"Thẩm Thư Dao, ngươi cậy mình có chút quân công, liền nghĩ cái đầu trên cổ ngươi cứng hơn giáp sắt trên người sao?"
Chát!
Tiếng roi da xé rách không khí lạnh lẽo vang lên khô khốc giữa hoa viên phủ Tuyên vương. Một vệt m.á.u đỏ tươi lập tức loang ra trên bờ vai thon thả của Thẩm Thư Dao, nhuộm đỏ cả lớp lụa mỏng lót trong chiến bào bạc. Ả ta lảo đảo lùi lại mấy bước, bàn tay run rẩy ôm lấy bả vai đẫm m.á.u, đôi mắt vốn dĩ kiêu ngạo, hách dịch giờ đây tràn ngập sự bàng hoàng và sợ hãi.
Mười mấy tên binh lính tùy tùng đi theo sau Thẩm Thư Dao đều c.h.ế.t lặng tại chỗ, thanh trường kiếm hộ thân cầm trên tay nửa tuốt ra nửa tra vào, không một ai dám tiến lên.
Bi kịch của vương phủ bắt đầu từ sự dung túng, mà sự ngạo mạn của một kẻ cướp đoạt hào quang lại luôn kết thúc bằng một cái tát tàn nhẫn của sự thật.
Cách đó ba bước, Phạn Nguyệt đứng dưới gốc cây mai già trụi lá, tuyết vụn rơi đầy trên vai áo trắng sờn rách của nàng. Trên tay nàng, cây roi da hắc tinh thô ráp – vốn là v.ũ k.h.í tùy thân của Thẩm Thư Dao – lúc này đang rủ xuống nền gạch, đầu roi rỉ ra từng giọt m.á.u tươi, khẽ nhỏ tí tách, hòa tan vào lớp tuyết đọng xám xịt. Thân xác của Thịnh Thanh Hoài vẫn yếu ớt, l.ồ.ng n.g.ự.c trái vẫn nhói lên từng hồi vì vết sẹo lấy m.á.u tim hành hạ, nhưng khí chất vương giả, lạnh lùng của chủ tiệm Âm Dương lại khiến nàng đứng đó như một vị phán quan tối cao đang định đoạt tội lỗi của nhân gian.
Nửa canh giờ trước, Thẩm Thư Dao nghe tin Cố Trường Phong tức giận rời khỏi biệt viện, lại thêm việc các hiệu t.h.u.ố.c của Thịnh gia đồng loạt đóng cửa làm xáo trộn quân nhu, ả ta liền mang theo binh lính thân tín, lấy danh nghĩa "dẹp loạn hậu phủ" để đến tìm Thịnh Thanh Hoài tính sổ. Ả ta muốn nhân cơ hội này phế đi cái danh phận chính thất của nàng, ép nàng phải quỳ xuống trước mặt quân lính mà nhận tội bất kính với vương gia.
Khi bước vào viện, nhìn thấy Phạn Nguyệt đang thản nhiên cắt tỉa những nhành củi khô, Thẩm Thư Dao không nói không rằng, vung roi da định quất thẳng vào mặt nàng: "Một con ả bệnh tật sắp c.h.ế.t, dám làm tổn hại quân cơ, bổn tướng hôm nay thay vương gia dạy dỗ ngươi!"
Ả ta nghĩ nàng sẽ sợ hãi né tránh, sẽ khóc lóc cầu xin như trăm ngàn lần trước.
Nhưng Phạn Nguyệt thậm chí không thèm chớp mắt. Nàng chỉ khẽ nghiêng đầu một cách chuẩn xác, dải roi da sượt qua tóc nàng, đ.á.n.h vào khoảng không. Ngay giây tiếp theo, ngón tay trắng bệch của nàng vươn ra từ ống tay áo rộng, chuẩn xác chộp lấy thân roi, mượn lực xoay người, thô bạo giật phăng thứ v.ũ k.h.í ấy khỏi tay Thẩm Thư Dao, rồi quật ngược lại một roi tàn nhẫn không chút lưu tình.
Nữ t.ử bò lên từ đống xương khô của chiến trận luôn nghĩ mình hiểu rõ thế nào là tàn nhẫn, nhưng ả ta đâu biết, kẻ đang đứng trước mặt ả là chủ nhân của những oán hồn đã c.h.ế.t t.h.ả.m khốc nhất thế gian.
