"Hóa ra khi tự tay cắt đứt dây thừng, cảm giác không phải là cơ thể rơi xuống, mà là nhìn thấy một kiếp người dơ bẩn cuối cùng cũng chịu buông tay."
Thanh âm nhẹ bẫng tựa như làn khói mỏng dâng lên từ tàn tro rơi rụng giữa hư không.
Nơi vách núi Đoạn Hồn lạnh ngắt, tiếng gào khóc t.h.ả.m thiết, điên loạn của Cố Trường Phong đang bị trận bão tuyết của dương gian nuốt chửng từng chút một. Thân xác phàm trần của Thịnh Thanh Hoài lúc này đã chạm vào những mỏm đá nhọn hoắt dưới đáy vực sâu thăm thẳm, rách nát, m.á.u thịt nhuộm đỏ tuyết đông. Nhưng chính vào giây phút xương cốt vỡ vụn ấy, một luồng ánh sáng màu xanh biếc, tà mị đột ngột thoát ra từ đỉnh đầu của xác thịt, hóa thành một đạo lưu quang lướt thẳng qua màn sương mù dày đặc, bay ngược về phía bóng tối của cõi hoàng tuyền.
Phạn Nguyệt rút hồn. Bản cờ nơi nhân thế đã hạ màn, nợ m.á.u đã tính xong, nàng không cần phải lưu luyến cái lạnh bết bát của trần gian thêm một khắc nào nữa.
Keng... keng...
Tiếng chuông gió treo bên cửa Quán Trọ Âm Dương khẽ ngân lên những thanh âm khô khốc, cô độc. Những mẩu xương ngón tay của người c.h.ế.t đập vào nhau, báo hiệu chủ nhân chốn này đã trở về sau một chuyến viễn chinh đòi nợ đầy m.á.u và oán hận.
Cánh cửa gỗ mun nặng nề đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng gió rít gào của vách núi Đoạn Hồn ở phía bên kia ranh giới sinh t.ử. Trong đại sảnh quán trọ, sương mù xám xịt lại giăng lối quanh năm, những chiếc l.ồ.ng đèn làm từ xương trắng phơi sương vạn năm rủ xuống từ mái hiên cong v.út, tỏa ra thứ ánh sáng đỏ rực, đặc quánh như huyết tương chuyển động. Mọi thứ vẫn tịch mịch, lạnh lẽo và đầy bi ai tựa như chưa từng có bất kỳ biến động nào xảy ra.
Phạn Nguyệt từ từ hạ cánh xuống sau quầy gỗ dài. Linh thức của nàng nhập lại vào bản thể không tim, phẳng lặng không có lấy một tiếng đập phập phồng của sự sống. Nàng khẽ nới lỏng ống tay áo rộng màu đen thẫm, ngón tay trắng bệch, thon dài lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ lim loang lổ vết tro tàn, phong thái vẫn bình tĩnh, tao nhã như một vị thần điện đứng ngoài vòng vinh nhục.
Nàng không hề khóc, cũng không hề cảm thấy mệt mỏi. Đôi mắt nàng đen thẳm, trống rỗng không đáy vĩnh viễn phẳng lặng như dòng sông Vong Xuyên rợn người, lạnh lùng gạt đi một vệt khói xám còn vương vất trên vạt áo.
"Chủ quán... người đã về."
Một thanh âm run rẩy, khàn đặc nhưng không còn vẻ quằn quại dữ dội như trước vang lên từ góc tối của quán trọ.
Từ sau bức rèm lụa đen, linh hồn thực sự của Thịnh Thanh Hoài chậm rãi bước ra. Nàng ta vẫn mặc bộ hồng y tân nương cũ kỹ, rách nát từ ngày gả vào vương phủ, nhưng tầng oán khí màu đỏ ngầu dày đặc, tanh nồng mùi m.á.u trước đây lúc này đang có dấu hiệu lung lay, loãng dần ra giữa không gian âm u của quán trọ. Trên mặt bàn gỗ, chiếc chén sứ men xanh chứa dòng nước trà "Hồi ức" màu đỏ bầm đang khẽ gợn sóng, phản chiếu toàn bộ màn trả giá tàn khốc của Cố Trường Phong và Thẩm Thư Dao dưới dương thế qua lăng kính địa phủ.
Thịnh Thanh Hoài đã đứng ở đây, nhìn trơ trọi vào chén nước suốt thời gian qua. Nàng ta nhìn thấy Phạn Nguyệt dùng thân xác mình bẻ gãy tay đám gia nhân ti tiện, nhìn thấy nàng ném tờ đơn hòa ly vào mặt gã Chiến thần ngạo mạn, và nhìn thấy cả cảnh tượng Cố Trường Phong quỳ rạp dưới đáy vực Đoạn Hồn, điên cuồng dùng đôi bàn tay trần đẫm m.á.u bới cào tuyết lạnh để tìm một mảnh áo rách trong tuyệt vọng tột cùng.
