồn cuộn bốc lên từ đáy vực Đoạn Hồn.

Máu trên gò má Cố Trường Phong vẫn đang rỉ ra, nhỏ giọt xuống những mảnh vỡ nát của miếng ngọc bội định tình vừa bị Phạn Nguyệt ném trả. Những cạnh ngọc sắc nhọn găm vào da thịt hắn, nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm vào đâu so với cái lạnh buốt đang đóng băng toàn bộ lục phủ ngũ tạng hắn lúc này. Hắn vẫn quỳ sụp bên rìa đá, đôi bàn tay trần thô ráp cào cấu vào khoảng không vô định, trơ mắt nhìn tà hồng y tân nương sờn rách lượn lờ như một cánh bướm gãy cánh, rơi thẳng vào khoảng hư vô thăm thẳm. Nàng đi rồi. Không một tiếng oán thán, không một cái nhìn quyến luyến, dứt khoát tự cắt đứt dây thừng như gạt bỏ một vũng bùn dơ bẩn chốn hồng trần.

Hắn chưa kịp định thần để lao xuống đáy vực tìm nàng, thì từ tứ phía vách núi, tiếng bước chân rầm rập của hàng vạn ngự lâm quân giáp sắt vàng ròng đã vang lên như sấm dậy.

Rầm! Rầm! Rầm!

Mười vạn binh sĩ của Tuyên vương phủ còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã bị bao vây c.h.ặ.t chẽ bởi các cao thủ mật thám của nội đình hoàng cung. Một vị tổng quản thái giám vận mãng bào màu tía, tay bưng một cuộn trục dát vàng lộng lẫy, chậm rãi bước ra từ sau màn sương tuyết, giọng nói ái nam ái nữ nhưng sắc lạnh, mang theo thiên uy tối cao của bậc thiên t.ử:

"Tuyên vương Cố Trường Phong tiếp chỉ! Thẩm thị Thư Dao cấu kết với tàn dư Bắc Địch, ngụy tạo chứng cứ hãm hại trung thần, bán đứng quân cơ thành Nhạn Môn, tội chứng như núi. Hoàng thượng có chỉ, lập tức tước đi binh quyền của Thẩm thị, áp giải vào ngục tối chờ ngày xử t.ử! Thịnh gia y học thế gia một lòng trung trinh, nay được minh oan, phục hồi danh dự triều đình!"

Thánh chỉ vừa dứt, toàn bộ vách núi Đoạn Hồn rơi vào một sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.

Thẩm Thư Dao — kẻ vừa được Cố Trường Phong lựa chọn cứu sống — lúc này vẫn đang treo lơ lửng trên sợi dây thừng bên trái. Gương mặt diễm lệ thêu phượng dát vàng của ả ta phút chốc xám xịt như tro tàn phế tích, đôi môi đỏ mọng run rẩy không thốt nên lời. Thanh trường kiếm hộ thân rơi rụng xuống nền đá phát ra tiếng xoảng khô khốc. Ả ta nhìn vị phó tướng thân tín của mình đang bị ngự lâm quân áp giải ra, nhìn xấp thư từ thông địch mật thiết có đóng dấu vân tay của chính mình bị phơi bày trước ba quân, biết rằng vương bài cuối cùng của mình đã hoàn toàn vỡ nát.

Con tiện nhân mưu mô xảo quyệt này, dùng mạng của năm trăm binh sĩ và trăm mạng người nhà họ Thịnh để lót đường lên kiệu hoa, cuối cùng lại được gã Chiến thần mù quáng kia xem như bảo vật mà che chở. Sự thật phơi bày càng nhanh, cái tát giáng vào mặt Cố Trường Phong lại càng tàn nhẫn.

"Không... không thể nào..." Cố Trường Phong lảo đảo đứng dậy, đôi mắt chim ưng sáng rực bấy lâu nay giờ đây tràn ngập sự hoang mang, hoảng loạn tột độ. Hắn nhìn Thẩm Thư Dao, nhìn vị nữ tướng quân từng cùng hắn vào sinh ra t.ử, giờ đây lại cúi đầu chịu trói, không một lời biện bạch.

Sự tự phụ của một bậc Chiến thần quyền khuynh triều dã phút chốc bị giẫm đạp không còn một mảnh tôn nghiêm. Hắn nhận ra mình giống như một gã hề nực cười nhất thế gian, lấy kẻ thù hại nước hại dân làm tri kỷ, đem người ơn thật lòng yêu mình đẩy vào chỗ c.h.ế.t.

"Vương gia, người nhìn thấy rõ chưa?"

Từ trong đội ngũ ngự lâm quân, một lão giả râu tóc bạc phơ, khoác y phục xám tro của ngự y viện chậm rãi bước ra. Đó là Giang cựu y quan — người năm xưa từng cùng Thịnh lão gia t.ử chẩn bệnh cho Cố Trường Phong trong thung lũng tuyết, cũng là người duy nhất biết rõ ngọn nguồn của thứ phương t.h.u.ố.c giải độc năm ấy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Lão y quan nhìn gã nam nhân đang ôm n.g.ự.c quặn quại vì hàn độc c.ắ.n xé kia, trong mắt không có lấy một chút kính trọng, chỉ có một nỗi bi ai và khinh bỉ đằng đẵng:

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

"Người vĩnh viễn nghĩ rằng Thẩm Thư Dao là hồng nhan tri kỷ đỡ tên cho người, nhưng người có biết, đôi mắt sáng ngời mà người đang dùng để nhìn giang sơn này, được đổi bằng cái gì không?"

Cố Trường Phong l.ồ.ng n.g.ự.c co thắt dữ dội, khớp ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức bật m.á.u, giọng khàn đặc hỏi: "Ngươi nói cái gì? Đôi mắt của bổn vương... không phải do Thịnh gia dùng thần d.ư.ợ.c chữa khỏi sao?"