"Thịnh Thanh Hoài... ngươi dám mưu sát mệnh quan triều đình?" Thẩm Thư Dao nghiến răng thét lên, gương mặt diễm lệ vặn vẹo vì đau đớn, "Ngươi có biết vương gia sẽ lột da ngươi không?"
Phạn Nguyệt khẽ gạt đi một giọt m.á.u b.ắ.n trên mặt roi, thanh âm dịu nhẹ, trong trẻo như sương sớm rơi trên văn bia mộ cổ: "Mệnh quan triều đình? Thẩm Thư Dao, cái danh hiệu 'Kỳ tài quân sự' của ngươi, có bao nhiêu phần được đổi bằng xương m.á.u của các tướng sĩ dưới trướng, ngươi cần ta đọc rõ từng cái tên ra không?"
Ả ta lập tức biến sắc, đồng t.ử co rụt lại: "Ngươi nói nhảm cái gì đó?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
"Tháng ba năm ngoái, trận chiến thành Nhạn Môn, phó tướng Trần Đại Dũng dẫn ba trăm binh sĩ t.ử thủ cửa ải suốt ba ngày đêm, đổi lấy thời gian cho đại quân rút lui. Sau khi thắng trận, ngươi lại tâu lên hoàng đế rằng Trần Đại Dũng hèn nhát chạy trốn, tự tay ngươi c.h.é.m đầu hắn để ổn định quân tâm, đem toàn bộ chiến công quy về một mình ngươi." Phạn Nguyệt vừa nói vừa chậm rãi tiến lại gần, cây roi da kéo lê trên đất phát ra tiếng sột soạt ghê người, "Tháng tám năm ngoái, trận thủy chiến sông Thương, ngươi dùng sai mưu kế khiến năm trăm thủy binh c.h.ế.t đuối, ngươi lại ngụy tạo sổ sách, đổ tội cho chưởng quầy vật tư của Thịnh gia cung cấp thuyền hỏng."
Mỗi một câu nàng nói ra, mười mấy tên binh lính phía sau Thẩm Thư Dao lại xôn xao một chút. Những chuyện này vốn là bí mật quân cơ được che đậy vô cùng nghiêm ngặt, tại sao một nữ t.ử quanh năm giam mình trong hậu phủ như Thịnh Thanh Hoài lại biết rõ đến từng chi tiết nhỏ nhặt như vậy?
Họ không biết, Trần Đại Dũng sau khi c.h.ế.t oan, oán khí không tan, linh hồn hắn đã quỳ bên bờ sông Vong Xuyên suốt nửa năm trời để khóc than với Phạn Nguyệt. Hôm nay, Phạn Nguyệt mượn cái miệng của Thịnh Thanh Hoài, đem từng món nợ m.á.u này phơi bày ra ánh sáng mặt trời.
"Thẩm Thư Dao, ngươi nhìn xem phía sau lưng ngươi kìa." Phạn Nguyệt đứng cách Thẩm Thư Dao một bước chân, khóe môi khẽ cong lên một độ cong quỷ dị, đôi mắt đen thẳm trống rỗng nhìn chằm chằm vào khoảng không phía sau vai ả ta, "Năm trăm oán hồn của sông Thương, lúc này đang bấu c.h.ặ.t lấy chiến bào bạc của ngươi đấy. Ngươi ngửi thấy mùi nước sông lạnh ngắt chưa?"
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍 🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨ 🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙 🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
"A! Điên rồi! Con ả này điên rồi! Mau g.i.ế.c nó cho ta!" Thẩm Thư Dao mất khống chế hét lên, sự sợ hãi tột cùng từ sâu trong tâm linh khiến ả ta không còn giữ nổi vẻ điềm đạm thường ngày.
"Ai dám ra tay?"
Một giọng nói trầm thấp, đầy uy nghiêm và sát khí từ phía cổng hoa viên truyền vào. Cố Trường Phong vận trường bào xám tro, gương mặt âm trầm như nước bước nhanh tới. Hắn vừa nhận được tin Thẩm Thư Dao mang binh đến biệt viện liền vội vã chạy đến, chỉ sợ hai người phụ nữ này xảy ra xung đột làm ảnh hưởng đến đợt luyện quân sắp tới.