Nàng ta nhìn thấy đôi mắt sáng ngời nuôi bằng m.á.u tim của hắn, giờ đây vằn lên những tia m.á.u điên dại, khóc gào tên nàng ta giữa trận địa hoang vu. Hắn phế rồi. Hàn độc c.ắ.n trả khiến hai chân hắn tàn phế sống dở c.h.ế.t dở, mỗi ngày đều phải chịu sự c.ắ.n rứt của oán hận và độc tố c.ắ.n xé xương tủy.
Sự hối hận muộn màng của Cố Trường Phong dưới đáy vực sâu không phải là sự từ bi, đó là hình phạt tàn nhẫn nhất mà một kẻ vô ơn phải gánh chịu. Hắn muốn dùng cả giang sơn để đổi lấy một cái bài vị gỗ sống, nhưng trên đời này, làm gì có thứ lỗi lầm nào có thể dùng sự điên loạn để xóa sạch vết nhơ?
"Nhìn thấy rõ chưa?" Phạn Nguyệt không ngẩng đầu, ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng lật ngược chiếc ly ngọc, thanh âm dịu nhẹ, trong trẻo như sương sớm rơi trên văn bia mộ cổ: "Gã nam nhân ngươi từng dùng ba năm m.á.u tim để cứu mạng, lúc này đang ôm mảnh áo rách của ngươi mà khóc như một con dã thú bị bỏ rơi. Sự trả giá này... đã vừa lòng ngươi chưa?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thịnh Thanh Hoài nhìn chằm chằm vào dòng nước trà đang dần chuyển từ màu đỏ bầm sang một sắc trong suốt thanh khiết. Oán hận khôn nguôi suốt hàng vạn năm bên bờ Vong Xuyên giống như một tảng băng gặp phải ngọn lửa độc, từng chút một tan chảy, bốc hơi vào hư không.
Tách... tách...
Những giọt nước mắt từ hai hốc mắt của Thịnh Thanh Hoài rơi xuống. Nhưng lần này, đó không phải là lệ m.á.u đặc quánh chốn hoàng tuyền, mà là những giọt nước mắt trong suốt, ấm áp của sự giải thoát thực sự. Nước mắt của nàng ta nhỏ xuống nền gỗ, gột rửa đi toàn bộ những tủi nhục, đắng cay của một kiếp người nhu nhược, cam chịu giấu mình khóc thầm trong bóng tối vương phủ.
"Nhìn rõ rồi... Ta nhìn thấy rõ rồi..." Thịnh Thanh Hoài nghẹn ngào thốt lên, thanh âm vỡ nát nhưng không còn oán khí c.ắ.n xé: "Hóa ra khi hắn biết được sự thật, biểu cảm lại t.h.ả.m hại đến nhường ấy. Hắn cho rằng ta ích kỷ, cho rằng ta dùng ân tình cũ để trói buộc đại nghiệp của hắn, giờ đây cái đại cục vinh quang của hắn... lại do chính tay người hắn chọn cứu hủy hoại. Thật nực cười... thật đáng đời..."
Xung quanh thân hình trong suốt của Thịnh Thanh Hoài, tầng oán khí màu đỏ ngầu hoàn toàn tan biến sạch sẽ không còn một mảnh nhỏ. Thay vào đó, từ sâu trong chân linh của nàng ta, những đốm sáng màu hoàng kim thuần khiết, rực rỡ bắt đầu bùng phát, bao bọc lấy bộ hồng y tân nương rách nát, biến nó thành một vầng hào quang ấm áp độc nhất vô nhị giữa tòa Quán Trọ Âm Dương u tối.
Nàng ta được giải thoát rồi. Chấp niệm trăm năm tiêu tán, linh hồn không còn bị ràng buộc bởi luật pháp địa phủ hay hình phạt tan thành mây khói nữa, nàng ta đã trở thành một linh hồn thuần khiết nhất, sẵn sàng bước vào luân hồi.
Thịnh Thanh Hoài chậm rãi quỳ sụp xuống trước quầy gỗ dài, hai dải tay áo hồng y dập xuống nền nhà, đầu chạm sát vào mu bàn tay gầy guộc của Phạn Nguyệt. Nàng ta dập đầu một cái thật sâu, thanh âm tràn đầy sự kính trọng và lòng biết ơn tột cùng:
"Thịnh Thanh Hoài tạ ơn chủ quán đã minh oan cho gia tộc, tạ ơn người đã trả lại công đạo cho ba năm m.á.u tim của ta. Nợ m.á.u đã trả, tình xưa đã đoạn, từ nay về sau... cái tên Cố Trường Phong và Tuyên vương phủ, vĩnh viễn không còn liên quan gì đến chân linh của ta nữa."
