Quán Trọ Âm Dương: Kiếp Sau Không Gặp Lại

Chương 14



CHƯƠNG 13: ĐIÊN CUỒNG TÌM KIẾM DƯỚI VỰC SÂU

"Bổn vương nắm trong tay vạn dặm sơn hà, điều động được trăm vạn hùng binh, tại sao đến một bộ hài cốt của nàng cũng không giữ nổi?"

Giọng nói của Cố Trường Phong không còn nét oai nghiêm, lẫm liệt của vị Chiến thần từng chấn nhiếp biên thùy. Nó khàn đặc, thô ráp, vỡ vụn như tiếng móng tay cào vào vách đá rêu phong, lọt thỏm giữa cái lạnh thấu xương của đáy vực Đoạn Hồn hoang vu.

Dưới đáy vực sâu muôn trượng, sương mù xám xịt giăng lối quanh năm không thấy ánh mặt trời, hệt như một nghĩa địa khổng lồ bị dương gian lãng quên. Cố Trường Phong quỳ rạp trên lớp tuyết đóng băng đen kịt, mười đầu ngón tay dính đầy m.á.u tươi xen lẫn bùn đất, điên cuồng bới cào từng tấc tuyết lạnh, từng bụi gai nhọn hoắt. Bộ cẩm bào tân lang thêu chỉ vàng sang trọng ngày đại hôn nay đã rách nát tả tơi, lấm lem bùn m.á.u, biến hắn thành một gã điên dại, tàn tạ bước đi bên bờ vực của sự hủy diệt.

Hắn đã ở đây bảy ngày bảy đêm.

Bảy ngày đằng đẵng, hắn vứt bỏ binh quyền quyền khuynh triều dã, không màng đến triều đình đại cục, giống như một dã thú mất trí chỉ biết dùng đôi bàn tay trần lật tung từng phiến đá nhọn dưới đáy vực. Hắn muốn tìm nàng. Hắn muốn tìm bộ hồng y tân nương rách nát đã gieo mình xuống từ đỉnh núi lộng gió kia. Hắn tự lừa dối bản thân rằng nàng chỉ đang trốn hắn, rằng thiên kim thế gia y học luôn có cách giữ lại mạng sống.

Thế nhưng, Phạn Nguyệt là ai chứ? Nàng là chủ nhân của Quán Trọ Âm Dương, kẻ nắm giữ quy luật của sinh t.ử chốn hoàng tuyền. Một khi khế ước đổi mạng đã hoàn thành, nàng liền dùng âm thuật ẩn đi thân xác phàm trần của Thịnh Thanh Hoài, biến nó thành một hạt cát hư vô hòa vào đất mẹ. Nàng đến để đòi nợ, chứ không phải để ban phát sự cứu rỗi cho kẻ phụ tình.

Nam nhân dương thế khi có được thâm tình thì xem như cỏ rác, lúc mất đi rồi lại dùng sự điên loạn để tỏ vẻ chung thủy. Sự hối hận của Cố Trường Phong lúc này, đối với linh hồn đã tan biến của Thịnh Thanh Hoài, chẳng qua chỉ là một màn hài kịch muộn màng và đầy châm biếm.

"Vương gia... xin người hồi phủ đi! Người đã quỳ ở đây bảy ngày rồi, độc tố trong người..."

Phó tướng thân tín quỳ phía sau hắn, nghẹn ngào khuyên can, trán dập xuống lớp băng tuyết lạnh ngắt. Nhưng Cố Trường Phong như không nghe thấy, đôi mắt chim ưng từng nhìn thấu vạn dặm sa trường giờ đây đờ đẫn, trống rỗng, hai hốc mắt hằn lên những tia m.á.u đỏ quánh.

Khụ!

Một ngụm m.á.u đen thẫm đột ngột trào ra từ miệng Cố Trường Phong, nhỏ giọt xuống nền tuyết trắng, ăn mòn thành những cái lỗ nhỏ xám xịt. Đó là kịch độc Bắc Địch năm xưa mất đi m.á.u tim của Thịnh Thanh Hoài áp chế, đang điên cuồng c.ắ.n trả vào lục phủ ngũ tạng hắn. Cơn đau buốt nhói chạy dọc các đường kinh mạch, bẻ gãy từng mẩu xương khớp, khiến hai chân hắn từ đầu gối trở xuống hoàn toàn tê dại, lạnh ngắt như hai khúc gỗ mục. Hắn phế rồi. Vị Chiến thần bất bại của Kinh Bắc, giờ đây ngay cả việc đứng thẳng bằng đôi chân mình cũng trở thành một thứ xa xỉ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Chính lúc hắn tưởng như mình sẽ gục c.h.ế.t trong tuyệt vọng dưới đáy vực này, đầu ngón tay đẫm m.á.u của hắn bỗng chạm phải một mảnh vải thô ráp dưới lớp tuyết mỏng.