Nhìn thấy Thẩm Thư Dao bờ vai đẫm m.á.u, sắc mặt tái mét, Cố Trường Phong l.ồ.ng n.g.ự.c chợt thắt lại, hắn bước lên che chắn trước mặt Thẩm Thư Dao, đôi mắt chim ưng đầy giận dữ găm c.h.ặ.t vào Phạn Nguyệt: "Thịnh Thanh Hoài! Ngươi thật sự cho rằng bổn vương không nỡ g.i.ế.c ngươi sao? Thư Dao là tướng quân triều đình, ngươi dám dùng roi đả thương nàng ấy, ngươi có coi luật pháp ra gì không?"
Hắn quát rất lớn, nhưng trong thâm tâm hắn lại dấy lên một nỗi bất an và dằn vặt khôn nguôi. Hắn nhìn thấy bộ hồng y tân nương cũ kỹ mà Thịnh Thanh Hoài đang mặc — bộ y phục từ ngày nàng gả cho hắn, giờ đây đã sờn rách, t.h.ả.m hại. Vết thương cũ nơi n.g.ự.c trái của hắn đột nhiên nhói đau một cách dữ dội, giống như có ai đó đang cầm d.a.o đ.â.m vào, nhắc nhở hắn về những lời thề dưới lều tuyết ba năm trước.
Phạn Nguyệt nhìn gã nam nhân đang che chở cho ả tiện nữ kia, ánh mắt vẫn phẳng lặng, không có lấy một chút d.a.o động hay đau lòng của kẻ bị phụ tình. Nàng càng tức giận, giọng nói lại càng trở nên nhỏ nhẹ, dịu dàng đến đáng sợ:
"Cố Trường Phong, ngươi mở miệng ra là luật pháp, ngậm miệng lại là quân công. Vậy ngươi có muốn nghe xem, cái luật pháp của Tuyên vương phủ các người, có dung túng cho một kẻ cướp công lao người c.h.ế.t, hãm hại trung thần như nàng ta không?"
Nàng thẳng tay ném cây roi da dính m.á.u xuống dưới chân Cố Trường Phong, tiếng động thanh gọn phá vỡ sự im lặng của hoa viên.
"Bằng chứng thông địch của Thịnh gia ta, ba ngày nữa sẽ được chưởng quầy Thịnh An dâng lên ngự tiền hoàng đế, kèm theo danh sách năm trăm binh sĩ c.h.ế.t oan dưới sự bất tài của Thẩm tướng quân." Phạn Nguyệt khẽ nâng mi mắt, nhìn thẳng vào đồng t.ử đang co rụt lại của hắn, khóe môi nâng lên một nụ cười tuyệt tình: "Đôi mắt của ngươi sáng như vậy, đến lúc đó nhớ nhìn cho kỹ, xem người nữ t.ử tri kỷ cùng ngươi vào sinh ra t.ử, thực chất là một con quỷ mang lòng dạ thế nào."
Câu nói ấy như một cái tát vô hình giáng thẳng vào mặt Cố Trường Phong. Hắn nhìn nữ t.ử đứng trước mặt, lưng thẳng tắp, dửng dưng và cao ngạo tựa như một vị thần đứng ngoài vòng sinh t.ử. Nàng không còn khóc lóc cầu xin hắn tin tưởng nữa, nàng đang dùng một phương thức tàn nhẫn và tỉnh táo nhất để đẩy hắn vào chân tường.
Lần đầu tiên trong đời, Chiến thần Kinh Bắc cảm thấy chột dạ. Một nỗi sợ hãi mơ hồ bùng lên chèn ép lấy cuống họng hắn, trong lòng hắn dấy lên một câu hỏi mà hắn không dám đối diện: Nếu Thịnh gia thực sự bị oan, nếu Thẩm Thư Dao thực sự là kẻ hãm hại... vậy thì ba năm qua, hắn đã đối xử với người ơn của mình bằng thứ gì?
Hắn đứng trơ trọi giữa trời đông lạnh giá, trơ mắt nhìn Phạn Nguyệt xoay người, tà áo trắng thản nhiên bước đi, vĩnh viễn không để lại cho hắn một cơ hội nào để cứu vãn. Dư âm buồn bã và u ám của hoa mai rụng đầy đất, giống như một điềm báo về sự sụp đổ của một vương triều vinh quang.