Phạn Nguyệt nhìn đốm sáng hoàng kim đang quỳ dưới chân mình, gương mặt diễm lệ dưới ánh đèn l.ồ.ng xương trắng vẫn phẳng lặng không một chút gợn sóng. Nàng không có tình yêu, không tin vào thâm tình trần thế, nhưng nhìn thấy một linh hồn được cứu vớt khỏi vũng bùn hận thù, khóe môi nàng khẽ nâng lên một độ cung cực nhẹ, mang theo cái lạnh dịu dàng của sương đêm hoàng tuyền.
"Đứng lên đi." Phạn Nguyệt dịu giọng nói, bàn tay thanh mảnh khẽ đưa lên, một luồng âm khí nhẹ nhàng nâng đỡ Thịnh Thanh Hoài dậy: "Linh hồn của ngươi đã sạch sẽ, oán niệm đã kết thúc. Nhưng ngươi quên rồi sao? Khế ước của Quán Trọ Âm Dương một khi đã ký, ngươi không thể bước qua cầu Nại Hà theo cách thông thường được nữa."
Thịnh Thanh Hoài đứng dậy, ngước đôi mắt trong suốt nhìn nàng, không hề có nửa phần sợ hãi: "Dẫu có phải chịu phạt dưới cõi u minh, Thanh Hoài cũng cam lòng."
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Phạn Nguyệt không trả lời, nàng chỉ chậm rãi xoay người, từ dưới quầy gỗ lấy ra một chiếc hũ gốm màu đen thẫm, bên trong chứa một thứ chất lỏng màu tím nhạt, phản chiếu ánh sáng lấp lánh của những ngôi sao cô độc. Nàng khẽ gõ ngón tay lên thành hũ, thanh âm thanh gọn phá vỡ sự tịch mịch:
"Khế ước đòi mạng, lấy linh hồn làm giá. Nhưng chân linh của ngươi đã hóa thành hoàng kim thuần khiết, Quán Trọ Âm Dương không thể nuốt chửng một linh hồn được giải thoát bởi công đức minh oan." Nàng quay lại nhìn thẳng vào mắt Thịnh Thanh Hoài, khóe môi nhếch lên một nụ cười tuyệt tình nhưng đầy phân minh: "Ta sẽ lấy đi ba năm ký ức đau khổ nhất của ngươi ở Tuyên vương phủ coi như tiền trà nước. Còn cái mạng kiếp sau của ngươi... hoàng tuyền sẽ không giữ lại."
Nói đoạn, Phạn Nguyệt khẽ phất tay áo rộng. Một dải lụa màu tím thẫm từ trong hũ gốm bay ra, quấn c.h.ặ.t lấy vầng trán của Thịnh Thanh Hoài, chậm rãi rút ra một sợi tơ khói màu xám tro — đó là toàn bộ ký ức về thung lũng tuyết, về d.a.o găm rạch n.g.ự.c lấy m.á.u, và về cả gã nam nhân mang tên Cố Trường Phong.
Gương mặt Thịnh Thanh Hoài phút chốc trở nên ngơ ngác, thanh thản vô cùng, những ký ức đau đớn biến mất, để lại một linh hồn trống rỗng nhưng nhẹ bẫng tựa lông hồng. Nàng ta không còn hận, cũng không còn biết đau là gì nữa.
Phạn Nguyệt thu hồi sợi khói xám vào trong hũ gốm, thản nhiên quay người đi về phía chiếc lò gốm đang sôi sùng sục ở góc phòng, chuẩn bị nấu cho vị khách này chén nước cuối cùng để tiễn biệt hồng trần.
Thế nhưng, chính vào giây phút sợi khói ký ức của Thịnh Thanh Hoài vừa nhập vào hũ gốm, từ phía bức tường bao ngoài của Quán Trọ Âm Dương, một luồng oán khí từ dương gian đột ngột xông thẳng vào ranh giới sinh t.ử, làm lay động cả mười hai chiếc đèn l.ồ.ng xương trắng ngoài hiên. Cố Trường Phong dưới đáy vực sâu lúc này đang lấy m.á.u tim của chính mình để viết lên tuyết lời nguyền gọi hồn nàng quay về, oán niệm hối hận của hắn mạnh đến mức muốn xé rách cả quỷ môn quan.
Phạn Nguyệt khẽ dừng động tác múc trà, đôi mắt thẳm sâu lóe lên một tia lạnh lẽo, tuyệt tình tột cùng. Hắn vẫn chưa chịu buông tay sao? Hắn vẫn muốn dùng sự điên loạn của mình để trói buộc linh hồn nàng một lần nữa sao?