Tim Cố Trường Phong suýt chút nữa ngừng đập. Hắn điên cuồng gạt bỏ lớp băng phủ, run rẩy kéo lên một mảnh áo cưới màu đỏ thẫm.

Đó không phải là hỷ phục thêu phượng dát vàng của Thẩm Thư Dao, mà là chiếc áo hồng y tân nương cũ kỹ, sờn rách từ ngày Thịnh Thanh Hoài gả vào vương phủ ba năm trước. Mảnh vải đẫm m.á.u khô khốc, lạnh lẽo, trên đó còn vương vất một mùi hương t.h.u.ố.c bắc nhạt nhòa — thứ mùi vị mà kiếp trước hắn từng ghét bỏ, từng chê bai là đắng nghét, ám quẻ.

Hắn ôm c.h.ặ.t mảnh áo đẫm m.á.u vào lòng, áp gương mặt góc cạnh tái nhợt vào nền vải thô ráp, tiếng khóc nghẹn ngào, vỡ nát xé rách lòng đêm u ám: "Thanh Hoài... Ta sai rồi... Ta trả lại đôi mắt này cho nàng, trả lại vương phủ cho nàng... Nàng bước ra nhìn ta một lần có được không?"

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Khi nàng còn sống, nàng dùng m.á.u tim nuôi mắt ngươi, dùng sản nghiệp nuôi quân ngươi, ngươi lại giam lỏng nàng ở biệt viện hoang phế không một ngọn nến, chê nàng yếu ớt phiền phức. Đến khi nàng dùng phương thức tàn nhẫn nhất để ném trả thâm tình, tự tay cắt dây thừng gieo mình xuống vực, ngươi lại ở đây diễn trò hối hận cho ai xem? Sự tàn nhẫn và vô ơn của Cố Trường Phong, dẫu có c.h.ế.t mười lần cũng không xóa sạch tội lỗi.

"Vương gia... Kinh thành truyền tin tới." Phó tướng run rẩy dâng lên một mật báo, giọng nói thấp thỏm: "Thẩm Thư Dao... đã bị ban tội c.h.ế.t trong ngục tối nội đình. Trước khi uống rượu độc, nàng ta phát điên, cười nói rằng... người tự tay bức t.ử Thịnh Thanh Hoài không phải nàng ta, mà chính là người."

Chính là người.

Ba chữ ấy giống như một thanh đao rỉ sét, chậm rãi nhưng tàn nhẫn đ.â.m thẳng vào gốc rễ của lòng tự phụ của Cố Trường Phong, khoét rỗng chút tàn dư tôn nghiêm cuối cùng của hắn. Hắn nhớ lại từng câu nói, từng ánh mắt dửng dưng tuyệt tình của Phạn Nguyệt trên vách núi Đoạn Hồn. Nàng không cần hắn chọn cứu, nàng tự tay cắt đứt sợi dây liên kết, để lại cho hắn một nỗi hận và sự c.ắ.n rứt vĩnh viễn không cách nào cứu vãn.

"Hóa ra... lời thề dưới lều tuyết năm xưa, người vi ước là ta, kẻ g.i.ế.c nàng... cũng là ta." Cố Trường Phong khẽ lẩm bẩm, khóe môi nâng lên một nụ cười t.h.ả.m hại, điên dại.

Hắn cúi xuống nhìn đôi chân hoàn toàn mất đi tri giác của mình. Hàn độc c.ắ.n trả đã phế bỏ hai chân hắn, biến gã Chiến thần từng ngạo nghễ trên lưng ngựa chiến thành một kẻ tàn phế sống dở c.h.ế.t dở, mỗi ngày đều phải chịu đựng sự hành hạ của độc tố c.ắ.n xé xương tủy và nỗi oán hận trào dâng tận trời xanh. Hắn sẽ không c.h.ế.t ngay. Nàng để hắn sống, sống trong sự phế truất, sống để gặm nhấm sự cô độc và hối hận tột cùng cho đến hơi thở cuối cùng.

Gió đông dưới đáy vực Đoạn Hồn vẫn rít gào luồn qua những khe đá nhọn hoắt, thổi bay mảnh tuyết vụn cuối cùng dính trên mảnh áo hồng y rách nát. Không khí luôn bao trùm bởi một cảm giác lạnh lẽo, cô độc và bi ai đằng đẵng. Bản cờ nhân gian đã hạ màn, nợ m.á.u đã tính xong, mà người nữ t.ử từng đứng ngoài vòng sinh t.ử ấy... kiếp sau vĩnh viễn không bao giờ gặp lại.

Từ trong màn sương mù xám xịt của đáy vực, một luồng âm khí quen thuộc cực nhẹ khẽ lướt qua vai Cố Trường Phong rồi bay ngược về phía bóng tối chốn hoàng tuyền. Phạn Nguyệt đã rút hồn trở về.