"Thần d.ư.ợ.c?" Giang lão y quan bật cười đau đớn, thanh âm già nua vang vọng khắp vách đá lạnh ngắt: "Kịch độc Bắc Địch c.ắ.n xé lục phủ ngũ tạng, làm thối rữa võng mạc, trên đời này làm gì có thứ thần d.ư.ợ.c nào chữa khỏi? Thuốc dẫn duy nhất có thể áp chế thứ độc tố tàn nhẫn ấy, chính là m.á.u tim của nữ t.ử thuần âm, liên tục suốt ba năm, mỗi tháng một lần rạch n.g.ự.c lấy đủ một chén bạc!"

Oanh!

Một tiếng nổ lớn như sấm sét nổ tung ngay giữa đại não Cố Trường Phong.

Toàn thân hắn đông cứng lại, huyết dịch trong người như ngừng chảy. Hắn trố mắt nhìn lão y quan, hàm răng nghiến c.h.ặ.t đến rỉ m.á.u: "Ngươi nói bậy... Thanh Hoài nàng ta... nàng ta yếu ớt bẩm sinh..."

"Đại tiểu thư của Thịnh gia thuở nhỏ khỏe mạnh, cưỡi ngựa b.ắ.n cung không thua gì nam t.ử!" Giang y quan nghẹn ngào thét lên, hai dòng lệ già nua chảy dài trên nếp nhăn, "Là vì cứu người! Ba năm đằng đẵng, nàng tự tay cầm d.a.o găm đ.â.m vào l.ồ.ng n.g.ự.c bên trái của mình, hứng lấy thứ m.á.u tươi tinh khiết nhất hòa vào t.h.u.ố.c bắc cho người uống! Mỗi một ngụm t.h.u.ố.c có vị tanh ngọt mà người khen ngon năm xưa, đều là tuổi thọ và huyết nhục của nàng! Thân xác nàng suy kiệt, phổi nàng thối rữa, n.g.ự.c nàng đầy vết sẹo chồng chất... tất cả đều là vì cái mạng Chiến thần này của ngươi!"

Mỗi một chữ lão y quan thốt ra giống như một thanh đao tẩm độc, chậm rãi nhưng tàn nhẫn đ.â.m thẳng vào tim Cố Trường Phong, rạch nát toàn bộ sự ngạo mạn, vô ơn của hắn bấy lâu nay.

Hắn nhớ lại mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc trên người nàng mà hắn từng ghét bỏ, nhớ lại những lần hắn đứng cách giường nàng ba bước đầy thiếu kiên nhẫn, trách nàng giả vờ đáng thương để cản trở đại nghiệp của hắn. Hắn nhớ lại câu nói dửng dưng tuyệt tình của nàng trước khi gieo mình xuống vực sâu: "Máu tim ba năm qua, coi như ta đem bố thí cho một con ch.ó dữ."

Hóa ra, nàng không hề nói quá. Hắn thực sự là một con ch.ó dữ vô ơn nhất thế gian. Hắn dùng đôi mắt được nuôi bằng m.á.u tim của nàng để chê bai nàng gầy gò héo úa, dùng cái danh vọng được đúc bằng sản nghiệp của nàng để cưới kẻ thù của gia tộc nàng. Hắn tự tay đẩy người duy nhất trên đời này yêu hắn hơn cả mạng sống vào chỗ c.h.ế.t, để rồi ban cho nàng một cái bài vị gỗ coi như sự từ bi.

"Thanh Hoài... Thanh Hoài..."

Cố Trường Phong quỵ sụp cả hai đầu gối xuống nền tuyết lạnh ngắt, đôi bàn tay đẫm m.á.u cào cấu vào đất đá đến mức móng tay bật ra, m.á.u tươi nhuộm đỏ một mảng tuyết trắng trước mặt. Hắn ho khan dữ dội, từng ngụm m.á.u đen thẫm trào ra từ khóe môi — đó là hàn độc mất đi m.á.u tim áp chế đang bắt đầu c.ắ.n trả vào xương tủy hắn.

Nỗi đau đớn thể xác ấy tàn nhẫn vô cùng, nhưng nỗi đau trong lòng hắn lại gấp vạn lần. Sự hối hận muộn màng như một ngọn lửa đen ngòm thiêu đốt linh hồn hắn, khiến gã Chiến thần Kinh Bắc lần đầu tiên khóc gào lên như một đứa trẻ lạc lối giữa trận địa hoang vu, tiếng khóc khàn đặc, tuyệt vọng vang vọng khắp vách núi Đoạn Hồn. Hắn muốn lao xuống đáy vực, muốn dùng chính mạng sống của mình để đổi lại một nụ cười của nàng, nhưng khoảng không vực thẳm xám xịt chỉ đáp lại hắn bằng tiếng gió đông rít gào luồn qua khe đá.

Thẩm Thư Dao bị ngự lâm quân áp giải đi qua người hắn, nhìn gã nam nhân đang hóa điên hóa dại vì hối hận kia, khóe môi ả ta nhếch lên một nụ cười t.h.ả.m hại. Ả biết, bản cờ này, cả ả và Cố Trường Phong đều đã thua sạch sẽ dưới tay người nữ t.ử mặc hồng y tân nương cũ kỹ kia rồi.

Bên bờ vực sâu, thanh trâm xương trắng bị gió thổi bay kẹt vào một kẽ đá nhọn hoắt, trơ trọi và lạnh lẽo dưới ánh chiều tà u ám. Bi kịch đã định, nợ m.á.u đã thành, mà người nữ t.ử từng đứng ngoài vòng sinh t.ử ấy... kiếp sau vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.